Chương 23.2

Số từ: 4809

Dịch giả: Lê Sông
Nhà xuất bản: NXB Văn Học

Đêm ấy mọi người phải nghỉ lại thái miếu. Miếu thờ của hoàng thất quả nhiên không tầm thường, phòng ốc vô số, lại sớm sai người quét dọn kiểm tra cẩn thận, phủ chăn gấm, thêm đệm thêu lên ghế. Kiến trúc thái miếu vô cùng đẹp đẽ, tuy không thể ngang hàng với hoàng cung, nhưng cũng thuộc vào hàng thượng đẳng, lại thêm cây xanh rợp trời, tĩnh mịch lạ thường, mang một bầu không khí khác hẳn hoàng cung xa hoa tráng lệ.

Trút bỏ lễ phục, lại cởi bỏ mão phượng trên đầu, mặc vào y phục thường ngày, dùng nước giếng trong miếu rửa mặt, cảm thấy toàn thân mình nhiễm đầy mùi khói hương. Tố Tú giúp ta cởi bỏ búi tóc rồi chải nhẹ, đương lúc nhắm mắt dưỡng thần, nhớ lại chuyện ban sáng, trong lòng chẳng hiểu vị Hoàng đế này rốt cuộc muốn gì. Ta cũng có thể coi là người thông minh cơ trí, nhưng hễ đứng trước hắn thế nào cũng bị dồn vào chân tường, chẳng lẽ ta hiểu sai ý người ta rồi?

Đúng lúc suy nghĩ, chợt cảm thấy da đầu đau nhói, ta kêu lên một tiếng, mắng: “Tố Tú, tối nay ngươi không ăn sao?”

Tố Tú không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh ta, líu ríu thưa: “Nương nương, không phải nô tỳ ạ…”

Ta quay hẳn sang phía nó, ngẩn ngơ: “Ngươi sao lại đứng đây, vậy kẻ dứt tóc ta là ai?”

“Là trẫm…” Sau lưng có giọng nói buồn bực cất lên.

“Hoàng thượng…?” Ta kinh ngạc suýt nữa đứng bật dậy, không muốn bị hắn kéo tóc nữa, bèn trượt khỏi ghế. Mấy lần mái tóc gặp tai nạn chẳng lần nào không liên quan đến hắn, lúc này ta đâm nhờn, bèn nói: “Hoàng thượng, người thích nghịch tóc thần thiếp thế cơ à?”

Hắn đột ngột bỏ tay ra, mái tóc dài rũ xuống đầu vai eo lưng, có mấy lọn lòa xòa trước trán, mồm miệng cũng toàn là tóc. Ta đưa tay vén chỗ tóc rối trên trán sang một bên, nhìn thấy ánh mắt hắn qua tấm gương càng lúc càng sâu hút, gương mặt dáng vẻ in trong gương đẹp đẽ như hoa nở.

Hắn im lặng một lát rồi ngồi lên ghế, đón lấy tách trà Tố Tú dâng lên, uống một ngụm, nói: “Mấy ngày này, nàng nên cẩn thận.”

Ta gật đầu đáp dạ. Hắn không nói ta cũng phát hiện thấy nhiều điểm kỳ lạ. Lễ bái tế tuy nói được thủ bị nghiêm ngặt, nhưng đâu đó vẫn thấy vài nhân vật khả nghi thâm nhập vào nội bộ, có lẽ hắn đang muốn giải quyết mọi thứ càng nhanh càng tốt, nên đã giăng một tấm lưới lớn.

Thấy ta không hỏi gì thêm, hắn biết ta đã hiểu cả, bèn thở dài nói: “Có những việc nàng lại hiểu rõ vô cùng.”

Ta hỏi lại: “Hoàng thượng thấy có vài việc khác thần thiếp không hiểu rõ?”

Hắn ném sang một cái nhìn lạ lùng, không trả lời. Ta cứ như bị sa vào mây mù, chỉ biết giương mắt nhìn hắn, chờ nghe giải thích. Ai ngờ chờ mãi cũng không thấy hắn nói gì, lát sau hắn đã đứng lên sải bước ra cửa. Hắn mặc trên người y phục thường, trông vô cùng mềm mại, vải áo trượt nhẹ trên thân mình theo từng bước chân sinh động bắt mắt, ta hơi ngẩn người một chút, hắn đã bước ra trước cửa, ta chỉ kịp hỏi với theo một câu: “Hoàng thượng, người không nói làm sao thần thiếp biết được?”

