Chương VII: Kế hoạch trong kế hoạch

Phần II: Ngày khải huyền
Tác giả : Supergod
Nguồn: bachngocsach.com

Chỉ cần Ferran luôn được sống hạnh phúc và chết trong thanh thản thì Rihana có thể đánh đổi tất cả, kể cả tự do cuộc sống của mình. Cô ấy đã trở thành đại diện của Cái chết trong kế hoạch điên rồ của tên người ngoài hành tinh Hebiron. Mười hai nghìn năm có lẽ là đã quá đủ để Rihana trở nên cam chịu trước xiềng xích tình cảm mà Hebiron đã tạo ra cho mình và cho Ferran. Rihana luôn cảm nhận về thứ mà gã ngoài hành tinh gọi là "tình yêu" ấy giống như một mong muốn sở hữu chứ không thực sự là "tình yêu" như hắn nói. Và cứ như vậy, Rihana chu du khắp thế giới để đi tìm, dõi theo và giúp đỡ các kiếp sống của Ferran để rồi cuối cùng nhìn anh ta chết.

"Anh từng nói "Em là thiên thần của anh", trong ý nghĩ của mỗi chúng ta, thiên thần từng tốt đẹp như thế nào cho đến khi cuộc chiến nổ ra. Mười hai nghìn năm, thậm chí là một triệu năm, một tỉ năm,... Đến bao giờ chúng ta mới được giải thoát đây Ferran? Mười hai nghìn năm từ khi chúng ta còn ở Lemuria, trước khi cuộc chiến tranh với cõi Thiên đường Heaven nổ ra vài năm trước đó, anh và em từng rất hạnh phúc. Anh từng nói "Anh không thể tưởng tượng cuộc sống của anh sẽ như thế nào nếu thiếu em" và giờ thì em hứa em sẽ không bao giờ để anh ở xa em. Anh tặng em một bức tượng cũ của trung tâm nghiên cứu và nói nó sẽ bảo vệ cho em khi anh không ở bên em. Đúng, nó bảo vệ em, không cho em chết nhưng nó làm trái tim em đau đến nỗi em đã móc nó ra khỏi lồng ngực mình cả nghìn lần. Nó cứu anh khỏi biển cả một lần nhưng lại để anh chết đi vô hạn lần. Em có ghét nó không? Có! Em có muốn giải thoát cho anh không? Có! Nhưng nếu định mệnh của chúng ta là như vậy thì chỉ cần anh luôn được sống vui vẻ và chết thanh thản, em sẽ luôn là thiên thần của anh!"

Rihana ngừng dòng suy nghĩ, bước lên từ dòng nước trong ngôi đền, đôi cánh giống như cánh khủng long bay càng tô điểm thêm cho thân hình tuyệt đẹp của cô gái. Choàng lên mình bộ quần áo của người Ả Rập, Rihana cầm theo bức tượng và tiếp tục đi trên con đường tìm kiếm và bảo vệ cho Ferran.

* Ferran đang ở trường quân sự của mình. Trong buổi học vô cùng nghiêm túc, Ferran bị phạt phải xách nước tưới cây vì cái tội lấy tấm lưới và con chip bí ẩn hôm nọ ra nghiên cứu. Lũ bạn ở trong lớp còn đang cười và chọc tức cậu ta. Khi đã quá mệt, Ferran ngồi bên gốc chà là để nghỉ thì một người lạ mặt đến dùng khăn chứa thuốc mê bịt miệng Ferran làm cậu ta ngủ say. Ferran thức dậy trong một khu phố bị bỏ hoang vì chiến tranh. Xung quanh cậu ta là những người lính cao to lực lưỡng thuộc tổ chức Liên minh Lính đánh thuê. Martin cầm tóc Ferran vẫn đang còn ướt vì bị dội cả xô nước kéo lên, đồng thời tránh sang một bên để Rihana có thể nhìn thấy cậu ta. Ferran nhận ra người quen cũ và gọi:

- Chào Rihana, có thể cho tớ biết chuyện gì đang xảy ra ở đây không?

Rihana cởi bỏ tấm khăn che mặt, nói với Martin:

- Trao đổi thực hiện xong, anh ấy sẽ được trở về chứ?

Martin ra hiệu cho người trói Rihana lại bằng một dây trói khác cũng là sáng chế của Dr.1st khiến Rihana không thể cựa quậy được nữa:

- Giao dịch xong.

Martin quay sang nói với chàng trai trẻ Ferran:

- Cậu có số đào hoa đấy chàng trai trẻ.

