Chương 140: Hạ Hầu Lạc Vũ Quyết Tuyệt

  • 3234 từ

Bóng đen đột nhiên lao ra làm đám người nhất thời trở tay không kịp, Liên Kỳ Quang không kịp né tránh, đầu óc không kịp suy nghĩ, đưa tay đẩy Hạ Hầu Thiệu Huyền qua một bên, xoay người chắn trước mặt anh.
Theo tiếng quần áo cùng da thịt bị xé toạc, máu phun ra, đỏ cả mắt mọi người. Liên Kỳ Quang kêu lên một tiếng đau đớn, thân mình căng cứng, đau nhức từ sau lưng truyền tới làm trước mắt tối sầm.
Nhìn máu tươi phun ra, đồng tử Hạ Hầu Thiệu Huyền co rút, trái tim đột nhiên ngừng đập, hô hấp cũng ngừng thở.
“Vợ!” Hạ Hầu Thiệu Huyền rống giận, tiến tới ôm Liên Kỳ Quang vào lòng, lôi điện ngưng tụ trong tay phóng về phía tang thi không muốn sống vừa tập kích Liên Kỳ Quang.
Uy áp thuộc về hoàng giả làm hô hấp nhóm Khuynh Y bị kiềm hãm, sắc mặt trắng bệch.
Một tiếng nổ vang lên, tang thi hóa thành tro bụi, nóc tầng cao nhất bị nổ sụp, lộ ra bầu trời đã bắt đầu chạng vạng. Trăm ngàn tang thi giương nanh múa vuốt vây quanh tòa nhà, điên cuồng húc vào tường, miệng phát ra tiếng gào khủng bố.
“Vợ…” Hạ Hầu Thiệu Huyền run rẩy ôm Liên Kỳ Quang, nhìn thấy cả người cậu toàn là máu thì luống cuống không biết nên làm thế nào.
“Thiếu tướng đại nhân.” Khuynh Y phản ứng trước hết, cố chống đỡ lại khí thế thô bạo của Hạ Hầu Thiệu Huyền, từ trong không gian lấy gia một thiết bị chữa thương mini: “Thiếu tướng đại nhân, trước tiên chữa thương cho Khô Mộc đã.”
Hạ Hầu Thiệu Huyền nhìn Khuynh Y, vội vàng nhận lấy thiết bị. Chính là theo ánh sáng từ thiết bị phát ra, vết thương sau lưng Liên Kỳ Quang chẳng những không hề chuyển biến tốt, ngược lại tốc độ chảy máu càng nhanh hơn nữa.
“Vô dụng thôi.” Liên Kỳ Quang đưa tay vịn vào người Hạ Hầu Thiệu Huyền ngồi dậy, suy yếu lắc đầu: “Tang thi đạt tới cấp độ có trí tuệ thì không có thiết bị hay thuốc nào có thể làm vết thương do nó gây ra khép lại.”
“Nên làm thế nào? Vợ, em đáp ứng anh, không được chết! Đây là mệnh lệnh! !” Máu nhiễm đầy sau lưng Liên Kỳ Quang làm trái tim Hạ Hầu Thiệu Huyền đau đớn, ánh mắt bắt đầu sung huyết, táo bạo rống giận.
“Tôi biết.” Liên Kỳ Quang cúi đầu khẽ hé môi, nhỏ giọng nói: “Anh đừng quên những điều tôi đã nói khi trước.”
Cậu có dị năng hệ mộc, lại có nước hồ, độc tang thi, căn bản vô dụng.
Trấn an Hạ Hầu Thiệu Huyền, Liên Kỳ Quang ngẩng đầu thản nhiên nhìn đám Khuynh Y: “Tôi bị tang thi cào bị thương, các người muốn đi thì đi đi, tùy ý.”
Nhóm Khuynh Y hai mặt nhìn nhau, Liên Kỳ Quang đã nói, một khi bị tang thi làm bị thương thì sẽ nhiễm virus, tiếp đó sẽ biến dị.
Chính là…
“Nói cái gì chứ!” Khuynh Y ôm cánh tay, hừ nhẹ một tiếng, từ trên cao xem thường nhìn xuống Liên Kỳ Quang: “Bản tiểu thư là cái loại tiểu nhân vong ân phụ nghĩa, bỏ lại bạn bè như vậy sao? Hơn nữa, không phải cậu vẫn chưa biến dị à? Yên tâm đi, chờ cậu thật sự biến thành loại quái vật kia, bản tiểu thư nhất định sẽ giúp cậu giải thoát.”
