Chương 9.1

Số từ: 2703

Dịch giả: Lê Sông
Nhà xuất bản: NXB Văn Học

Khang Đại Vi sớm đã gọi đội nhạc đến, Lan Nhược hiên sân vườn rộng rãi, thêm mười mấy vị nhạc sư cũng thấy chật chội. Ta lui vào trong phòng thay một chiếc áo lụa in hoa màu sắc tươi sáng, đi đôi hài gấm thêu mũi vểnh, không chải lại tóc, chỉ cài thêm trâm hoa màu tím nhạt có sợi tua rua rủ xuống. Khi bước ra, ta thử thăm dò sắc mặt Hạ Hầu Thần, thấy hắn chẳng buồn để ý, lòng thầm thở phào. Lúc đang thay xiêm áo ta đã định sẽ không phục sức quá nổi bật, khiến cho Ninh Tích Văn bị lu mờ, nhưng cũng không quá xuề xòa, khiến Hạ Hầu Thần không vừa mắt rồi hầm hừ mãi không thôi. Có lẽ ăn vận như lúc này là vừa vặn.

Tiếng nhạc vang lên, ban đầu ta có hơi lạc nhịp, nhưng bài hát kia đã thấm vào máu thịt, đến đoạn sau, ta càng hát càng lưu loát: “Chàng như mây trên trời, thiếp như chim trong mây, quấn quýt bên nhau, nắng chiếu mây vờn, lòng chàng như mặt hồ, lòng thiếp tựa dòng nước, gần nhau thương nhau, như hình với bóng, duyên đời hợp tan, tình người bi hoan, nhưng nguyện cùng chàng dài lâu, chớ như quỳnh kia chợt nở chợt tàn…”

Ninh Tích Văn quả thực múa rất đẹp, nào so vai, thu cằm, khum tay, uốn lưng, buông gối, vặn eo, nghiêng hông… các tư thế đẹp nối tiếp liên tục, những động tác ấy khiến thân hình thiếu nữ được phô bày, lại thêm chiếc áo dưới ánh trăng phát ra ánh sáng kỳ ảo, thực là tuyệt diệu, trong lúc hát ta vô tình liếc sang, lập tức bị dáng người yểu điệu ấy thu hút.

Đến đoạn cao trào, Tích Văn vừa múa vừa đi quanh Hạ Hầu Thần, khẽ vẩy tà áo, ánh mắt long lanh, thổ lộ tất cả những tình ý ẩn bên trong điệu múa. Hát đến lời thứ hai và thứ tư, nó ngả người sang trái, khẽ tung tay áo chạm gót chân, cả thân hình tạo thành thế “tên rời cung”, đương lúc nghiêng sang trái, đột nhiên chuyển trọng tâm sang bên phải, tới khi vòng cung tạo bởi tay áo đã trĩu hẳn sang phải, cơ thể nó lại trở về bên trái, ống tay áo vắt ngang, tạo thành thế “ngả sang phải”, thân mình lẫn hai ống áo uyển chuyển uốn cong. Cứ như thế lặp đi lặp lại, tựa nước chảy mây trôi, như ngựa trời lướt gió, hơn nữa tất cả động tác phức tạp đó chỉ trong một câu hát “nhưng nguyện cùng chàng dài lâu” là hoàn tất, tay áo nhẹ lướt giữa những ngón tay Hạ Hầu Thần, hắn bật cười tóm lấy.

Ta sốt ruột nhìn sang Tích Văn, chỉ mong Hạ Hầu Thần kéo con bé vào lòng, vậy tối nay coi như thành công mỹ mãn, ai ngờ hắn đứng bật dậy, mặc cho dải lụa vuột khỏi, vỗ tay cười nói: “Múa đẹp lắm, hát cũng khá lắm, xứng đáng là hai đóa hoa tuyệt sắc thiên hạ.”

Gương mặt Ninh Tích Văn không giấu được vẻ thất vọng, mình hoa khẽ run, quay sang liếc ta một cái, khóe mắt long lanh như sắp trào lệ. Ta dùng ánh mắt ra hiệu cho nó chủ động tiến tới, ai ngờ nó lắc đầu, đứng chôn chân tại chỗ, chỉ hơi nhún eo hành lễ mà rằng: “Đa tạ lời khen của Hoàng thượng.”

Ta bất đắc dĩ cùng tiến tới tạ ân, Hạ Hầu Thần đắc ý gật đầu, ngẩng mặt ngắm trăng, Khang Đại Vi biết ý chạy tới thưa: “Hoàng thượng, đêm nay nghỉ tại Lan Nhược hiên chứ ạ?”

