Chương 18: Thần thông La Sát Đường.

Số từ: 1508

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
Nguồn: Bạch Ngọc Sách

“Lúc này trông ngươi mới giống một cao thủ.” Tiêu Sắt chuyển ánh mắt sang hướng khác, miễn cưỡng nói.

“Cao thủ hay không cao thủ không quan trọng, mấu chốt là ngày mai phải còn sống.” Vô Tâm cũng đưa mắt nhìn về phía trước: “Còn nữa, ngươi đoán không sai, ta lựa chọn các ngươi đúng là có nguyên nhân của ta.”

“Nguyên nhân gì?” Tiêu Sắt hỏi.

“Khi ta tu luyện thành công Tâm Ma Dẫn, sư tôn nói trên đời chỉ có hai loại người không bị ta làm ảnh hưởng. Một loại trời sinh có tấm lòng trong sáng, không bị phàm trần xâm nhiễm, một loại là tâm tư quá sâu, như vực sâu vạn trượng, ngay chính mình cũng không nhìn thấy bản thân mình.” Vô Tâm nói.

“Chắc hẳn người trước là chỉ Lôi Vô Kiệt, người sau xem ra đang chỉ ta?” Tiêu Sắt khoanh tay trong ống tay áo, nhìn như đang lơ đãng.

Vô Tâm chắp hai tay, cười không nói.

“Vậy Trầm Tĩnh Chu kia là loại nào?” Lôi Vô Kiệt đột nhiên hỏi. “Hôm đó trong Đại Phạm Âm tự chẳng phai hắn đã phá Tâm Ma Dẫn của ngươi hay sao?”

“Cẩn Tiên công công không phá vỡ được Tâm Mà Dẫn của ta, hắn đã thật sự chìm vào tâm ma của mình, chẳng qua ý niệm của hắn quá mạnh mẽ, chỉ vây khốn hắn được một lát. Các ngươi thì khác, khi các ngươi đối mặt với ta sẽ không hề dao động.”

“Thế thì sao, gặp hai người không bị Tâm Ma Dẫn ảnh hưởng thì đã làm sao?” Tiêu Sắt thờ ơ hỏi.

“La Sát Đường đã bị lão hòa thượng phá hủy, nếu như ta chết võ công trong đó sẽ bị thất truyền. Cho nên ta muốn truyền cho hai người các ngươi mỗi người một môn võ công, mặc dù chỉ có thời gian một đêm, nhưng đối với các ngươi cũng đã đủ rồi, như vậy sẽ không coi là phụ lòng lão hòa thượng.” Vô Tâm quay người, mỉm cười nhìn về phía Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt đương nhiên vui mừng: “Là võ công gì vậy?”

“Nếu như ta không đoán sai, ngươi dùng quyền?” Vô Tâm hỏi.

“Đúng.” Lôi Vô Kiệt gật đầu.

“Bách Hiểu Sinh trên giang hồ từng liệt kê Binh Khí Phổ, tập hợp bảy loại binh khí nguy hiểm nhất trong chốn võ lâm vào cùng một chỗ, đặt là ‘bảy loại vũ khí’. Trong đó nắm đấm cũng được xếp là một, nó không phải binh khí nhưng thắng cả binh khí! Hôm nay thứ ta muốn dạy ngươi chính là Đại La Hán Phục Ma Kim Cương Vô Địch thần thông!” Vô Tâm khẽ mỉm cười, giọng nói đầy phong phạm cao thủ.

Lôi Vô Kiệt đờ ra: “Tên dài thế...”

“Coi chừng!” Vô Tâm đột nhiên đạp lên trước vài bước, hai tay áo phất lên, quyền phải chợt vung tới, tiếp đó đánh một bộ quyền pháp như nước chảy mây trôi.

Chẳng qua tuy Vô Tâm hết sức khí thế, đánh bộ quyền đó huỳnh hồn uy vũ, nhưng Tiêu Sắt lại nhíu mày. Sau khi đánh xong bộ quyền pháp này, Vô Tâm hỏi Lôi Vô Kiệt: “Nhìn hết chưa.”

Lôi Vô Kiệt do dự chút rồi gật đầu một cái.

“Đánh thử đi.” Vô Tâm nói.

“Ừ.” Lôi Vô Kiệt đáp một tiếng cố gắng nhớ lại một chút, đánh lại bộ quyền pháp kia một lượt từ đầu đến cuối, hoàn toàn không hề sai lệch, chỉ có điều khí thế không mạnh mẽ như Vô Tâm.

“Được! Quả thật thông minh!” Vô Tâm khen. “Không hổ là đệ tử của Lôi gia Giang Nam Phích Lịch đường.”

Lôi Vô Kiệt cúi đầu nhìn nắm đấm của mình, rốt cuộc cũng nói ra nghi vấn của mình: “Nhưng, thứ cho ta ngu độn, bộ quyền pháp này có chỗ nào cao minh?”

Tiêu Sắt ‘hừ’ một tiếng: “Thằng ngu, hắn hù ngươi đấy. Đây không phải Đại La Hán Phục Ma Kim Cương Vô Địch thần thông gì, rõ ràng đây chính là Đại La Hán Quyền, võ công nhập môn của Thiếu Lâm Tự, dưới chân Tung Sơn bỏ hai mươi đồng tiền là mua được một quyển bí kíp, tiểu nhị trong quán trọ của ta cũng biết mấy chiêu mấy thức.”

“Hả?” Lôi Vô Kiệt đần mặt ra.