“Khô Mộc mà tôi biết cũng không phải loại người cam chịu số phận như vậy.” Phong Thanh Dương cào cào tóc, bĩu môi: “Một yêu quái một tay có thể nghiền nát cả trường chúng ta, sao có thể dễ dàng chết đi như vậy?”
“Tôi cảm thấy.” Lam Kỳ sờ sờ mũi: “Thay vì tranh chấp việc này, không bằng nghĩ biện pháp để máu ngừng chảy đi.”
Nhìn ba người, ý lạnh trong mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền thoáng tản đi, cúi đầu nhìn Liên Kỳ Quang trong lòng, hai tay nắm chặt, cưỡng chế táo bạo cuồn cuộn cùng lãnh lệ trong lòng, âm thanh khàn khàn: “Vợ, mau chữa thương đi.”
“Ừm.” Liên Kỳ Quang thấp giọng lên tiếng, thu hồi tầm mắt chậm rãi ngồi dậy, nhắm mắt.
Ánh mắt xanh biếc dần dần lan tràn trong cơ thể, vây lấy Liên Kỳ Quang mang tới ấm áp nhu hòa, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Liên Kỳ Quang lộ ra chút thản nhiên, bình ổn.
Theo ánh sáng lưu chuyển, máu chậm rãi ngừng chảy, miệng vết thương theo mắt thường có thể nhìn thấy bắt đầu khép lại.
Đám Khuynh Y ở bên cạnh xem mà trợn mắt há hốc.
Đợi miệng vết thương hoàn toàn khép lại, ánh sáng xanh biếc trên người biến mất, Liên Kỳ Quang chậm rãi mở mắt, tuy sắc mặt vẫn còn tái nhợt như cũ nhưng không còn suy yếu như vừa nãy.
Liên Kỳ Quang từ không gian lấy ra một ly nước hồ, một hơi uống cạn sạch, sau khi xác định thân thể không có việc gì, Liên Kỳ Quang lúc này mới để Hạ Hầu Thiệu Huyền nâng mình đứng dậy.
“Khô Mộc, vừa nãy là…” Phong Thanh Dương nuốt nước miếng, cứng ngắc mở miệng.
“Dị năng hệ mộc có thể chữa trị tất cả các loại thương tích, chẳng qua…” Liên Kỳ Quang siết siết nắm tay: “Dị năng của tôi đã biến dị, chẳng những chữa thương, còn có thể loại trừ bệnh độc.”
“Loại trừ bệnh độc! ! ?” Ba người kinh hô.
Hạ Hầu Thiệu Huyền mắt lạnh quét qua, nhất thời cả người lạnh run, lập tức đứng thẳng người, ngậm chặt miệng.
“Thiếu… thiếu tướng.” Nửa ngày, Khuynh Y thật cẩn thận giơ tay: “Tôi sẽ giữ bí mật.”
Khuynh Y lên tiếng, Phong Thanh Dương cùng Lam Kỳ cũng vội mở miệng hùa theo.
“Đi thôi.” Làm như không thấy hành vi uy hiếp của Hạ Hầu Thiệu Huyền, Liên Kỳ Quang cũng không lo nhóm Khuynh Y sẽ bán đứng mình, cậu không quên mình đã gieo hạt mầm kia vào người bọn họ.
Tầng cao nhất vì một phút tức giận của Hạ Hầu Thiệu Huyền mà bị đánh sập hơn phân nửa, đi ra ngoài, nhóm người có thể nhìn rõ cả khu ba đã bị khói lửa bao trùm dày đặt, dưới chân là một rừng tang thi rập rạp làm da đầu người ta run lên.
Khuynh Y nhìn thấy hết thảy, nhất thời cảm thấy trong lòng nặng nề, chua xót, ánh mắt cũng có chút cay cay.
“Này là… tận thế sao?” Lam Kỳ thấp giọng nói.
“Khô Mộc.” Phong Thanh Dương quay đầu nhìn Liên Kỳ Quang ở bên cạnh, trên mặt không dấu được sự tuyệt vọng: “Không có phi hành khí, không có phi thuyền, hiện giờ nên làm sao bây giờ? Dưới lầu đã tụ tập nhiều quái vật như vậy, cửa chính khẳng định không đi được, vừa ra thì nhất định sẽ bị ăn luôn.
Liên Kỳ Quang trầm ngâm một lát, nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền. Hạ Hầu Thiệu Huyền nhìn lại, có chút đăm chiêu.
“Xem ra chúng ra nghĩ giống nhau, anh có thể chứ?” Liên Kỳ Quang nghiêng đầu.
