Chương 1: Gió nổi

Số từ: 1968

- Thưa sếp, nhân viên pháp y đã cho kết quả, nạn nhân bị bắn xuyên vùng bụng, và nửa phần dưới đã bị bỏng nặng, nguyên nhân tử vong được xác định là do mất máu quá nhiều và hít phải lượng CO2 khá lớn, thời gian tử vong vào khoảng 8 đến 9 giờ tối hôm qua.- Nữ cảnh sát vội vàng báo cáo cho sếp của mình, trên khuôn mặt cô hiện rõ vẻ tức giận.

Đáp lại cô là ánh mắt lười nhác của một chàng thanh niên ăn mặc lôi thôi. Hắn đáp:

- Cô khó chịu cái gì, nạn nhân dù sao cũng chết rồi, tức giận thì giúp ông ta sống lại được à.

Nữ cảnh sát ngắt lời chàng thanh niên:

- Nhưng thưa sếp, nạn nhân chỉ là một người đàn ông chỉnh ảnh bình thường, ông ta còn có cả một gia đình phải lo, sao lại phải nhận lấy cái chết đau đớn như vậy.

- Cô đúng là một con nhỏ ngu ngốc-Chàng thanh niên dùng tay cốc đầu nữ cảnh sát- Cô là mẹ nạn nhân à, sao cô biết được cuộc đời trước đây của ông ta thế nào, mà nói ông ta chỉ là một người bình thường.

Nữ cảnh sát ngoan cố đáp lại:

- Thưa sếp, tôi đã yêu cầu xem dữ liệu cá nhân của nạn nhân từ hệ thống đánh giá công dân rồi ạ. Kết quả là người đàn ông này thuộc hạng N, chỉ là một người bình thường!

Chàng thanh niên ngán ngẩm đáp lại:

- Haizz, có vẻ ở trường họ chỉ dạy cô dựa vào máy móc phá án thôi nhỉ-Chàng thanh niên tiếp tục cốc đầu nữ cảnh sát- Nghe cho kỹ đây, cái hệ thống vô dụng đấy chỉ mới được tạo ra trong vòng 20 năm thôi, mà người đàn ông này đã 54 tuổi rồi, có nghĩa là trong buổi khai báo thông tin 20 năm trước đây người đàn ông này có thể đã làm một cách nào đó để nói dối về quá khứ của mình, hoặc là ông ta đủ giỏi để qua mặt Hệ Thống Kiểm Soát, hoặc là đã có người che dấu cho ông ta.

Chàng thanh niên suy ngẫm một lúc rồi nói tiếp:

- Hung thủ ra tay rất quyết đoán và tàn nhẫn, hắn khiến nạn nhân mất máu từ từ nhưng cũng đủ tỉnh táo để trải nghiệm sự đau đớn khi bị thiêu cháy, có vẻ hung thủ khá hận nạn nhân đấy.

Chàng thanh niên bắt đầu hỏi nữ cảnh sát:

- Còn thông tin nào nữa không?

Nữ cảnh sát vội vàng đáp:

- Thưa sếp, hầu hết dấu vết của hung thủ đều đã bị đốt sạch, nhưng ở hiện trường tôi đã phát hiện được vỏ đạn còn sót lại, qua giám định thì nó là loại đạn 9x18mm Makarov, có thể hung thủ dùng khẩu súng CZ 82 ạ.

Chàng thanh niên nhăn mặt:

- 9x18mm à, để tôi nhớ xem... Hmm, không thể như vậy, chắc chắn khẩu súng có gắn giảm thanh, bởi vì khu vực xung quanh đây đều không có ai nghe được tiếng súng rõ ràng cả, hmm hmm, chỉ có thể là hắn dùng khẩu 6P13 thôi, tên này cũng biết chọn hàng đấy chứ. Vậy cô đã kiểm tra camera khu vực xung quanh đây chưa?

Nữ cảnh sát trả lời:

- Thưa sếp, tôi đã cho người kiểm tra camera xung quanh đây, nhưng tất cả đều cho kết quả rằng không có người nào đi khỏi cửa hàng này từ thời gian 8 giờ tối hôm qua.

