Chương 111: Quá khứ của Tiêu Sắt

Số từ: 1456

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
Nguồn: Bạch Ngọc Sách

Đêm khuya, mưa lớn.

Nước mưa gõ lên buồng xe, một chiếc xe ngựa cô độc chạy thẳng giữa màn đêm.

Xa phu vung roi ngựa lau nước mưa trên mặt, mặc dù mặc áo choàng nhưng giữa cơn mưa lớn này vẫn chẳng thể ngăn được từng giọt nước mưa trút xuống tầm tã. Hắn mắng một tiếng: “Mưa lớn quá, đúng là gặp quỷ.” Sau đó hắn đột nhiên ghìm cương ngựa, bởi vì trước mặt hắn hình như có quỷ đang đứng thật.

Một bộ áo màu đen dài, đội mũ trùm lớn, thân hình cực kỳ cường tráng, tay cầm một thanh kiếm khổng lồ, nước mưa gõ lên thân kiếm tỏa sáng lấp lánh.

“Ai?” Xa phu nổi giận gầm lên một tiếng.

Người cầm kiếm không nói gì, chỉ bước từng bước một về phía trước.

Xa phu nhíu mày, đặt tay lên môi huýt sáo vang dội nhưng không ai đáp lời hắn. Hắn kinh ngạc, cánh tay cầm roi ngựa run run, cúi đầu nhìn xuống lại phát hiện không ngờ nước mưa trên mặt đất lại có màu đỏ. Hắn đột nhiên ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện phía xa loáng thoáng vài bóng người đang nằm.

Tuy trong đêm tối không thấy rõ gương mặt đối phương nhưng người đánh xe có thể cảm nhận được giờ phút này dường như đối phương đang cười lạnh.

Người đánh xe âm thầm kinh hãi, một mình giết chết nhiều cao thủ hộ tống như vậy, chẳng lẽ kẻ này là quỷ thật à? Hắn không kịp nghĩ nhiều, vung roi ngựa về phía người cầm kiếm. Đúng lúc này người nọ đột nhiên nhảy lên, tung người một cái đã đứng bên cạnh người đánh xe.

Nước mưa chảy dọc thân kiếm xuống tạo thành một vệt màu đỏ.

Đầu người đánh xe rơi xuống đất, gương mặt vẫn mang vẻ kinh hãi trong thời khắc cuối cùng.

Người cầm kiếm cắm kiếm lên tấm ván gỗ của xe ngựa, chiếc xe không còn người khống chế lao như điên về phía trước.

“Ngươi là ai?” Người trong xe ngựa cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói còn rất trẻ.

“Người tới lấy mạng ngươi.” Người cầm kiếm giọng nói trầm trầm, mang theo vẻ uy nghiêm.

Người trong xe ngựa im lặng, đột nhiên một cây gậy gỗ xuyên qua tấm màn che, đánh về phía người cầm kiếm, trên gậy vang lên tiếng xé gió, uy thế vô thượng. Người cầm kiếm nhấc thanh kiếm lớn lên, đột nhiên vung về phía cây côn, khí thế của chiêu kiếm này đánh tan toàn bộ buồng xe.

Người trong xe ngựa đột nhiên lui lại phía sau, đứng trong cơn mưa, nước mưa nhanh chóng thấm đẫm vạt áo của hắn. Hắn cầm trường côn ngẩng đầu lên, để lộ một gương mặt trẻ tuổi trắng trẻo tuấn tú, tư thái như người trời.

“Nghe nói ngươi còn trẻ tuổi mà gần như bước vào cảnh giới Tiêu Dao Thiên Cảnh, xem ra là thật. Chết thế này thì đáng tiếc quá.” Người cầm kiếm khiêng thanh kiếm lớn lên vai, nước mưa chảy xuống, gõ lên áo choàng của hắn.

Công tử thiếu niên mặc áo xanh không nói một lời, chỉ nắm chặt cây côn trong tay, cuốn lên một loạt nước mưa, đột nhiên nhảy tới xuất côn đánh lên mũ trùm của người cầm kiếm.

Mũ trùm lập tức rách tan, để lộ một gương mặt phủ đầy vết kiếm, người nọ cười lớn khiến dung mạo tàn nhẫn như lệ quỷ. Tay phải hắn nâng kiếm chặn trường côn của thiếu niên, tay trái vươn ra bóp lấy yết hầu thiếu niên, một luồng chân khí lập tức truyền vào cơ thể cậu.

Gương mặt thiếu niên hiện lên sắc tím, trán nổi gân xanh, thần sắc đau đớn, trường côn trong tay buông thõng xuống. Người cầm kiếm giơ thanh kiếm lớn, như chuẩn bị chém đầu hắn.

Nhưng đúng lúc này một thanh trường côn xuyên qua màn mưa đánh thẳng về phía người cầm kiếm. Thế nhưng thanh côn này tỏa ra khí tức cực kỳ nguy hiểm.

Người cầm kiếm đành buông thiếu niên trong tay ra, đột nhiên xoay người vung thanh kiếm lớn đỡ lấy cây trường côn.

Một côn một kiếm giao đấu giữa đêm mưa.