Nghe thấy vậy, cả người ta lập tức cứng đờ, không thể cười tiếp được, chẳng biết làm thế nào, hồi hộp chờ Hạ Hầu Thần ra ý thị.

Hắn ngoảnh lại nhìn ta, nói: “Cũng được.”

Khang Đại Vi vội sai người chuẩn bị nước tắm, lại cắt cử kẻ hầu Hoàng thượng thay y phục. Ninh Tích Văn lẳng lặng xin lui về phòng riêng, dáng vẻ ủ ê.

Ta nhoẻn một nụ cười tươi như hoa đào mùa xuân, bước lên dựa bên thánh thể cùng nhau vào phòng.

Đúng lúc ấy, có tên thái giám từ ngoài vườn lớn tiếng hô: “Hoàng thượng, Sư nương nương đột nhiên bị đau bụng, sai nô tài đến bẩm báo với Hoàng thượng, mời người tới Túy Hà các gấp.”

Sư Viên Viên lần đầu mang thai, tính đến nay chưa được ba tháng, thai nhi còn chưa ổn định, nhưng cô ta đau bụng lúc này quả có hơi đúng lúc. Ta khẽ thở ra một hơi, nhíu mày, cất giọng khẩn khoản: “Hoàng thượng, đây là Hoàng tử đầu tiên của người, không thể để xảy ra sơ suất gì được, còn chỗ thần thiếp lúc nào người đến cũng không có gì khác biệt…”

“Ngươi chỉ mong ta đi cho chóng chứ gì?”

Không gian như có một luồng khí lạnh lan tới, ta nhất thời cứng họng, đành miễn cưỡng đối đáp cho qua: “Sao có thể như vậy, Hoàng thượng muốn ở lại, là chuyện thần thiếp cầu còn chẳng được.”

Hắn lạnh lùng quay sang, bất chợt đưa tay nâng cằm ta lên, bàn tay bóp mạnh, khiến phần da thịt nơi gò má đập mạnh vào răng hàm bên trong, đau đến nỗi thở không ra hơi. Hắn cúi xuống, hai con ngươi sắc như lưỡi dao: “Ninh Vũ Nhu, trẫm ghét nhất là vẻ mặt giả tạo cùng cực này, ngươi đừng tưởng trẫm đui mù, không biết tối nay ngươi mưu đồ gì!”

Nói xong, hắn thuận thế đẩy mạnh, ta lảo đảo thối lui vài bước, quên cả cái đau, cứ nhìn theo mãi cái dáng nghênh ngang của hắn giữa một rừng Nội Thị Giám cho tới khi khuất hẳn.

Điều khiến ta kinh ngạc là, Sư Viên Viên đang mang thai đứa con đầu tiên của hắn, nhưng xem lời nói dáng điệu, có vẻ hắn chẳng mấy quan tâm, nghe tin Sư Viên Viên động thai mà vẫn còn tâm trí so đo với ta. Hắn không lo lắng, điều này là vì cớ gì?

Về đến phòng, ta ngồi xuống trước gương, nhìn rõ dấu vết trên má, vết ấy đỏ như vệt son quệt vội, lại như đôi má thiếu nữ tơ tưởng tình lang. Ta không nén được cười nhạt hết lần này tới lần khác. Ai mà biết ấy là gốc tích của hờn giận oán ghét?

“Tỷ tỷ…”

Ninh Tích Văn đứng bên cửa, do dự không dám bước vào, nghe giọng điệu có chút cảm thông. Chẳng lẽ nó tưởng Hoàng thượng bỏ đi, lòng ta sẽ buồn rầu?

“Vào đây đi, sao giờ này còn chưa ngủ?” Ta lấy chiếc lược trên bàn chải được hai cái, Ninh Tích Văn đã xông vào giành lấy, muốn chải hộ.

“Tỷ tỷ, có phải hôm nay tỷ thất vọng về muội lắm không?”

Ta liếc vào gương, thấy sắc mặt Ninh Tích Văn trong ấy đượm vẽ ủ rũ, bèn cất giọng than một tiếng: “Thành sự tại thiên, chúng ta đã làm tất cả những gì có thể rồi. Sự tình đến nước này, ta trách muội có ích gì?”

Ninh Tích Văn khẽ khàng rũ nhẹ mái tóc ta, nói: “Tỷ, xin đừng trách muội muội lắm lời, kỳ thực tỷ đâu cần hao tâm tốn sức bày mưu tính kế, muội thấy Hoàng thượng có lòng với tỷ đó…”

Nó sao biết chân tướng sự việc? Loại người như Hạ Hầu Thần, đâu có thể dung thứ cho kẻ từng phản bội mình? Ta lắc đầu đáp: “Muội muội,chuyện giữa ta và Hoàng thượng chẳng cách nào cứu vãn được nữa, thời làm Thượng Cung ta từng làm việc có lỗi với người…”

Chẳng hiểu vì sao, đêm nay ta lại muốn dốc cạn ưu sầu. Sau khi nghe cặn kẽ đầu đuôi mọi sự, Ninh Tích Văn mới hiểu, vì sao ta xiết bao mong muốn nó nhập cung. Thân phận ta bề ngoài tôn quý hào hoa, nhưng thực chất chỉ cần khẽ lay là đổ sập.