Chàng thanh niên nhắm mắt lẩm bẩm:

- Thế là sao nhỉ, chẳng lẽ tên này biết rõ điểm mù của camera à, nhưng điều này chỉ có người của Mạng Lưới thuộc Tổng Khu mới biết thôi chứ, chẳng lẽ hắn có tay trong à...Tên này thật chuyên nghiệp; rõ ràng với phát bắn như vậy có thể cho thấy hắn hiểu rất rõ về cơ thể người; việc dùng khẩu 6P13 càng chứng tỏ điều này, những khẩu súng cũ như vậy đã dừng sản xuất từ năm 2000, trong Cục cũng không có dữ liệu nào về cơ sở sản xuất tiếp khẩu súng này cả, khiến cho việc tìm kiếm hắn càng khó khăn hơn. Hắn thực sự hành động rất sạch sẽ, rõ ràng nếu ở hiện trường hắn lưu lại một thứ gì đó dù có bị đốt cháy thì mình chắc chắn cũng "ngửi" ra. Có vẻ hắn khá hận thù nạn nhân, nhưng cách hắn xử lý nạn nhân dường như còn có mục đích nào đó khác, hắn cần gì phải đốt cháy cả căn nhà, điều này rất dễ làm hắn bại lộ khi mà có khá nhiều hộ gia đình xung quanh, hắn có rất nhiều cách để tra tấn nạn nhân mà không bị phát hiện cơ mà. Hmm hmm, từ lúc đám cháy bắt đầu đến khi người dân phát hiện ra là khoảng 10 phút, thời gian này là không đủ để hắn đi được xa, rốt cuộc hắn thoát khỏi camera và con mắt của người dân kiểu gì? Hay là hắn giả vờ giúp người dân dập lửa rồi sau đó từ từ tẩu thoát, cách này khá mạo hiểm, nhưng cũng không thể loại trừ. Nhưng mình vẫn có cảm giác rằng tên này đang muốn cảnh cáo ai đó bằng cách thủ tiêu nạn nhân như vậy, hmm, là ngọn lửa của hận thù sao, haha, thú vị thật!

Sau một thời gian suy nghĩ, chàng thanh niên mở mắt ra nói với nữ cảnh sát:

- Hôm nay đến đây thôi, nghĩ nhiều mệt cả đầu, cô chở tôi đến quán gà rán của lão Sáu đi, tôi đói lắm rồi!

Nữ cảnh sát hỏi:

- Thưa sếp, lại là tôi trả tiền sao?

Chàng thanh niên đáp:

- Cô nhìn tôi xem giống người có tiền không.

Lúc này, nữ cảnh sát có vẻ khó chịu, cô lên giọng chất vấn:

- Thưa sếp, sao lúc nào tôi cũng là người làm hết vậy, từ việc thu thập bằng chứng ở hiện trường đến việc lấy lời khai của nhân chứng, rồi cả việc trả tiền ăn nữa cũng là tôi làm. Sao luôn là tôi thế sếp!

Chàng thanh niên trợn mắt trả lời:

- Vì cô là một kẻ ngu ngốc, các vụ án trước đều là nhờ đầu óc suy luận của tôi, việc của cô chỉ là thu thập chứng cứ, lấy lời khai, những việc này đến bọn trẻ 2 tuổi cũng làm được, còn việc cô phải trả tiền ăn thì cũng dễ hiểu thôi, đấy là tiền công cô trả cho việc tôi suy luận để phá án, cô hiểu chưa?

Nữ cảnh sát hậm hực đáp:

- Dạ vâng thưa sếp.

Chàng thanh niên thở dài:

- Đúng là đồ dễ bắt nạt.

...

Trở lại với Tuấn, hiện tại hắn đang ở trước cửa một toà nhà cao tầng, bên trên cửa toà nhà có dòng chữ điện tử: "Công ty thuốc Vĩnh Hoà". Bước vào bên trong toà nhà, hắn nhìn một lượt xung quanh, nội thất tầng 1 này khá sang trọng, không, phải nói là rất sang trọng, những thứ đồ đắt tiền như bộ bàn ghế cẩm ngọc, hệ thống đèn chùm , bức tường và sàn nhà đều được dát một lớp vàng mỏng, điều này thể hiện sự giàu có đến thái quá của chủ nhân công ty này. Nhưng dường như hắn cũng chả quan tâm lắm, hắn bước đến khu vực tiếp khách rồi tùy tiện ngồi xuống ghế. Ngay khi hắn vừa ngồi xuống, một người nhân viên ngay lập tức đi đến cạnh hắn, vui vẻ nói:

- Ông là Phạm Tuấn đúng không ạ, ngài chủ tịch đã đợi ông lâu lắm rồi ạ, mời ông vui lòng đi theo tôi ạ.