Hắn hừ mũi một tiếng, đùng đùng bỏ đi, mới chớp mắt đã chỉ còn thấy một góc vạt áo đen huyền vút qua cửa rồi biến mất.

Ta đứng ngây giữa phòng mất hồi lâu, Tố Tú đến bên khẽ hỏi: “Nương nương, đi nghỉ thôi ạ?”

Ta giật mình như sực tỉnh khỏi giấc mộng, chán nản đáp: “Nghỉ thôi.”

Ngày hôm sau, “Á hiến lễ” chuẩn bị cử hành vào giờ lành. Ta sớm đã bận áo bào mão phượng ngồi chờ người của Thái miếu đến đưa vào đại điện làm lễ, ai ngờ chờ mãi chờ mãi mà chẳng thấy, sốt ruột quá bèn sai Tố Tú chạy ra ngoài hỏi thăm. Nơi nghỉ của ta nằm độc giữa vườn, Hạ Hầu Thần đã phái thị vệ đến canh gác xung quanh. Tố Tú chưa ra khỏi vườn đã hoảng hốt chạy về báo: “Nương nương, chẳng rõ vì sao ngoài kia bỗng có nhiều thị vệ đứng gác quá.”

Ta giật mình, nhớ lại những chuyện kỳ quặc hôm trước, bèn ra ngoài xem. Ai ngờ vừa bưóc vào vườn thì gặp ngay Khang Đại Vi xăm xăm đi tới, hành lễ xong bèn bẩm báo: “Nương nương, Hoàng thượng bảo người hãy chờ trong vườn, đại lễ bái tế lát nữa sẽ bắt đầu.”

Ta bèn hỏi: “Khang công công, ngoài kia xảy ra chuyện gì vậy? Nếu cứ chờ sẽ lỡ giờ lành mất.”

Khang Đại Vi đáp: “Nương nương, không có chuyện gì to tát, chỉ là mấy tên giặc cướp đương đêm lẻn vào, đã có Hoàng thượng xử lý, người cứ yên tâm.”

Ta cẩn thận quan sát sắc mặt Khang Đại Vi, thấy ông ta vô cùng trấn tĩnh điềm nhiên, nhưng ta hiểu rõ con người này, ông ta càng tỏ ra vô sự thì càng có chuyện. Xem ra khó mà moi được thông tin gì từ miệng Khang Đại Vi, ta bèn bóng gió dò hỏi: “Khang công công, hay là để bản phi đến chỗ Hoàng hậu, cũng dễ cho các thị vệ bảo vệ hơn?”

Khang Đại Vi cười đáp: “Nương nương, những thủ vệ đứng đây đều do Hoàng thượng phái đến chuyên trách bảo vệ người, không giống với bên Hoàng hậu. Nương nương đừng làm khó lão nô nữa.”

Ta hiểu ngay, bèn nói: “Đã vậy thì công công mau đi giải quyết công vụ ngay kẻo lỡ việc!”

Ta đoán quả không sai, Khang Đại Vi tuy ngoài mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng vô cùng sốt ruột, nghe ta nói vậy bèn đảo phất trần một cái, thi lễ cáo lui.

Cửa vườn bị người khép chặt ta không rõ bên ngoài xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy không gian trở nên tĩnh mịch đáng sợ, thậm chí không cả tiếng côn trùng chim chóc. Dưới vòm cây lá rậm rì, khu vườn cứ như một ốc đảo bị lãng quên.

Ta biết rõ Tố Tú cùng các cung tỳ khác đều vô cùng bất an, nên trong lòng ngầm lo lắng, vẫn nói: “Tố Tú, vai bản phi hơi nhức, ngươi đến đấm bóp cho ta một lát.”

Đám cung tỳ thấy ta điềm nhiên như vậy, đứa nọ nhìn đứa kia thở phào.