“Điều anh lo lắng hiện giờ chính là em.” Vẫn không ngừng phóng dị năng ra ngoài, cho dù là người bình thường cũng là chuyện cực kỳ lao lực, huống chi Liên Kỳ Quang hiện giờ đang có đứa nhỏ trong bụng, lại vừa bị trọng thương.
“Tôi không sao.” Liên Kỳ Quang từ không gian lấy ra một lọ nước đưa cho Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Anh biết mà.”
Nhìn chất lỏng màu lam trong bình, Hạ Hầu Thiệu Huyền hiểu rõ, đưa tay nhận lấy, gật đầu nói: “Em bám sát theo anh, có gì không ổn, lập tức nói.”
“Tốt.”
Hạ Hầu Thiệu Huyền ôm Liên Kỳ Quang đi tới trước hai bước, con ngươi đen lạnh lùng quét một vòng, cuối cùng dừng lại ở tòa nhà cách đó vài trăm mét.
Hạ Hầu Thiệu Huyền vươn tay, hơi nước chậm rãi ngưng tụ trong tay, càng lúc càng lớn, cuối cùng hình thành thành một cơn lốc xoáy thật lớn.
Trên tay dùng sức, cột nước đột nhiên đánh úp về phía tòa nhà đối diện, hệt như một con cự long, khí thế chẻ tre, không thể chống đỡ.
Mắt thấy cột nước sắp đụng vào tòa nhà, Liên Kỳ Quang nhanh chóng ra tay, băng sương màu lam trong suốt trong tay hóa thành trăm ngàn sợi tơ quấn lấy cột nước trong tay Hạ Hầu Thiệu Huyền, nhanh chóng lan về phía tòa nhà kia. Những nơi sắc lam đi qua, cột nước trong tay Hạ Hầu Thiệu Huyền theo tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy bắt đầu kết thành một tầng băng thật dày.
Nháy mắt, một cây cầu băng trong suốt bắc ngang trên không trung, giữa một mảnh khói lửa hoang tàn, phá lệ chói mắt.
“Này là…” Ba người Khuynh Y nhìn mà choáng váng.
“Có ổn không?” Thu hồi dị năng, Hạ Hầu Thiệu Huyền khẩn trương nhìn về phía Liên Kỳ Quang.
“Này tính là gì? Khi xưa vì muốn đuổi giết tôi mà phong kín toàn thành, hơn ba nghìn dị năng giả truy đuổi, bản đại nhân còn có thể chạy thoát.” Liên Kỳ Quang dẩu mỏ, thoạt nhìn không có biểu tình nhưng lại không dấu được chút hênh hoanh trong đáy mắt. Hạ Hầu Thiệu Huyền an tâm, đưa tay điểm điểm mi gian Liên Kỳ Quang, có chút bất đắc dĩ.
“Đi thôi.” Hạ Hầu Thiệu Huyền nắm tay Liên Kỳ Quang chậm rãi bước lên cầu băng, ba người Khuynh Y nhìn nhau, vô thức nắm lấy tay nhau, bước theo sau. Cầu băng tuy chắn chắn nhưng vẫn khá trơn, một đường này có thể nói là thực kinh hãi.
Nhóm người dần dần rời đi không hề hay biết, ngay lúc bọn họ bỏ đi không lâu thì một nam nhân đột nhiên biến dị, bắt đầu tập kích người khác, nhất thời tiếng kêu la thảm thiết nổi lên bốn phía, không ngừng có người bị cắn mà biến dị.
Trong lúc chạy trốn, cánh cửa chính bị đám tang thi bên ngoài phá tan, cả đám tràn vào, tòa nhà thoáng chốc thất thủ. Ngay sau đó là một màn giết hại.

“Chết tiệt! ! Này rốt cuộc là thứ gì vậy! !” Lại một con chim biến dị bị đánh rớt, Hạ Hầu Lạc Vũ nhìn những chấm đỏ chi chít biểu hiện đám chim đang bu quanh phi thuyến, nhịn không được chửi ầm lân.
“Hạ Hầu tiểu thư, nếu không được trợ giúp, chỉ sợ chúng ta không kiên trì được bao lâu nữa.” Từ máy liên lạc, một sĩ binh lớn tiếng kêu.
“Mẹ nó! Nghĩ bà đây dễ bắt nạt à! !” Hạ Hầu Lạc Vũ đã giết đỏ cả mắt, tập trung hỏa lực, bắn nát một con chim biến dị thành ba mảnh, hùng hùng hổ hổ quát.
