Chương 306: Thu công ( hết)

Nhóm dịch: Black
Nguồn: vipvandan

Tiếp theo là Quách Dược Sư, cũng không thừa nhận tội của mình. Âu Dương liền hỏi:

" Vì sao Thường Thắng quân của ngươi mặc Liêu phục? Là không quên Khiết Đan, hay là mưu đồ khởi binh?"

Quách Dược Sư trả lời:

" Yêu thích cá nhân mà thôi."

" Ha ha."

Một đại thần cười nói:

" Cấm quân Đại Tống, cá nhân ngươi yêu thích? Nói, vì sao?"

Quách Dược Sư cười khổ:

" Thật là yêu thích của cá nhân."

Mấy người đồng thanh nói:

" Kéo xuống, đại hình hầu hạ."

Khai Phong phủ doãn nói:

" Các vị đại nhân, không bằng dâng lên Long Tỉnh Hàng Châu nhé?"

" Được, được."

Mọi người gật đầu.

...

Sau nửa canh giờ, Quách Dược Sư được kéo về lại, hắn kiên quyết phủ nhận bản thân cấu kết Hoàn Nhan Tông Bật mặc dù Âu Dương kiên nhẫn cùng hắn nói: Ngươi nhận là chết, không nhận cũng là chết, tội tình phải làm khổ bản thân như vậy? Quách Dược Sư chính là kiên quyết không nhận tội.

Vì vậy hắn lại bị kéo xuống dụng hình. Lăn qua lăn lại đến xế chiều, Quách Dược Sư vẫn cứng miệng. Âu Dương đến địa phương dụng hình dạo một vòng, cầm bản cung có dấu tay của Quách Dược Sư trở về. Tiếp theo tuyên Đồng Quán. Về phần Quách Dược Sư, nếu không muốn chọn cách chết thoải mái, chỉ có thể là bị tra tấn mà chết.

Với Đồng Quán mọi người vẫn tương đối khách khí, ban cho chỗ ngồi. Nhưng Đồng Quán vừa tiến đến đã xưng mình là tội thần. Nói mình tư tâm sử dụng, bao dung chuyện Quách Dược Sư ở bên trong không nên làm. Hắn rất thông minh, hắn biết rõ có không ít người biết rõ Triệu Ngọc bởi vì chuyện Quách Dược Sư mà viết thư mắng hắn. Cho nên dứt khoát nhận tội cho rồi. Đương nhiên, hắn không phải nhận tội mưu nghịch, mà là nhận tội nuông chiều Quách Dược Sư.

Cùng người thông minh nói chuyện, tất cả mọi người đều vui vẻ. Một vụ án lớn, thời gian một ngày liền xử xong xuôi tất cả. Đại Lý Tự sau khi sửa sang lại, đem gửi bản thảo đi cho báo Hoàng Gia, để báo Hoàng Gia đưa tin quá trình thẩm án.

...

Những ngày tiếp theo vẫn là quốc gia đại sự, chuyển giao quân quyền. Vấn đề này có khó khăn cố định. Nhạc Phi, Hàn Thế Trung là ủng hộ binh quyền giao hoàng đế. Triều đình và tất cả tướng lãnh gặp mặt ở Liêu Cẩm Châu, hồi đàm phán này vô cùng khó khăn. Nhạc Hàn hai người đồng ý ở thời kì phi thường ràng buộc cấm quân, tạm thời nghe điều khiển của giám quốc, nhưng kiên trì thủy chung muốn trả lại quyền cho hoàng gia. So sánh thì, Trương Tuấn và Lưu Kỳ đơn giản hơn nhiều, bọn họ không hỏi qua chính trị, đồng ý triều đình lấy quân đội làm chủ đạo. Cuối cùng sau khi đàm phàm, triều đình loại bỏ chức vụ của Nhạc Phi, Hàn Thế Trung. Điều Hàn Thế Trung đến Đông Kinh đảm nhiệm Thái úy, điều Nhạc Phi đến Quân Cơ xứ, tiếp nhận chức vụ Đồng Quán. Hai người lưu lại ghế trống lãnh đạo để cho Ngô Giới và Lương Hồng Ngọc tiếp nhận chức vụ.