Không khí trong phòng im lặng và đặc quánh, nhưng bớt được một chút hoảng loạn. Cho dù ngoài kia xảy ra chuyện gì, ta cũng chỉ có thể ở đây lặng lẽ chờ đợi. Ta không thể giúp được Hạ Hầu Thần, nên tốt nhất là không làm hắn phân tâm.

Ta quá hiểu con người hắn, hắn sai Khang Đại Vi vào tận vườn an ủi, đủ thấy tình hình ngoài kia vô cùng cam go. Ta lúc này chỉ nên im lặng chờ đợi, không chuốc thêm rắc rối.

Một sợi khói hương lơ thơ bay, mùi gỗ đàn thanh đạm không nồng, khiến tinh thần sảng khoái. Ngoài mặt ta tỏ ra điềm nhiên, kỳ thực trong đầu ý nghĩ xoay chuyển liên tục, rốt cuộc ngoài kia đã xảy ra chuyện gì? Mà xem chừng nguy ngập như gặp đại địch?

Ta thầm nghĩ đến một vài giả thuyết, nhưng không dám nghĩ thêm.

Cái cớ giặc cướp đột nhập của Khang Đại Vi không thể nào giải tỏa được căng thẳng lẫn nghi ngờ trong lòng ta.

Do đó, ngay khi thoáng nghe ngoài vườn có tiếng gõ cửa, đám Tố Tú chưa nhận ra, ta đã đứng dậy khỏi ghế.

Tay Tố Tú bị hẫng vào không khí, vội hỏi: “Nương nương, nô tỳ đấm mạnh quá ư?”

Ta lắc đầu ra hiệu nó im lặng, lắng tai nghe kỹ, liền cảm thấy bên ngoài loáng thoáng có tiếng người. Không hiểu sao ta chợt nhớ đến lời Ninh Tích Văn từng nói: “Tỷ tỷ, tỷ không biết ư, từ nhỏ tai muội đã thính vô cùng.”

Có lẽ không phải con bé thính nhạy hơn người, mà chính bản năng vào lúc ấy khiến tai mắt nó trở nên mẫn cảm. Lúc này bọn Tố Tú chẳng nghe thấy gì, còn ta đã nhận ra một giọng nói quen thuộc.

Quen đến mức ta chẳng muốn nghe thêm.

“Bản cung muốn đến thăm… mà không được à?”

“Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng có lệnh, bất cứ ai cũng không được vào…”

Tiếp theo là tiếng đao kiếm va chạm.

Ta biết không thế tránh được, bèn nói: “Tố Tú, ngươi theo bản phi ra nghênh đón Hoàng hậu nương nương.”

Ta xăm xăm đi đầu ra giữa vườn, nhìn thấy bên ngoài, Hoàng hậu nương nương đang thướt tha đi tới, nào khăn choàng vàng tươi, lễ phục màu đỏ chót, đầu đội mão phượng, phục sức trọng thể, chính là lối ăn mặc để tham gia đại lễ bái tế.

Đi cùng cô ta ngoài mấy cung nữ tùy tùng, còn có vài người lạ mặt.

Tơ vàng trên khăn quàng vai cô ta phản chiếu ánh sáng mặt trời, chói đến độ đau mắt, nụ cười cô ta vẫn thân mật hòa nhã nhưng hòa lẫn chút ý vị mỉa mai.

Ta bước đến hành lễ, nói: “Sao Hoàng hậu nương nương không chờ ở vườn mình, lại để mắt đến chỗ quạnh quẽ vắng vẻ này của thần thiếp?”

Mấy kẻ lạ kia sớm đã bao vây ta và đám cung nữ, còn bên ta chỉ có một mình Túc nương.

Thấy ta trấn tĩnh thản nhiên, Hoàng hậu có vài phần khâm phục, nói: “Chưa bao giờ bản cung được trông thấy muội muội bối rối, thật là đáng tiếc vô cùng.”

Ta cười nhẹ: “Bản phi vốn xuất thân bần hàn, thời niên thiếu đã trải qua đủ chuyện thăng trầm, mấy lần suýt mất mạng, vì thế bản phi coi mọi biến cố trong đời là chuyện bình thường.”