Hắn im lặng đi theo sau người nhân viên, vào thang máy, người nhân viên nhanh chóng bấm số 32. Đứng trong thang máy, hắn bắt đầu nghĩ đến những chuyện tồi tệ tiếp theo sẽ xảy đến với mình, nhưng ngay lập tức hắn gạt mọi chuyện ra khỏi đầu, giờ trong hắn chỉ có một ý nghĩ: "Tất cả là vì trả thù."

Lên đến tầng 32, khi cánh cửa thang máy vừa mở, trước mặt hắn là một ông lão tóc bạc trắng, nét mặt có phần khắc khổ nhưng đôi mắt sắc bén đang ngồi trên chiếc bàn sang trọng. Hắn không ngần ngại bước đến ngồi đối diện ông lão, nhưng hắn chỉ ngồi im lặng, đôi mắt hắn nhìn ông lão như đang muốn nhìn xem ông lão thực sự là người thế nào. Ông lão cũng không e ngại nhìn ngược lại hắn, sau một lúc đánh giá hắn, dường như ông ta có điều gì vừa ý lắm, lúc này ông ta lên tiếng trước:

- Haha, vậy là cậu quyết định đi theo con đường này sao, cậu có biết là con đường này sẽ mang lại những hậu quả thế nào không?

Hắn đáp lại một cách lạnh lùng:

- Tôi không biết, và tôi cũng không cần biết, tôi chỉ cần biết tổ chức của ông đáp ứng điều mà tôi muốn.

Ông lão dường như càng vừa ý hơn, ông ta vui vẻ đáp:

- Tất nhiên, tất nhiên, chúng tôi đã hứa thì chắc chắn sẽ làm. Tôi vừa xem nhiệm vụ mới hoàn thành của cậu đấy, dù cách xử lý có hơi kiêu ngạo nhưng vẫn đủ để cậu gia nhập tổ chức chúng tôi.

Hắn ngắt lời ông lão:

- Chỉ là tạm thời.

Ông lão cười vui vẻ rồi đáp:

- Oke oke, dù sao chúng tôi với cậu cũng chỉ đi chung một đoạn đường này, chứ đích đến của chúng ta vẫn khác nhau hoàn toàn.

Khuôn mặt ông lão bỗng trở nên nghiêm túc, ông ta nói:

- Vậy thì, bây giờ tôi xin tuyên bố cậu gia nhập tổ chức của chúng tôi với chức vụ "Nhân viên khử trùng" thuộc tổ "Cuồng Lang".

Hắn mỉa mai:

- "Nhân viên khử trùng", ông không có cái tên nào hay hơn à?

Ông lão lúng túng đáp:

- Haha, truyền thống tổ chức thế đấy, muốn đổi cũng chả đổi được, cậu cứ chấp nhận tạm vậy.

Hắn hỏi ông lão:

- Vậy giờ thì sao, nhiệm vụ tiếp theo của tôi là gì?

Ông lão quay mặt về phía sau rồi trả lời:

- Cậu cầm lấy bất kì cái điện thoại nào cậu muốn ở trước mặt cậu, sau đó 3 tiếng nhiệm vụ và những thông tin cậu được biết về tổ chức sẽ được gửi đến, cậu chỉ cần chấp hành y lệnh là được.

Hắn cầm lấy chiếc điện thoại cảm ứng có ký hiệu hoa hồng đen ở góc trên màn hình rồi đút vào túi. Sau đó, hắn bình tĩnh đi vào thang máy, không một lời chào, hắn đi thẳng xuống tầng 1 rồi rời khỏi toà nhà.

...

Khi hắn vừa rời khỏi toà nhà, thì ông lão đứng trên tầng 32 đang nói chuyện với ai đó:

- Đúng, hắn đúng là người chúng ta cần, haha, với hắn thì không chuyện gì chúng ta không thể làm.
...

Lời tác giả: Hehe chương 1 mình viết đến đây thôi, nếu các bạn đọc có gì không vừa ý với cách hành văn của mình thì cứ nhắn trực tiếp với mình trên diễn đàn nhé.