Đợt đàm phán này kéo dài ba tháng mới kết thúc, có điều cuối cùng là vững vàng quá độ, Âu Dương vô cùng cảm tạ hai tướng quân hiểu lý lẽ. Hàn tướng quân thì lại trả lời, chiều hướng phát triển, nếu bọn họ không đồng ý, rất có thể bị người có dụng ý khác lợi dụng, khơi mào nội chiến.

Còn Âu Dương và chủ tướng Lương Hồng Ngọc tiếp nhận chức vụ hạm đội Hàng Châu gặp mặt, nhưng lại xấu hổ. Lương Hồng Ngọc sự nghiệp bừng sáng, có công lớn với Đại Tống và hạm đội Hàng Châu. Nhưng cũng bởi vì như vậy, lời hứa trở về làm thê tử cũng là càng ngày càng xa.

Ở Cẩm Châu, Âu Dương cự tuyệt yêu cầu uyển chuyển thoái thác của nàng, ngược lại bờ biển ước hẹn. Âu Dương rất thẳng thắn:

" Ngươi vẫn là chuyên tâm làm tướng quân của ngươi đi."

Lương Hồng Ngọc hỏi:

" Có ý gì?"

" Trở về Đông Kinh sau khi xử lý thêm một vài việc vắt, ta sẽ xin nghỉ ở nhà, không quan tâm chuyện triều đình."

Âu Dương nói:

" Ta hi vọng có một hồng nhan tri kỷ cùng ta trải qua nửa đời còn lại."

"..."

Lương Hồng Ngọc hỏi:

" Ngươi có nữ nhân khác?"

"..."

Âu Dương sau khi trầm tư nói:

" Đúng vậy."

" "Là ngươi nói, có được tất có mất."

Lương Hồng Ngọc nói:

" Thái thượng hoàng thân phận nữ tử, hơn mười năm sống một mình trong nội cung, mới khiến cho Đại Tống phồn vinh hưng thịnh. Ngươi nếu không tiêu tan hết gia tài, bây giờ chỉ sợ cũng có ngàn vạn thân gia."

Thi thể Triệu Ngọc không tìm được, phong làm thái thượng hoàng.

Một ngày vợ chồng trăm ngày ái ân, trăm ngày vợ chồng tứ hải phân ly. Đối với tiểu tình lữ bởi vì các loại nguyên nhân, ở bờ biển kết thúc tình yêu mặt đất và dưới đáy kéo dài bảy năm. Sau khi hai người hữu hảo nắm tay, Âu Dương gật đầu, rồi sau đó một mình rời khỏi.

Thời gian dài và tương lai vĩnh viễn gì đó, cũng là nguyên nhân khiến cho Âu Dương xuống tay với Triệu Ngọc, lúc Âu Dương xuống tay với Triệu Ngọc cũng là lúc từ bỏ cơ hội hàn gắn lại với Lương Hồng Ngọc, hai người chính thức ly hôn.

Ngày hôm sau, Âu Dương rời khỏi Cẩm Châu trở về Đông Kinh. Chuyện đều xử lý gần như ổn thỏa cả rồi. Âu Dương đến Đông Kinh liền đưa lên đơn xin nghỉ. Từ Xứ Nhân không biết tính cách Âu Dương, nhìn triều cục, cục diện chính trị, dân gian cơ bản đã ổn định, cho nên liền phê chuẩn cho Âu Dương có lương ngày nghỉ, tương đương chức vị hữu tướng trường kỳ để trống. Chờ có yêu cầu, hoặc là Âu Dương cho rằng có lúc cần thiết, Âu Dương sẽ trở lại trên vị trí này. Ít nhất trong hai mươi năm, lực ảnh hưởng của Âu Dương sẽ không bởi vì hắn rời khỏi mà suy giảm.