Hoàng hậu bước lại gần, chỉ cách ta có vài bước chân. Ta ngửi thấy hương hoa đạm nhã truyền đến, chính là mùi phấn Cao Xương tiến cống ngày nào.

Hoàng hậu chăm chú nhìn ta, rồi thở dài nói: “Muội muội quả nhiên phi phàm, người xuất thân là tiện dân mà leo lên đến địa vị này quả có khác, khác hẳn Hoàng thượng, khác hẳn ta, cũng chẳng giống bất cứ phi tần nào, chẳng trách Hoàng thượng mê mệt muội như vậy!”

Cô ta nói một hơi vừa gấp vừa lớn tiếng, khí thế như sấm sét khiến ta rùng mình.

Khoảng cách hai bên đã rất gần, ta bèn bước lên một bước, cười nói: “Hoàng hậu cho rằng bản phi khác người, nhưng bản phi lại không rõ mình khác người ở đâu. Xin Hoàng hậu giải thích rõ bản phi có gì khiến người chú ý đến vậy?”

Hoàng hậu đảo mắt một lượt, cười thành tiếng: “Đám nô tài các ngươi xem, Hoa Phu nhân hỏi bản cung rằng mình có chỗ nào khác người, làm cho bản cung sắp sửa thở không ra hơi, cứ như đang trách bản cung có gì mạo phạm không bằng?”

Ta khẽ nói: “Dường như nương nương tự ép mình đó chứ?”

Khuôn mặt hiền hòa của cô ta lộ nét điên cuồng, trong mắt sục sôi lửa hận, nhìn ta cứ như nhìn kẻ thù mấy kiếp. Cô ta đã chẳng thèm che giấu nữa, nỗi hận thấm vào tận xương tủy.

“Bản cung chưa bao giờ hao hết tâm trí lấy lòng một ai, vậy mà rốt cuộc đã nhận được chút nào hồi báo? Hoàng thượng lập ta làm hậu, nhưng trong mắt chẳng hề có ta, chỉ cần ngươi ở quanh đó, ánh mắt người lập tức chỉ hướng về ngươi. Vậy nhưng thứ bản cung để ý, ngươi lại chẳng coi ra gì. Nhớ ngày bản cung mới nhập cung chưa lâu, thấy ngươi tìm cách gần gũi, bản cung vốn chẳng chú ý, cho đến lúc có cung nhân báo chuyện ngươi bị triệu đến cung của Sư Viên Viên để thêu áo, vậy mà sau cùng người lại tới Lan Nhược hiên! Đêm ấy ta chính mắt nhìn thấy ngươi băng qua lối nhỏ, tức tốc chạy về Lan Nhược hiên, rồi lại chính mắt nhìn thấy Hoàng thượng nép bên khóm hoa, mỉm cười thích thú nhìn theo. Tuy người đứng giữa đêm tối, nhưng sao trăng trên trời như kim cương lạc vào ánh mắt, sáng lấp lánh khó tả. Từ giây phút ấy ta đã biết, chốn hậu cung này, địch thủ lớn nhất của ta chính là ngươi!”

Ta thấy lạnh người, chợt hiểu ra tất cả. Nguồn cơn của mọi việc bắt đầu từ đêm ấy, những gì Hạ Hầu Thần làm lúc đó như vô tình gieo xuống một hạt giống thù hận. Oán giận của Sư Viên Viên ta sớm đã biết, nên mới chủ động ra tay. Còn Hoàng hậu chôn chặt căm hận trong lòng, ta chỉ trông vẻ ngoài đoan trang hiền từ mà cho rằng cô ta sẽ là một chỗ dựa vững chắc, hóa ra chẳng khác nào dâng mình vào miệng cọp.

Ta đành cười khổ: “Nếu nói về bày mưu tính kế, chỉ Hoàng hậu mới xứng đáng với chữ phi phàm.”