“Nói bậy!” Câu ‘nói bậy’ này của Vô Tâm thốt lên đầy lẫm liệt: “Mật giáo từng có cao tăng khổ luyện môn ‘Đại Long Vương quyền’ cực kỳ bình thường suốt năm mươi năm, đánh cả mấy trăm ngàn lần, kiên trì tu luyện khiến nó trở thành ‘Ma Kha Long Vương Thần Thông’, trở thành một đại tông sư. Ngươi có tấm lòng trong sáng trời sinh, quyền pháp đơn giản như vậy là thích hợp với ngươi nhất.”

“Thật à?” Lôi Vô Kiệt thấy Vô Tâm nói đường hoàng trịnh trọng như vậy nhưng trong lòng vẫn không tin.

“Thật. Nhưng năm mươi năm thì lâu quá. Rõ ràng là một thiếu niên hoạt bát, chẳng lẽ phải tu luyện tới khi thành một lão già mới có thể vô địch thiên hạ? Rõ ràng là thời thiếu niên mới là lúc tung hoành võ lâm cơ mà! Ngươi hãy nghe cho kỹ, bộ Đại La Hán Quyền vừa rồi chẳng qua chỉ là nửa trước, nửa sau mới là Phục Ma Quyền, hai bên cộng lại mới thật sự là Đại La Hán Phục Ma Kim Cương Vô Địch thần thông! Nửa sau tương đối khó, ta sẽ nắm tay dạy bảo ngươi!” Vô Tâm bước lên trước một bước, nắm lấy tay Vô Tâm, quả thật là dạy bảo ‘tay nắm tay’.

Vô Tâm dẫn dắt Lôi Vô Kiệt xuất quyền trên nóc nhà, lúc đầu còn từng chiêu từng thức kỹ càng cẩn thận, thế nhưng về sau lại càng lúc càng nhanh, Tiêu Sắt đứng bên dưới không cách nào thấy được động tác cụ thể, chỉ thấy một bóng trắng xen lẫn một vệt đỏ nhảy tới nhảy lui trên nóc nhà. Một lúc lâu sau hai người mới dừng lại, toàn thân Lôi Vô Kiệt đã ướt đẫm mồ hôi, thở hồng hộc, thần sắc Vô Tâm lại vẫn bình thản, dáng vẻ đương đương tự đắc, hắn buông tay của Lôi Vô Kiệt ra, lui lại phía sau một bước: “Vừa rồi ta đã dẫn ngươi đánh ba lần, ngươi nhớ cả chứ?”

“Nhớ... nhớ.” Lôi Vô Kiệt thở hồng hộc đáp.

“Được! Đánh lại một lần cho ta xem.” Vô Tâm cười nói.

Lôi Vô Kiệt nghỉ ngơi trong chốc lát, điều chỉnh lại hơi thở rồi gật đầu một cái: “Được!” Ngay sau đó hắn vận chân khí, bước mạnh về phía trước một bước, khiến nóc nhà sụp mất một góc, mất tập trung một cái đã ngã thẳng vào trong miếu.

“Á!” Hắn nằm trong đống đổ nát kêu la thảm thiết.

“Được, học không tệ.” Vô Tâm ngồi xổm bên cạnh lỗ hổng kia, cười hì hì nhìn Lôi Vô Kiệt.

“Không tệ chỗ nào...” Lôi Vô Kiệt cười khổ, hắn muốn đứng dậy nhưng cảm thấy chân khí toàn đã trút sạch, thậm chí không còn sức động đậy.

Vô Tâm không buồn để ý tới cậu chàng, hắn đứng dậy quay người nhìn sang phía Tiêu Sắt: “Tiếp theo tới phiên ngươi .”

“Ta không biết võ công, chỉ biết một chút khinh công dùng để chạy trốn. Ta không biết đánh đấm gì đâu, ngươi dạy ta được gì đây? Võ công đi trên mặt nước thật ra cũng không tệ, ta có thể chọn không?” Tiêu Sắt hỏi.

“Tâm tư của ngươi quá nặng, không học được Phi Thiên Đạp Lãng thần thông. Học cũng chỉ nửa đường là rớt.” Vô Tâm lắc đầu.

“Phi Thiên Đạp Lãng thần thông?” Tiêu Sắt nhíu mày một cái. “Tên gọi của võ công La Sát Đường đều tùy tiện như vậy hay sao?”

“Không phải, có một số bí tịch võ công đã bị xóa tên, ta đặt bừa ấy mà.” Vô Tâm đáp rất thản nhiên.

“Thế nhưng trừ khinh công ra, ngươi muốn truyền thụ võ công gì khác thì tìm lộn người rồi.” Tiêu Sắt nhún vai, có vẻ chẳng hề hứng thú với võ học tuyệt thế kia.

“Không tìm sai, võ công mà ta muốn truyền cho ngươi không cần cơ sở gì cả, chẳng qua cần tốn một chút thời gian, hôm nay ta dạy ngươi, e rằng phải rất lâu sau ngươi mới có thể học.” Vô Tâm nhảy tung người nhảy xuống trước mặt Tiêu Sắt, đôi mắt có ánh sáng tím lưu chuyển.

“Đây là...” Tiêu Sắt cau mày.

“Thứ ta muốn dạy ngươi, là Tâm Ma Dẫn!” Khóe miệng Vô Tâm hơi nhếch lên, trong mắt lóe lên ánh sáng tím.

Mời Quý độc giả đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Thiếu Niên Ca Hành - Chu Mộc Nam