Lúc Âu Dương rời khỏi Đông Kinh, quân Tây Bắc, quân Vĩnh Hưng sau khi đổi tên chính thức trở thành biên quân, đồn trú ở Đông Bắc và Tây Bắc. Quân lộ Hà Bắc thu về đến Hà Bắc, phối hợp tác chiến bốn phương. Đồng thời từ tam quân lộ điều động tướng lãnh và binh sĩ tạo thành quân lộ Tây Bắc mới, quân đường Tây Bắc mới phụ trách quân lộ Tây Bắc trước kia và quân lộ Vĩnh Hưng. Cũng chính là lực lượng tác chiến chủ yếu với Thổ Phiên.

Bởi vì Nhạc Phi thống lĩnh Quân Cơ xứ, đang nghiên cứu khả năng tác chiến với Thổ Phiên, Đại Tống dường như không thích ứng quá thời kỳ không có chiến tranh.

...

Âu Dương về tới nhà ở Dương Bình, đã qua thời gian gần một năm.

Bên hồ bơi, Kim nương đang xem báo chí, Triệu Ngọc bơi lội trong hồ. Kim nương thấy Âu Dương, rất thức thời cáo lui rời khỏi.

Triệu Ngọc nằm ở trên mặt nước nói:

" Trẫm xem báo chí suy tính, ngươi ngày hôm qua nên đến rồi."

Trải qua rèn luyện. Nàng rất nhanh nắm giữ được bí quyết bơi lội.

" Thượng Cốc kẹt xe."

Âu Dương lấy cái ghế ngồi ở bên bể bơi nói:

" Ta đã xử lý tốt mọi chuyện. Hoàng đế ngươi có vừa lòng không?"

Biệt thự này ngoại trừ Kim nương ra, chỉ có bọn Lưu Huệ Lan, Triển Minh, Âu Bình và Trương Tam có thể đi vào. Nô bộc đã cho lui toàn bộ.

Triệu Ngọc đi lên, sau đó hất đầu tóc nói:

" Một năm này, ta ít nhất có một trăm cơ hội rời khỏi nơi này, ngươi có biết vì sao ta không rời đi không?"

" Không biết."

Âu Dương lắc đầu, không phải là một trăm lần mà là không lần. Triệu Ngọc dù sao đối với thủ đoạn giang hồ của Âu Dương vẫn còn chưa quen thuộc. Bốn ngôi biệt thự phụ cận bên này đã bị Âu Dương mua toàn bộ, ngụ ở bên trong đều là người tử trung với Âu Dương ở Dương Bình. Triệu Ngọc chỉ cần vừa rời khỏi biệt thự, sẽ bị bắt lại. Nhưng nếu không bị phát hiện, Âu Dương tất nhiên cũng sẽ không nói.

Triệu Ngọc cầm cái ghế ngồi đối diện Âu Dương, chân đặt tại trên người Âu Dương nói:

" Bởi vì ta muốn hảo hảo ức hiếp ngươi."

" Không đúng, ngươi phải cùng ta đi về quê một chuyến, ghi tên trở thành vợ cả của ta, rồi sau đó chính là ta ức hiếp ngươi."

"Hửm, ai nói gả cho ngươi?"

Triệu Ngọc khinh thường nói:

" Nghĩ khá lắm."

Âu Dương cười khổ hỏi:

" Vậy ngươi cưới được không?"

"Ừ, nếu như thế thì trẫm có thể suy nghĩ."

Triệu Ngọc nói:

" Vậy trẫm liền miễn cưỡng phong ngươi làm diện thủ của trẫm, đêm nay thị tẩm. Nếu biểu hiện tốt, trẫm sẽ có phần thưởng xứng đáng."

" Cần gì phải đêm nay chứ?"

Âu Dương bắt lấy chân Triệu Ngọc hỏi:

" Không bằng phỏng vấn bây giờ, xem ta có đủ tư cách hay không."