Hoàng hậu nói: “Ngươi có biết từ nhỏ ta đã được dạy dỗ, nuôi nấng ra sao không? Một mặt ta học Nữ huấn, Nữ giới, nhưng cùng lúc cũng được dạy rằng không được mềm lòng xử lý những kẻ ngáng đường mình. Mẫu thân ta là chính thê, bà để ta tận mắt chứng kiến mình ung dung xử lý những tỳ thiếp tham vọng trèo cao. Bà nói rằng, sau này ta không nhập cung, cũng sẽ phải gả vào một nhà quyền quý, tất sẽ phải như vậy, nếu còn do dự sẽ bị người ta nuốt chửng, đến mảnh xương không còn.”

Cô ta nói không ngừng, khác hẳn vẻ cẩn trọng giữ gìn thường ngày, ta biết chắc hẳn có biến cố gì xảy ra, bèn trêu chọc: “Hoàng hậu nương nương, hóa ra từ hồi ấy người đã hận thần thiếp, vậy mà thần thiếp chẳng hề hay biết. Thần thiếp ở trong cung không có chỗ dựa, ở ngoài cung thì gia đình tan tác, sớm chẳng thể dựa vào đâu, thấy người đoan trang hiền thục, lúc ấy quả thực một lòng một dạ muốn làm tỷ muội với Hoàng hậu.”

Cô ta cười nhạt: “Bản cung đâu có ngờ ngươi lại chủ động làm thân? Hoàng thượng năm lần bảy lượt bảo bản cung phải tránh xa ngươi ra, khiến bản cung phát bực. Người rõ ràng thấy ngươi lạnh nhạt mình mà thân mật với ta đâm ghen, chẳng qua lúc ấy vẫn chưa tự ý thức được mà thôi.”

Ta chỉ đành nói: “Nương nương là Hoàng hậu, trong cung ba ngàn cung tần mỹ nữ, nương nương làm sao ngăn được hết?”

Cô ta lắc đầu: “Phi tần hậu cung tuy nhiều, nhưng chẳng ai có thể gây ảnh hưởng lớn đến người như vậy. Thật ra trong vụ Sư Viên Viên, bản cung đã muốn nhất tiễn hạ song điêu, nhân đó trừ khử cả ngươi, nhưng đáng tiếc ngươi quá giảo hoạt hành sự không để lại chút ít dấu vết nào.”

Ta thầm thất kinh, người này tâm kế sâu xa sợ rằng chỉ thua Hạ Hầu Thần, chẳng trách hắn chọn cô ta làm hậu. Khang Đại Vi từng nói cái gì, không phải người một nhà không vào chung một cửa, theo ta thấy, Thời Phượng Cần và Hạ Hầu Thần mới thực sự là người một nhà, thật không ngờ cục diện lại đến như hôm nay.

Ta ngỏ lời khuyên nhủ: “Hoàng hậu nương nương, nếu không có thần thiếp, Hoàng thượng vẫn sẽ sủng ái người khác. Người là Hoàng thượng, là đấng cửu ngũ chí tôn, nếu sau này người còn hại Hoàng tử như đã làm với Ninh Quý nhân, mới khiến Hoàng thượng chán ghét đó.”

Ta mãi không hiểu nổi, vì sao Ninh Tích Văn lại sinh ra một đứa trẻ thiểu năng. Gia đình ta vốn không có bệnh sử như vậy, ta càng không tin đó là chuyện ngẫu nhiên. Nhân lúc này Hoàng hậu phát tiết không ngừng, ta phải giải bằng được câu đố ấy.

Quả nhiên thấy cô ta cười nói: “Bản cung tưởng rằng ngươi sẽ không hỏi đến việc của muội muội, xem ra bản cung sai rồi, trong ngươi vẫn còn chút Iương tâm.” Ánh mắt cô ta chợt xa vời, giọng nói hơi mơ hồ: “Lần này chỉ thiếu một chút nữa, bản cung có thể khép ngươi vào tội đố kỵ, tống ngươi vào lãnh cung. Vốn định dùng khúc thịt trong bụng Ninh Tích Văn đổi lấy tiền đồ của ngươi, chỉ đáng tiếc…”

Ta nói: “Thật biết ơn Hoàng hậu lúc ấy mềm lòng, không đoạt mạng đứa trẻ trong bụng Ninh Tích Văn.”