Đám chim này thực quái dị, mỗi lần công kích đều là quần thể, từ xa xa nhìn lại hệt như một cụm mây đen đông nghìn nghịt. Thoạt nhìn chúng rất nhỏ, nhưng sức chiến đấu lại vô cùng khủng bố. Phi thuyền chiến đấu được chế tạo bằng kim loại đặc biệt của quân đội thế nhưng lại dễ dàng bị chúng mổ thủng. Không chỉ như vậy, một khi bị nó quấy lấy thì hệt như bị dán keo, có làm thế nào cũng hất không ra, chỉ có thể chờ phi thuyền rớt xuống.
“Hạ Hầu tiểu thư, lùi lại đi! Đã có sáu phi thuyền hi sinh, nếu còn tiếp tục ở đây, chúng ta sẽ bị diệt toàn quân! !”
“Hạ Hầu tiểu thư! Mệnh lệnh của nguyên soái vẫn chưa hoàn thành, không thể chết ở đây được! !”
“Hạ Hầu tiểu thư…”

Ngày càng nhiều âm thanh khuyên can từ bộ đàm truyền tới, lại thêm một chiếc phi thuyền rơi xuống, ánh lửa tận trời, Hạ Hầu Lạc Vũ siết chặt nắm tay, ánh mắt đỏ ngầu, phẫn nộ thiêu đốt làm cô thực hận không thể bằm nát đám quái vật chết tiệt này, chính là…
Nhìn bên cạnh chỉ còn sót lại ba phi thuyền, Hạ Hầu Lạc Vũ thực không cam lòng, nhưng cũng hiểu được, nếu còn tiếp tục ở lại đây thì chờ đợi bọn họ chính là toàn quân bị diệt.
Hạ Hầu Lạc Vũ nhắm mắt lại, cố nén nước mắt. Mở to mắt, hung tợn lên tiếng: “Tất cả nghe lệnh, lập tức rút lui, đáp xuống thu phi thuyền vào không gian khí cắt đuôi đám quái vật này.”
“Vâng! !”
Ba quả đạn pháo phóng ra, một mảnh nổ tung, nhân cơ hội này, ba phi thuyền lập tức xoay người phóng xuống mặt đất.
Phi thuyền bay luồn lách giữa thành thị, phía sau là một làn khói đen rập rạp, phát ra tiếng kêu bén nhọn.
“Hạ Hầu tiểu thư! Không được! Không thể cắt đuôi a! !”
Nhìn những chấm đỏ biểu hiện trên màn hình, Hạ Hầu Lạc Vũ cắn răng, ánh mắt tràn đầy cừu hận cùng điên cuồng: “Các người đi trước, tôi bọc hậu.”
“Hạ Hầu tiểu thư! Cô đi đi, để tôi dụ đám quái vật này.”
“Hạ Hầu tiểu thư, để tôi!”

Bộ đàm hỗn loạn, Hạ Hầu Lạc Vũ mím môi, ngược lại tức giận mắng: “Ồn cái gì mà ồn! Tôi là đội trưởng hay các người! Đều cút hết cho bà! Vướng tay vướng chân!”
“Hạ Hầu tiểu thư…”
“Đây là mệnh lệnh! Cút!”
Trong lòng biết rõ tính tình Hạ Hầu Lạc Vũ, hơn nữa nếu cứ tiếp tục như vậy, cả ba chiếc phi thuyền đều chạy không thoát. Nhìn Hạ Hầu Lạc Vũ đã thả chậm tốc độ, hai sĩ binh trong hai chiếc phi thuyền còn lại thầm cắn răng, hung hăng gạt nước mắt, tăng tốc.
Nhìn phi thuyền dần bay xa, Hạ Hầu Lạc Vũ nhếch môi, nhìn đám quái điểu ngày càng tới gần, gương mặt tràn đầy bạo ngược cùng điên cuồng.
“Mẹ nó! Dám khi dễ bà! Không sợ chết không chỗ chôn à! !”
Hạ Hầu Lạc Vũ xoay người, đối diện với đám quái điểu, bắt đầu điên cuồng nhất nút điều khiển, tốc độ cực cao làm người ta không nhìn rõ động tác, hỏa lực dày đặt dệt thành một chiếc lưới trên không, nhiễm đỏ bầu trời.
Biến dị điểu phát ra tiếng kêu chói tai, từ bốn phương tám hướng bủa vây, Hạ Hầu Lạc Vũ thuần thục điều khiển phi thuyền, ở giữa rừng kiến trúc làm ra một động tác yêu cầu độ khó cao, thoát hiểm khỏi vòng vây.
Chính là, cho dù Hạ Hầu Lạc Vũ lợi hại đền cỡ nào, một người cũng khó chống lại địch quá đông, phi thuyền không ngừng bị tập kích, cũng không ngừng xuất hiện hư hỏng.