" Đi đi coi như ngươi đủ tư cách."

Triệu Ngọc hỏi:

" Ta lại muốn hỏi ngươi một chút, Đại Tống lúc này bị lăn qua lăn lại như vậy sẽ biến thành cái dạng gì?"

" Nói thật với ngươi, vốn dựa theo quy tắc, Đại Tống lúc sau sẽ bị Kim diệt một nửa. Ít nhất bây giờ chúng ta không có bị diệt không nói, còn mở rộng ranh giới."

Âu Dương nói:

" Tương lai như thế nào, để cho người tương lai quan tâm đi."

" Dựa theo quy tắc?"

Triệu Ngọc hỏi:

" Làm sao ngươi biết?"

" Muốn biết?"

Âu Dương hỏi.

" Ừ"

Triệu Ngọc gật đầu:

" Muốn biết."

" Ngươi buổi tối hầu hạ ta thư thái, ta sẽ nói cho ngươi biết."

...

Vốn đời này có nhân tài xuất hiện, bởi vì công lao tiến sĩ tạp khoa của Trần Quy với sự ủng hộ của chính trị, Đại Tống bắt đầu coi trọng tạp khoa. Tay nghề của nhân dân cũng được sửa sang lại thành sách, tiến hành dạy học quy phạm. Ở đại học Dương Bình còn thành lập bộ nghiên cứu khoa học, Trần Quy chính là lão đại của cái này. Hắn lập chí nghiên cứu tạp khoa, đem sự hữu ích, thiết thực của tạp khoa đến với đời sống của mọi người.

Tư bản được mở rộng, sự đầu tư của các nhà tư bản tràn ngập khắp các loại lĩnh vực. Âu Dương sau khi rời đi, tư bản bắt đầu xuất hiện cạnh tranh, hiện tượng lũng đoạn bị phá vỡ. Tuy rằng dẫn đến sự khủng hoảng kinh tế lần thứ ba của Đại Tống, nhưng lại nâng cao được năng lực sinh tồn của giai cấp tiểu tư sản.

Pháp luật vững vàng, tuy rằng còn chưa đưa ra được hiến pháp, nhưng pháp luật về triều nghị đã được đưa ra, với quyền lợi của hoàng quyền và giám quốc tương đối quy định rõ ràng. Tác dụng phụ là nhu cầu thầy kiện gia tăng.

Sĩ tộc xói mòn, bởi vì sĩ tộc lúc trước đều chọn lựa chế độ lao động nông dân đánh thuê, phương pháp quản lý truyền thống tiền lời ít, thấy hiệu quả chậm. Vì vậy bọn sĩ tộc liền dựng lên công ty quản lý nông nghiệp. Từ việc thống nhất công ty với đất đai tiến hành quản lý và trồng trọt. Tiền tệ quốc gia từ từ thay thế tài sản cố định trở thành tiêu chuẩn cân nhắc thân phận.

Phổ cập biết chữ vỡ lòng, tố chất của dân Tống cũng được nâng cao. Cũng kéo đến việc nghề cần có bằng cấp. Muốn tham chính thì tham gia khoa cử. Muốn làm thương nghiệp, phải đi học đại học. Đồng thời đạo đức Nho gia cũng không bị vứt bỏ, các tư tưởng kính già yêu trẻ vẫn được ràng buộc hành vi và chế độ trong cuộc sống hằng ngày của người dân như cũ, cũng là tiêu chuẩn để chế định luật pháp tham khảo. Cho nên cũng không xuất hiện xã hội đương đại, vì bảo vệ quyền lợi của tội phạm mà tạo ra luật pháp hoang đường làm cho dân thường bị tổn hại.

Quốc phòng được đẩy mạnh, căn cứ vào đạo lý binh không đánh thì nguy hại cho tinh thần, mấy năm một lần, Đại Tống sẽ tiến hành chiến tranh xâm lược quy mô nhất định với bên ngoài. Lúc cấm quân trở thành bá chủ lục địa, hạm đội Hàng Châu đã trở thành vương giả trên biển, thực lực quân sự với chế độ quân sự của Đại Tống khiến tất cả các quốc gia trên Trái Đất đều sợ hãi.