Ta vốn chẳng thể được sủng ái như các phi tần khác, địa vị hiện nay, hoàn toàn là nhờ mưu lược toan tính mà có.

Vậy mà nghe xong, Ninh Tích Văn lại hớn hở trầm trồ: “Tỷ tỷ, muội biết mà, từ nhỏ muội đã không bằng tỷ, trong tình huống hung hiểm thế này mà tỷ vẫn đứng vững được trong cung. Tỷ tỷ, có một chuyện, muội không biết có nên nói với tỷ không…”

Ta ngoảnh lại nhìn, thấy ánh mắt nó lóe lên tia sáng lạ lùng. Ta quá hiểu ánh mắt này. Ở Thượng Cung cục, những cung nhân khi vừa nghĩ ra thiết kế mới, ban đầu muốn giấu diếm chờ dịp tâng công trước mặt thượng cấp, vẻ mặt sẽ trở nên như vậy. Ta chợt hiểu ra nó có điều giấu mình, mà điều này lại vô cùng quan trọng.

Phát hiện này không làm ta quá kinh ngạc, âu cũng là lẽ thường của con người. Ta lãnh đạm đáp: “Muội muội, nhà họ Ninh giờ đây chỉ còn hai ta, tỷ muội mình phải biết dựa vào nhau mà sống, còn có lời nào không thể nói được?”

Tích Văn lúc này mới ấp úng: “Tỷ tỷ còn nhớ trước khi phụ thân bị tội, trong nhà từng thu nhận một vị thiếu niên gặp nạn không?”

Ta nhíu mày đáp: “Chuyện này sao ta lại không nhớ? Chẳng phải đại nương và phụ thân đã bàn bạc rồi sao? Sau này từ miệng kẻ dưới ta mới biết, nhưng chưa được gặp mặt người ấy bao giờ.”

Biểu cảm trên gương mặt Ninh Tích Văn trở nên kỳ lạ, nó nhìn trái nhìn phải, hạ giọng: “Tỷ tỷ, muội thì gặp rồi đó. Năm đó muội mới mười tuổi, nghe cha và mẹ ở trong phòng nói gì mà tuyệt đối không được để bất cứ ai nghe thấy, bèn lén chạy đến vườn nho bị khóa kín, tuy chỉ đứng từ xa nhìn lại nhưng…”

Ta chợt sững người, quay phắt lại, một lọn tóc đang vướng vào lược căng ra khiến da đầu đau buốt, ta hỏi ngay: “Ý muội là?”

Ninh Tích Văn khẽ đáp: “Tỷ tỷ, kỳ thực ngay lần đầu nhìn thấy người, muội đã ngờ ngợ, cho nên lúc nãy khi ở Ngự Hoa viên mới sợ hãi đến vậy. Tỷ tỷ, tỷ nói xem cái chết của phụ thân, rốt cuộc là vì nguyên cớ gì?”

Chợt nghĩ lại cái hôm trốn dưới gầm giường thiền phòng của Thái hậu, Hạ hầu Thần từng nói năm mười lăm tuổi, khi xuất cung hắn bỗng dưng gặp chuyện hung hiểm, may có người ra tay tương cứu mới thoát thân. Tính ra năm ấy chẳng đúng thời gian phụ thân bị giáng tội đó sao?

Ta còn nhớ rõ tội danh của phụ thân và người hạ lệnh hành quyết chính là Thái tử, đó cũng chính là lần đầu tiên hắn tham chính. Nếu sự thật đúng như vậy, thì Hạ Hầu Thần quả là lòng lang dạ sói.

Tích Văn thấy sắc mặt ta u ám, bèn nói nhỏ: “Tỷ tỷ, biết đâu bên trong còn có uẩn khúc?”

Ta lạnh lùng đáp: “Cho dù chân tướng ra sao, thì chuyện hắn đích thân hạ lệnh xử trảm là có thật, tuy nói việc triều chính vốn dĩ là như thế, thắng làm vua thua làm giặc, nhưng việc sờ sờ ra đấy bảo ta làm sao gần gũi với hắn được.”