Cô ta lạnh lùng nói: “Không phải ta không muốn, mà là không dám. Khi biết Khang Đại Vi bỗng dưng xuất hiện ở gần đó, bản cung đã biết người che chở cho ngươi! Lúc ấy nếu còn muốn ra tay, chỉ sợ tự chuốc họa vào thân!”

Ta thở dài: “Chỉ tiếc muội muội thần thiếp bạc mệnh, rốt cuộc vẫn chạy không thoát khỏi tay nương nương!”

Cô ta liếc mắt nhìn: “Ngươi thực sự vẫn còn thương tiếc cho cô ta? Bản cung đã tra rõ mục đích ngươi đưa mẹ con Ninh Tích Văn đến am Triều Nguyệt là gì! Muội muội ngươi cũng là đứa thông minh, chỉ khẽ nhắc nhở, đã lập tức quy phục bản cung.”

“Đáng tiếc nó tin tưởng sai người.”

Lòng ta thầm sốt ruột, vòng vo một hồi cô ta vẫn không chịu nói ra lý do Hoàng tử bị thiểu năng, nếu biết căn nguyên, không chừng có thể sai ngự y chữa trị?

Thần sắc Hoàng hậu tuy điên cuồng, nhưng đầu óc vẫn vô cùng linh hoạt: “Ngươi muốn biết vì sao Ninh Tích Văn sinh ra đứa trẻ kém trí phải không? Ngươi nghĩ bản cung có nói cho ngươi biết không? Đừng vọng tưởng! Đứa trẻ ấy thừa hưởng cái ngu dốt từ mẹ nó, cả đời nó phải chịu như vậy, cho dù ngươi tìm tới bao nhiêu danh y cũng chỉ hoài công vô ích!”

Lòng ta trầm xuống, nói: “Nương nương, việc gì phải làm như vậy, người yêu thương Hoàng thượng, sao phải dùng đủ mọi cách làm người đau lòng, khiến người không chịu nổi mình?”

“Hắn đau lòng? Hắn mà đau lòng ư? Trừ ngươi ra hắn đâu có nhìn thấy ai nữa. Con của Sư Viên Viên mất đi, hắn chẳng rơi một giọt lệ. Chỉ cần ngươi chết, hậu cung nhiều phi tần như vậy, chẳng mấy chốc sẽ sinh cho hắn một đàn con. Bản cung sẽ vui vẻ chăm sóc những đứa trẻ đó, vẫn cứ là mẫu nghi thiên hạ, làm gương cho muôn dân!”

Hóa ra Hoàng hậu chỉ muốn đối phó với mình ta. Vì giày vò ta mà lợi dụng Ninh Tích Văn, về điểm này thì Hoàng hậu đích thực đã thành công. Mỗi lần ta nhìn thấy đứa trẻ kém trí kia, gương mặt trắng bệch như giấy của Ninh Tích Văn khi hấp hối liền hiện ra mồn một trước mắt.

Ánh mắt ta lộ vẻ âm u: “Người nên biết, tất cả những gì ta làm đều chỉ vì sinh tồn. Không phải ta muốn tranh giành, mà là vì gia đình nương nương, thân phận Hoàng hậu của nương nương khiến ta không thể không ra tay.”

Không rõ có phải ánh mắt ta khiến Hoàng hậu đồng cảm, cô ta đột nhiên cũng trở nên ưu tư: “Ngươi không muốn tranh giành, nhưng có người sẽ ép ngươi tranh giành, thậm chí còn giúp ngươi làm thế. Với ta là vậy, với ngươi chẳng lẽ không như vậy?”

Từ đầu chí cuối cô ta không chịu nói ra mình đã hãm hại Ninh Tích Văn thế nào, lòng ta thầm sốt ruột, đành nói thẳng: “Nương nương sắp sửa trừ diệt được ta, sao không để ta ra đi được thanh thản?”