Nhiều năm như vậy, Âu Dương kỳ thật vẫn giữ một chuyện, đó chính là thành công chuyển biến sức sản xuất cường đại của Tống Triều thành thực lực tổng hợp của Tống Triều.

...

" Ngươi là nha dịch đến từ một ngàn năm sau?"

Triệu Ngọc hỏi.

"Ừ... Chính xác là tiểu đầu mục trong nha dịch."

Âu Dương trả lời.

" Một ngàn năm sau?"

" Hẳn là như vậy."

Âu Dương bấm đầu ngón tay nói.

" Ngươi cho rằng phu nhân nhà ngươi là đứa ngu ngốc à?"

" Được rồi, thật ra là ta đêm nằm mộng mỹ nữ Vu sơn, sau khi mây mưa thì nàng nói cho ta biết, Tống sắp bị Kim diệt vong."

" Hừ không bức ngươi còn lâu mới nói thật. Giống như ngươi nói, suy nghĩ trong tưởng tượng cũng không cho phép, buổi tối phạt ngươi đóng lương thực gấp đôi."

" Phu nhân, ngươi mang bầu, chúng ta phải khắc chế, phải nhẫn nại."

" Chúng ta đầu tiên nói trước, ngươi nếu dám xằng bậy ở bên ngoài, đừng trách ta không khách khí."

" Dạ, bệ hạ. Chúng ta vẫn nên dùng bữa trước đi."

Âu Dương nói:

" Hôm nay là gà mái...."

" Nôn..."

Triệu Ngọc phun ra một ngụm nước chua nói:

" Ta đã ăn gà mái bốn tháng rồi."

" Vì đời sau."

" Vài ngày trước Lương Hồng Ngọc tới Đông Kinh, có tới tìm ngươi hay không?"

" Tuyệt đối không có."

"Ừ, dùng bữa đi."

" Báo"

Trương Tam quấy rầy hai người:

" Đại nhân, Chu Hi ngươi muốn tìm đã tìm được."

"Bịa cái lý do, đem cửu tộc nhà hắn đưa ra biển."

"Dạ"

Trương Tam rời đi.

Triệu Ngọc buồn bực hỏi:

" Ngươi vì sao lại có thù hận như vậy với một người chưa từng gặp mặt?"

Âu Dương hỏi ngược lại:

" Ta nói ra ngươi sẽ tin sao?"

" Sẽ không"

" Vậy chẳng phải là không cần phải bàn đến nữa sao."

Trung Quốc có thể phát triển trở thành ra sao? Cũng không ai biết. Nhưng ít nhất có thể miễn trừ hai lần bị ngoại tộc xâm lược tiêu diệt. Âu Dương cũng không biết bởi vì hiệu ứng bươm bướm, thế giới sẽ biến thành như thế nào. Nhưng chuyện nên làm đều đã làm. Cho dù tương lai dân tộc Trung Hoa không cách nào đứng vững vàng trên đỉnh của thế giới, đó cũng là do sai lầm của người đời sau.

(Hiệu ứng bươm bướm: (tiếng Anh: Butterfly effect) là một cụm từ dùng để mô tả khái niệm trong lý thuyết hỗn loạn về độ nhạy cảm của hệ đối với điều kiện gốc (sensitivity on initial conditions). Vốn được sử dụng ban đầu như một khái niệm khoa học đơn thuần, hiệu ứng cánh bướm sau đó đã được nhắc đến nhiều lần trong văn hóa đương đại, đặc biệt là trong các tác phẩm có đề cập tới quan hệ nhân quả hoặc nghịch lý thời gian.Hiểu đơn giản là chỉ một thay đổi nhỏ (như con bướm vỗ cánh) có thể dẫn đến những sự biến đổi lớn lao.)