Ninh Tích Văn khẽ thở dài: “Tỷ tỷ, muội biết tỷ là người cứng cỏi, nhưng là Hoàng thượng, chắc chắn có nhiểu chỗ bất đắc dĩ. Nếu tỷ chịu hạ mình một chút, nói mấy câu ngon ngọt, muội thấy Hoàng thượng nhất định sẽ để mắt đến tỷ.”

Những việc ta làm còn chưa đủ hạ mình ư? Ta lãnh đạm nghĩ thầm.

Lại lần nữa trống canh vang lên, vọng khắp nẻo cấm cung, đêm đã vào canh tư. Từ cửa sổ nhìn ra, màn sương phủ ngập cả khu đình viện, đến bóng dáng cây hoa quế cũng trở nên nhạt nhòa mơ hồ. Ta không đáp lời Tích Văn, chỉ nói: “Muội muội, đêm đã khuya rồi, về ngủ thôi.”

Tích Văn đặt cây lược ngà xuống bên cạnh giương, bỗng cất giọng thở than: “Nỗi lòng của tỷ ngày nào chưa giải, thì cho dù tỷ có đóng kịch giỏi nhường nào, người có lòng đều có thể nhìn ra, cảm thấy cả.”

Ta chợt sững người, nhìn vào trong gương, trong ấy một nữ nhi kiều diễm đang nhìn ra ngây dại. Mười mấy năm tôi luyện chốn cung đình, chẳng lẽ vẫn chưa đủ để che giấu tâm tư? Không, ta không tin. Nhờ vào gương mặt biết làm hài lòng kẻ khác này, ta mới leo lên được chức Thượng Cung, mới có thể biến nguy thành an giữa lúc tình thế hiểm nghèo. Ta không tin có người chỉ nhìn vào gương mặt, mà hiểu thấu được những suy nghĩ tận sâu bên trong ta!

Nhưng, tại sao Hạ Hầu Thần hết lần này tới lần khác có thể dễ dàng xé bỏ lớp ngụy trang tinh xảo của ta, nhìn thấu từng bước đi của ta, đọc được mọi suy tư trong lòng ta, biết được ý nghĩ tận nơi sâu kín nhất trong tim ta?

Chẳng lẽ đúng như Ninh Tích Văn nói, hắn lại chính là “người có lòng” với ta?

Suy nghĩ này vừa mới thoáng qua, ta bèn lập tức gạt đi, kinh nghiệm sau nhiều cuộc bể dâu thăng trầm cho ta biết, không được phép kỳ vọng ở con người ấy dù chỉ một chút.

Vậy mà không rõ vì sao, đêm nay ta không tài nào chợp mắt. Chiếc đèn lồng treo ngoài hành lang mờ mịt giữa làn khói sương, ánh sáng của nó từ từ nhạt nhòa, mấy song cửa sổ dần bạc đi, mọi sự vật như phá tung giới hạn của chính nó, hòa vào màn sương mông lung. Đầu óc ta tinh thông, nhưng muốn ngủ mà không được.

Trời vừa hưng hửng sáng, ta đã rời phòng, ra đứng dưới gốc cây hoa quế, ngẫm ngợi trầm ngâm, nhưng tư duy cứ như bị tắc lại một điểm, câu chuyện đêm qua hỗn độn lạ lùng.

Rửa mặt chải đầu xong, liền có cung nữ do Hoàng hậu phái đến mời. Ta hiểu ngay Hoàng hậu đã biết tình hình đêm trước, có lẽ gọi ta sang an ủi…, mà không, nên nói rằng, ta được gọi đến để cùng chia sẻ nỗi giận thì đúng hơn.

Sư Viên Viên làm như vậy không phải lần đầu. Lần này là ở Lan Nhược hiên, nhưng nghe nói ngay cả khi Hoàng thượng đến chỗ Hoàng hậu, ả cũng dám chặn ngang nửa đường.

Cũng không thể trách cô ta, từ khi hoài thai, liền một lúc cô ta được thăng ba cấp, giờ đã trở thành một trong bốn vị đại phi, phẩm hiệu Quý phi, thân quyến bên họ ngoại nhờ thế càng thăng quan tiến chức, được coi là gia tộc kế tục nhà Thượng Quan, trrong triều danh vọng chỉ thua nhà họ Thời mà thôi.

Khi đáp kiệu xuống cung Chiêu Thuần, ta gặp Hoàng hậu đang ngồi một mình dưới gốc cây phù dung, mình tựa ghế thêu, lọng sa giong sẵn, ngăn lá úa và phấn hoa bay vào. Vài ba bông phù dung từ trên cây rụng xuống, lướt khẽ trên nóc lọng, đậu xuống vạt phượng, nhưng Hoàng hậu như không hay biết, xem ra hôm nay tâm tình có phần rối ren.