Hoàng hậu bật cười, cảm khái nói: “Nữ nhân như ngươi mà trong lòng vẫn còn chỗ yếu mềm. Thôi được, đã đến nước này, bản cung sẽ phát một ân huệ. Ngươi còn nhớ Ninh Quý nhân khi mới mang thai suốt ngày vẽ hình cánh chuồn trên trán chứ. Chỉ vì một lời khen của Hạ Hầu Thần mà cô ta liên tục sai người bắt chuồn chuồn lấy cánh, dùng bút lông chấm phấn vàng đồ lại lên trán. Khéo làm sao bản cung biết có một loại côn trùng vẻ ngoài rất giống chuồn chuồn, nhưng lại không phải chuồn chuồn, dân gian gọi là chuồn kim, sức bay rất yếu, nhưng khi đói lại thích ăn đồng loại, nhất là ấu trùng ở chỗ ao tù nước đọng. Lại nghe các ngự y nói loại côn trùng này không nên chạm vào, nếu động đến sẽ nhiễm bệnh, thai phụ chẳng may chạm vào sẽ dễ sinh quái thai. Bản cung bèn sai người đến nơi dịch bệnh bùng phát thu thập một lượng lớn đem về nuôi thả trong Ngự Hoa viên. Quả nhiên cô ta vô cùng thích thú, ngày nào cũng sai cung tỳ bắt về. Ngươi rất để tâm đến muội muội, chắc cũng nhớ khi mang thai đến tháng thứ ba thứ tư, cô ta có ốm nhẹ ba bốn ngày, chỉ coi là phong hàn, về sau được chữa khỏi. Bản cung tưởng rằng kế kia không thành, ai ngờ cuối cùng lại đắc thủ!”

Cô ta cười ha hả, vạn phần đắc ý: “Ngươi xem, dù ai muốn bảo vệ ngươi cũng chẳng được, bản phi vẫn cứ đắc thủ, vẫn khiến ngươi chết không có chỗ chôn! Đợi khi Hoàng thượng thoát khỏi đám tặc phỉ mà đến đây, sẽ cho rằng các ngươi bị tặc phỉ tàn hại, tới lúc ấy bản cung vẫn là chủ hậu cung, hưởng trọn yêu thương của Hoàng thượng.”

Ta nhìn Hoàng hậu bằng vẻ thương hại, chẳng nói câu gì. Cô ta đâm nổi giận, nghiêm giọng quát: “Ánh mắt ngươi như thế là sao? Lẽ nào ta nói sai?”

Ta than thở: “Hoàng hậu nương nương tuy thông minh tuyệt đỉnh, nhưng từ đầu chí cuối vẫn không hiểu Hoàng thượng. Người lợi hại hơn nương nương tưởng tượng nhiều. Nếu muốn đấu với người, chẳng khác nào trứng chọi với đá.”

Sắc mặt Hoàng hậu trở nên sợ hãi, cứ như phát hiện Hoàng thượng đang núp ở đâu đó theo dõi mình, nhưng chỉ phút chốc lại trấn tĩnh như thường: “Không sai, hắn là Hoàng thượng, triều đình, đế vị đối với hắn là quan trọng nhất. Ngươi tuy chiếm một vị trí nhất định trong lòng hắn, nhưng thời gian qua đi, lại thêm trong cung mỹ nhân đông đảo, hắn dần dần sẽ quên, mối hận với ta cũng dần phai nhạt. Huống hồ hắn không nắm được chứng cứ, chẳng cách gì trừ diệt ta. Ngươi xem, ta quá hiểu Hoàng thượng đi chứ?”

Ta giật mình, nhận ra lời cô ta nói rất đúng. Trước chuyện gia tộc Thượng Quan triều trước, Hạ Hầu Thần luôn muốn dùng biện pháp ôn hòa để quản lý triều chính, giải quyết mọi chuyện trong hòa bình, không muốn làm triều đình xao động từ đó gây ra bạo loạn. Do đó trước khi có được bằng cớ xác thực, hắn sẽ không công khai trở mặt với Hoàng hậu. Ta cười thầm trong bụng, cô ta đâu có biết, vẻ ôn hòa của Hạ Hầu Thần không có nghĩa hắn là một người dễ dàng để kẻ khác thao túng, nhằm đạt được mục đích, hắn không ngại ngần giở thủ đoạn như đám nữ nhân chúng ta, hắn sẽ độc ác, thậm chí là nhẫn tâm!