Còn thiếu niên kia nằm trên mặt đất, làn nước mưa lạnh lẽo trút xuống người hắn, hắn không ngừng run rẩy, sắc mặt càng lúc càng đau đớn, dường như sẽ chết đi ngay tức khắc.

“Tiêu Sắt, Tiêu Sắt.” Mãi tới khi một giọng nói quen thuộc gọi hắn.

Thiếu niên nằm trên mặt đất dần mất đi thần trí hơi mở mắt, há miệng thở hồn hển, cố gắng phát ra tiếng: “Gọi to thêm chút nữa, gọi ta to thêm chút nữa.”

“Tiêu Sắt, Tiêu Sắt!” Giọng nói kia thật sự lớn lên.

“Tên ta là Tiêu Sắt à?” Thiếu niên nằm trong nước mưa, đau đớn đột nhiên biến mất, hắn hạ giọng lẩm bẩm: “Ta tên là Tiêu Sắt à?”

Chớp mắt sau, ý thức của hắn đã khôi phục lại.

Tiêu Sắt nằm trên giường đột nhiên mở bừng hai mắt.

“Tỉnh rồi, tỉnh rồi!” Lôi Vô Kiệt đứng bên mép giường hô lớn.

Tư Không Thiên Lạc bên cạnh hắn rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng mắng: “Đồ yếu rớt, nằm trên mặt đất có tí thôi cũng ngất xỉu.”

Tiêu Sắt cảm thấy trước ngực đau đớn, cúi đầu nhìn xuống mới thấy quần áo của mình đã được cởi bỏ, bên trên cắm đầy ngân châm.

“Đừng cử động, đừng cử động.” Một giọng nói thanh thúy hô lên, chỉ thấy Hoa Cẩm ngồi ngay ngắn ở đó, đột nhiên vung tay, lại ba mũi ngân châm cắm lên người Tiêu Sắt.

Lôi Vô Kiệt tán thưởng nói: “Hoa Cẩm, thủ pháp này của ngươi thật tuyệt, không học ám khí rõ là đáng tiếc. Có cần ta giới thiệu cho Đường Liên Sư huynh không? Huynh ấy...”

“Im đi!” Hoa Cẩm vung tay, một mũi châm bạc xé gió bay về phía Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt mỉm cười: “Đừng coi thường ta.” Nói xong há miệng cắn lấy mũi châm kia. Đang đắc ý lại thấy ngoài miệng tê rần, mở miệng định nói nhưng không thốt lên được chữ nào.

Lý Tố Vương ngồi ngoài cửa cười dài nói: “Hoa Cẩm ngoại trừ y thuật cao siêu ra, dùng độc cũng là một trong những người xuất sắc trong thiên hạ, bằng không con nghĩ vì sao một cô bé không biết võ công như vậy lại có thể phiêu bạt giang hồ?”

Lôi Vô Kiệt vẻ mặt buồn bực, giương nanh múa vuốt đòi Hoa Cẩm thuốc giải, Hoa Cẩm lại chẳng buồn để ý tới hắn, chỉ cắm từng cây châm bạc vào người Tiêu Sắt.

“Vừa mơ thấy gì à?” Tư Không Thiên Lạc ngồi xuống mép giường Tiêu Sắt hỏi nhỏ.

“Một số chuyện trong quá khứ.” Tiêu Sắt cúi đầu nói.

“Trước kia ngươi... là cao thủ phải không? Ngày đó cảm giác được nội lực của ngươi còn mạnh hơn đại sư huynh một chút.” Tư Không Thiên Lạc hỏi.

“Giờ vẫn là cao thủ mà.” Tiêu Sắt lười biếng cười đáp “Nếu không có ta làm sao đánh thắng được tên Thiên Diện Quỷ kia.”

“Lần sau ta chắc chắn sẽ không trúng độc nữa.” Tư Không Thiên Lạc đột nhiên nghiêm mặt nói.

“Hả?” Tiêu Sắt kinh ngạc.

“Ta sẽ bảo vệ ngươi, cứ tin tưởng ta.” Tư Không Thiên Lạc nghiêm túc nhìn Tiêu Sắt.

Lúc này Lôi Vô Kiệt đột nhiên vung tay phải, một thanh kiếm mỏng xuất hiện trên tay hắn, thân kiếm lan tỏa ánh sáng, kiếm khí như nước chảy.

“Tâm kiếm!” Tiêu Sắt kinh ngạc nói.

Lôi Vô Kiệt gật đầu, miệng mấp máy cố nói gì đó nhưng chỉ phát ra vài âm thanh khó nghe.

Hoa Cẩm thở dài, lại phóng một mũi châm đâm vào ngực Lôi Vô Kiệt.

Lúc này Lôi Vô Kiệt mới nói được: “Tiêu Sắt, ta cũng sẽ bảo vệ ngươi!”

Tiêu Sắt nghe thế chán nản lắc đầu: “Ta cảm thấy nếu bị hai người các ngươi bảo vệ, khéo đã cách ngày chết không xa.”

Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc nhìn nhau, đang định mắng, lại nghe Tiêu Sắt nhỏ giọng nói tiếp: “Không ai có thể bảo vệ người khác, người mà mỗi người có thể bảo vệ chỉ có chính mình.”

Mời Quý độc giả đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Thiếu Niên Ca Hành - Chu Mộc Nam