Chương VIII: Chào Việt Nam

Phần II: Ngày khải huyền
Tác giả: Supergod
Nguồn: bachngocsach.com

Vài ngày sau:
"Tin mới trong ngày, Bộ An ninh nội địa Mỹ đã có những bằng chứng cáo buộc tập đoàn FTR và đặc biệt là chủ tịch Robert Hathaway đã có những hành vi cấu kết, tài trợ cho tổ chức khủng bố Liên minh Lính đánh thuê hoạt động ở nhiều quốc gia trên thế giới."

* Tại tầng thượng của trụ sở tập đoàn FTR:
Robert đứng bên lan can, bên phải ông ta vợ và thằng con trai 6 tuổi bị thiểu năng đang nằm trong cũi. Phía sau là ba Kỵ sĩ có cánh Chupaca, Adoe, Elissa đang đứng nhìn khung cảnh từ trên cao còn lại riêng Rihana là đang vận sức xây dựng một cánh cổng lớn. Phía bên trái ông ta là đoàn nhà khoa học của ông ta. Một người đàn ông nói:
- Robert, có phải ông muốn tập trung chúng tôi - những nhà khoa học lên đây để tự sát tập thể không? Nếu vậy thì ông sai rồi. Các con tôi còn đang đi học, vợ tôi là người rất khó tính với chúng. Ông nghĩ chúng tôi sẽ đi theo ông sao? Ông điên rồi.
Robert nhìn vào người đàn ông vừa nói, ông ta là người dẫn đầu đám người phía sau khoảng hơn chục những nhà khoa học tài ba của FTR - những người đã giúp Robert tạo ra nhiều phụ kiện phục vụ kế hoạch, điển hình nhất là cây bút kháng ma thuật dành cho Adoe. Robert nói với ông ta:
- Tôi tôn trọng tài năng của ông Thomas. Đúng, tôi là một tên điên. Nhưng vì tiền ông có thể làm việc cho một tên điên đấy.
Thomas nói:
- Không tiền bạc gì nữa Robert. Đầu hàng đi. Nhìn xem, quân của Bộ An ninh nội địa đã bao vây tòa nhà. Nhiều điều vẫn có thể tốt hơn mà. Ý tôi là đi tù vẫn còn hơn là chết.
Robert gằn giọng:
- Con ông đang học trường danh tiếng. Nhưng ông nhìn con tôi đi Thomas. Nếu tôi chết, nó chết, nhưng nếu tôi và vợ đi tù, nó còn sống không bằng chết. Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta và hãy tin ở tôi một lần cuối cùng được chứ?

Cô bé Ewa thì không mấy để ý đến cuộc tranh luận, cô chăm chú nhìn Rihana đang tạo ra một cánh cổng lớn và hỏi:
- Ngài Adoe, chị xinh đẹp đang làm gì vậy?
Adoe trả lời:
- Cô ấy đang tạo một cánh cổng dịch chuyển để đưa chúng ta đi.
Ewa:
- Lâu vậy rồi mà.
Adoe:
- không ăn thua so với cuộc đời cô độc một nghìn năm của ta đâu cháu gái. Càng lâu, cô ta có thể tạo ra cánh cổng càng lớn, cự ly càng xa.
Ewa lo lắng:
- Nhưng Ngài Adoe... Nhìn cháu này... Tại sao cánh của cháu lại chuyển sang màu đen?
Adoe:
- Điều này... Ta cũng không rõ.
Chupaca định động tay vào người Rihana để đọc suy nghĩ nhưng Rihana dùng tay đẩy ra:
- Đừng có sàm sỡ tôi, gã xấu xí.
Chupaca chỉ cười nham hiểm, rồi cười lớn:
- Hahaha.

Rihana đã tạo xong cánh cổng, nói với Robert:
- Đã xong.
Robert hỏi:
- Địa điểm như đã thỏa thuận là phải yên bình nhưng đã từng trải qua cả dịch bệnh, chiến tranh, đói nghèo và chết chóc và đặc biệt là không được có nhiều tên siêu anh hùng rắc rối như ở Mỹ.
Rihana trả lời:
- Hãy tin ở một người đã 12000 năm tuổi. Chúng ta sẽ đến Việt Nam.

Hoa Tuyết Liên nghe Rihana nói liền nói với Robert:
- Là quê hương em sao? Không được Robert, anh đã nghĩ lại chưa.
Robert:
- Em nên vui mừng thay vì lo lắng. Việt Nam sẽ là nơi đầu tiên trên thế giới được cứu khỏi sự lệch lạc của xã hội mà loài người đã tạo ra. Con của chúng ta sẽ được sinh ra lần thứ hai ở quê hương thứ hai của nó.
Tuyết Liên phản kháng:
- Không, Robert. Em rất sợ, không thể dùng chuột bạch hay thứ gì đó khác sao?
Robert kéo xe cũi chở con trai cùng người vợ Tuyết Liên đi qua cánh cổng trước nhất, 4 Kỵ sĩ có cánh theo sau, tiếp theo là một vài nhà khoa học. Những nhà khoa học còn lại bao gồm cả Thomas ở lại, giơ tay xin hàng quân của Bộ an ninh nội địa. Vài phút sau, họ phá khóa để lên được tầng thượng và dẫn giải những nhà khoa học ở lại. Những người lính đã không ngăn được sự hoảng hốt mà thốt lên:
- Chuyện quái gì đã xảy ra? Họ đã đi đâu?

* Tại một ngôi làng gần dãy núi Trường Sơn - Việt Nam:
- Chúng ta đã đến nơi cần đến. Hỡi người dân Việt Nam, hãy dang tay chào đón các vị thần của các vị, bởi họ sẽ khai sáng cho các vị!