Cung tỳ hầu hạ ta đều bị khống chế, gạt sang một bên, Túc nương hơi định phản kháng, lập tức bị hai kẻ lạ mặt bên phía Hoàng hậu trói gô lại. Ta biết Hoàng hậu đã chuẩn bị sẵn sàng, sẽ không chừa cho ta bất cứ cơ hội nào, chỉ mong Hạ Hầu Thần linh cảm được, đến cứu ta kịp thôi.

Ta đứng một mình giữa vườn, gương mặt Hoàng hậu tràn đầy thù hận, cô ta cất giọng cười thâm hiểm: “Hoa Phu nhân, ngươi có muốn biết kết cục cuối cùng của mình sẽ ra sao? Chết rồi dung mạo còn đẹp hay không, liệu có khiến Hoàng thượng đau xót, mãi mãi không thể nào quên?” Cô ta cười nhàn nhạt, “Dĩ nhiên, bản cung sẽ không để hắn tiếp tục nhớ nhung ngươi! Bản cung sẽ khiến hắn nhớ mãi dáng vẻ ngươi máu thịt bầy hầy, không nhìn ra đâu là da thịt, đâu là bùn đất nữa!”

Mấy kẻ lạ mặt, ăn mặc như nô tài kia mỗi người đều ôm một bọc đồ, lúc này mở gói giấy đó ra, bên trong là thuốc nổ, trên có kíp dẫn. Hôm trước khi khai lễ đốt pháo có dùng đến, hóa ra đều là hỏa dược!

Hoàng hậu hận đến mức muốn ta chết không toàn thây, phân thành trăm mảnh! Trong khoảnh khắc, ta muốn giải thích cho rõ sự thực, rằng Hạ Hầu Thần chẳng hề có tình cảm gì đặc biệt với ta, chẳng qua đôi bên đã thỏa thuận, ta giúp hắn bình ổn hậu cung, hắn sẽ cho ta vinh hoa vô thượng, bản chất mối quan hệ này nào khác gì ta và Hoàng hậu khi trước!

Ta là một nữ nhân như vậy, ta sợ chết, sợ chết vô cùng. Chính vì hết lần này đến lần khác vượt qua cõi chết trở về, đã nếm trải cái cảm giác ấy ra sao, nên ta định nói hết tất cả, lại lần nữa bán rẻ một người để cứu lấy mình. Có điều nhìn vào vẻ điên cuồng của Hoàng hậu, ta liền hiểu ra, nỗi hận ấy đã cắm rễ vào trái tim cô ta, cho dù có nói gì cũng vô dụng.

Ta bị hai ả cung tỳ rõ ràng có võ công cao cường giữ chặt, vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát ra được. Chúng lôi ta vào trong phòng, sau đó trói chặt lên giường, khiến ta không thể cử động, chỉ biết giương mắt nhìn chúng chôn thuốc nổ ở bốn cột trụ hành lang, lại đặt thuốc nổ trên đầu giường. Phen này Hoàng hậu quyết cho ta thịt nát xương tan!

Bất giác ta cảm thấy căm thù Hạ Hầu Thần, tất cả đều do hắn mà ra, nếu hắn không đẩy ta ra đầu sóng ngọn gió, tính mạng ta sẽ không bị đe dọa, Hoàng hậu sẽ chẳng hận ta thấu xương, điều buồn cười chính là, ai nấy đều tưởng hắn sủng ái ta, kỳ thực chẳng qua là thỏa thuận lợi ích mà thôi!

Ta nằm ngây trên giường, tay chân bị trói chặt không thể cử động, nhìn theo bóng Hoàng hậu dạo quanh mình, nói như than thở: “Đến nước này mà muội muội vẫn đẹp đến kinh tâm động phách, khiến người ta muốn chạm vào, thật đáng tiếc, Hoàng thượng sau này chỉ có thể gặp muội trong mơ.”

Ta lạnh lùng nhìn Hoàng hậu, cảm thấy hổ thẹn vì ban nãy dao động, chỉ nói: “Hoàng hậu nương nương, thần thiếp xuống dưới sẽ đợi nương nương!”

Hoàng hậu cười nhạt: “Muội muội vẫn còn cứng mồm lắm, sau này bản cung chẳng được nghe nữa rồi.”