Liên minh Lính đánh thuê gọi một cuộc điện thoại cho người đến đón Ferran rồi bỏ cậu ta lại một mình, bị trói trên ghế đá. Ferran ngồi đó, nhìn theo ánh mắt ngoảnh lại của Rihana khi bị trói và đem đi, nghĩ thầm: "Rihana, tớ sẽ không bỏ mặc cậu".

Chiếc máy bay bên ngoài cất cánh chở theo tất cả cùng Rihana đang cầm trên tay bức tượng Hebiron. Những người lính yêu cầu Rihana cởi bỏ trang phục ngoài, cô cởi bộ áo choàng Ả Rập, chỉ mặc quần áo hiện đại với dáng người đôi cánh tuyệt đẹp khiến nhiều người lính không ngừng liếc mắt và hỏi thăm, mặc dù vẫn hết sức đề phòng cô. Bức tượng Hebiron dùng khả năng ngoại cảm để nói với Rihana:

- Tốt lắm, Rihana. Cuối cùng thì ta cũng có thể đợi đến ngày có thể thực hiện được kế hoạch đã dày công xây dựng hơn tám mươi nghìn năm nay.

Rihana hiểu được độ nham hiểm của gã Hebiron. Cô biết về Robert Hathaway và những kế hoạch của ông ta nhưng suy cho cùng ông ta ông ta vẫn chỉ là một con tốt trong toàn bộ kế hoạch. Những cuốn sách "Những lãnh chúa huyền bí" chỉ là một trò lừa mà Rihana đã tạo ra theo yêu cầu của Hebiron. Rihana cảm thấy ghê tởm hắn vì hắn đã bắt đầu trở nên giống với kẻ thù mà hắn đã thề sẽ tiêu diệt là Weyah. Nhưng cô cũng muốn kế hoạch xảy ra vì khi đó, bức tượng đó sẽ là một vật thể sống, cô sẽ giết chết hắn để phá bỏ lời nguyền mà hắn đã gây ra cho cô và Ferran.

* Tại trụ sở tập đoàn nghiên cứu công nghệ tương lai FTR:

Robert Hathaway đang thì thầm với cộng sự của mình:

- Bộ An ninh nội địa đang điều tra chúng ta, tôi biết. Chúng ta sẽ bí mật đến một địa điểm này để thực hiện kế hoạch. Còn địa điểm là ở đâu, chúng ta sẽ nói sau.

Robert nói lớn với mọi người:

- Năm trăm triệu đô cho ngài Martin đây và các đồng đội. Tối nay tôi mở tiệc, ai sẽ đến nào?

Hàng chục nhân viên tại phòng nghiên cứu bí mật giơ tay tán thành, nhưng cũng có những người chỉ cặm cụi làm việc. Họ làm ở đây chỉ vì đồng tiền mà thôi. Robert đi vào căn phòng bí mật nhất, nơi ông đang giam giữ bốn "Lãnh chúa huyền bí" của mình, nói với nhân viên:

- Hãy mở khóa cho các vị thần, ngày mai chúng ta sẽ có một chuyến du lịch nửa vòng trái đất. Sau đó sẽ mở phong ấn và tiến hóa loài người. Với công nghệ thay đổi gen trên quy mô toàn cầu được viết trong cuốn sách "Những lãnh chúa huyền bí", tôi sẽ giúp loài người thích nghi một cách tốt nhất với sự biến đổi khí hậu. Từ nay, chúng ta không còn phải sợ những thảm họa tự nhiên nữa.

Những người nhân viên vỗ tay liên hồi, Chupaca và Rihana cũng vỗ tay theo. Chỉ có cô bé tóc vàng Ewa (Elissa) và nhà vua trẻ xấu xí Adoe là còn ủ rũ, không thể cười nổi. Robert tiến đến vỗ vai Ewa và Adoe:

- Khi loài người tiến hóa, tất cả chúng ta đều sẽ có được siêu năng lực. Ngài sẽ không cần phải cầm chiếc bút chì để có thể hòa nhập nữa Adoe. Ewa, cháu cũng sẽ không bao giờ còn phải đeo cặp. Mỗi người một khả năng, mỗi người một lĩnh vực, sẽ không còn chiến tranh nữa, chỉ có loài người và mơ ước chinh phục vũ trụ mà thôi.

Ewa rơm rớm nước mắt và ôm lấy Robert:

- Cháu cảm ơn chú, cảm ơn mọi người.

Đối với một cô bé mới lớn vừa mất cha mẹ như Ewa, còn điều gì quý giá hơn sự quan tâm của những người xung quanh? Robert đối với cô lúc này ấm áp như một người cha thực sự.