Nhìn phi thuyền lóe sáng ánh đèn đỏ nguy hiểm, Hạ Hầu Lạc Vũ nhếch miệng cười, nhìn đám chim biến dị biểu hiện trên màn hình. Cười tươi rói, mang theo kiêu ngạo đặc trưng của Hạ Hầu Lạc Vũ.
“Dám đấu sức với bà à? Lúc bà đây vung tay cướp bóc, tụi mày còn không biết đang oe oe khóc ở đâu.” Hừ lạnh một tiếng, ánh mắt Hạ Hầu Lạc Vũ tràn đầy kiệt ngạo bất tuân.
Đám chim biến dị ở xung quanh đều vây tới, bao lấy phi thuyền Hạ Hầu Lạc Vũ.
Ý cười trên mặt Hạ Hầu Lạc Vũ không chút suy giảm, đưa tay nhấn trình tự tự bạo, một cước đá văng cửa phi thuyền, thả người nhảy xuống.
Một tiếng nổ vang dội, Hạ Hầu Lạc Vũ bị một mảnh biển lửa bao trùm.
Hạ Hầu Lạc Vũ giang tay, tùy ý để thân thể mình rơi xuống, tiếng gió gào thét bên tai, quất vào da thịt có chút đau đớn.
Phi thuyền phát nổ cùng đám quái điểu bị thiêu đốt làm cơn hỏa vũ tản ra đầy trời, xẹt sát qua người Hạ Hầu Lạc Vũ, lưu lại một vệt máu.
Bên tai Hạ Hầu Lạc Vũ dần dần mất đi âm thanh, ánh mắt đen láy bị ánh lửa kích thích cũng chậm rãi tan rả.
Trong lúc hoảng hốt, Hạ Hầu Lạc Vũ dường như thấy được người kia, nam nhân tàn bạo vô tình mà mình hận tới tận xương tủy.
Cô hận người kia!
Rất nhiều người nói, người nọ yêu cô, yêu đến phát điên.
Chính là, người nọ chưa bao giờ thừa nhận, cũng chưa bao giờ nói ‘tôi yêu em’.
Hạ Hầu Lạc Vũ cũng từng nghĩ, nếu, nam nhân kia nói ba chữ này với mình, nói, sở dĩ đối sử tàn nhẫn như vậy, tra tấn như vậy chỉ vì thật sự giống như lời đám người kia, anh ta yêu cô, yêu đến điên rồi. Có lẽ hai người sẽ không đi tới bước này, mà cô, cũng không một lòng muốn trốn thoát.
Hạ Hầu Lạc Vũ vô lực nhếch khóe môi, ánh mắt cũng thực nhẹ nhõm.
Quỷ Linh, xem ra tôi thật sự hận chết anh, lúc sắp chết cũng nghĩ tới anh.
Tiếng gào thét bên dưới ngày càng gần, xen lẫn là mùi hư thối gay mũi.
Hạ Hầu Lạc Vũ chậm rãi nhắm mắt lại, dấu đi vệt nước mắt chợt lóe rồi biến mất.
Ngay lúc Hạ Hầu Lạc Vũ rơi xuống giữa đám tang thi, đột nhiên, một bóng đen lao tới ôm Hạ Hầu Lạc Vũ vào lòng, cuồng phong cuồn cuộn nổi lên, hình thành vô số lưỡi dao gió sắc bén.
Một mảnh kêu la thảm thiết kéo dài vài dặm, vô luận là người hay tang thi, thoáng chốc đã biến thành huyết vũ thịt tiết.
Hạ Hầu Lạc Vũ mờ mịt mở to mắt, nhất thời chìm đắm trong một mảnh màu lam thâm thúy lạnh như băng.
Hạ Hầu Lạc Vũ chậm rãi mở to mắt, trên mặt tràn đầy thống khổ cùng sợ hãi thấm sâu tới tận xương tủy.
Nam nhân ôm Hạ Hầu Lạc Vũ bán quỳ xuống đất, nhìn nữ nhân trong lòng, ánh mắt nam nhân tràn đầy điên cuồng cùng bạo ngược.
Dưới ánh mắt sợ hãi của Hạ Hầu Lạc Vũ, nam nhân cúi đầu hôn lên môi cô, điên cuồng mà tàn nhẫn, mang theo chiếm lĩnh xâm lược cùng tra tấn.
Máu theo môi hai người chậm rãi chảy xuống, lại càng kích thích bản tính tàn bạo của nam nhân.
“Rốt cuộc cũng tìm được em.” Âm thanh khàn khàn tràn ra giữa môi hai người, mang theo tăm tối làm người ta rợn gai ốc.
‘… Quỷ Linh.’

Hoàn Chương 140.