Chương 1: Sở Thiên

Số từ: 1815

Nguồn: bns

Thiên Châu tiểu thế giới.

Mặc dù là một tiểu thế giới nhưng Thiên Châu tiểu thế giới lớn hơn rất nhiều so với các tiểu thế giới bình thường.

Quy tắc thiên địa của Thiên Châu tiểu thế giới này không kém gì một đại lục tu chân.

Linh khí rất nồng đậm, cường giả rất đông đảo, yêu thú cường đại không kém gì tu sĩ nhân tộc.

Đây giống như là một đại lục tu chân thu nhỏ vậy.

Thiên Châu tiểu thế giới này không có lối vào cũng không có lối ra, không ai biết Thiên Châu tiểu thế giới ở đâu và hình thành như thế nào.

Thiên Châu tiểu thế giới phân làm tam vực. Đứng đầu là Thiên Nguyên Thật Vực nơi có đông đảo tu sĩ nhất Thiên Châu tiểu thế giới này.

Thiên Nguyên Thần Vực có đông đảo tu sĩ tụ tập là do ở đây xuất hiện nhiều bí cảnh thu hút tu sĩ ở các vực khác đi vào tìm kiếm cơ duyên.

Thứ hai là Thiên Hải Thần Vực. Thiên Hải Thần Vực không phải ở đất liền mà là trên biển. Nơi đây có hàng trăm đảo lớn nhỏ gộp lại thành một vực.

Thiên Hải Thần Vực tu sĩ chỉ ít hơn Thiên Nguyên Thần Vực một phần. Thiên Hải Thần Vực bảo vật xuất hiện dưới biển không ít, thu hút các loại tu sĩ đến thử vận may.

Cuối cùng là Thiên Dạ Thần Vực. Nơi đây là một vực bình thường. Bí cảnh xuất hiện không nhiều, bảo vật cũng rất hiếm khi xuất thế nên tu sĩ ở đây ít hơn các Thần Vực khác.

Tuy nói là ít hơn các Thần Vực khác nhưng Thiên Dạ Thần Vực tu sĩ lên tới hơn trăm vạn người. Cường giả cũng có rất nhiều.

Thiên Dạ Thần Vực được thủ hộ bởi tứ đại tông môn. Mỗi tông môn đểu có cao thủ Độ Kiếp kỳ cường giả thủ hộ.

Nói đến việc tu chân thì do quy tắc thiên địa rất đầy đủ nên cấp bậc tu luyện của Thiên Châu tiểu thế giới có chín cảnh giới. Theo thứ tự là Luyện Khí_Trúc Cơ_ Kim Đan_Nguyên Anh_Đại Thừa_Động Hư _Độ Kiếp _Hợp Thể_Hóa Chân. Mỗi cảnh giới chia làm 3 tầng nhỏ là sơ kì, trung kì và hậu kì. Riêng ở cảnh giới Luyện Khí thì có 10 tầng.

Từ cảnh giới Độ Kiếp trở lên không phải cứ có đầy đủ tài nguyên mà có thể đột phá được. Muốn đột phá được cần phải có sự cảm ngộ cực cao về thiên địa và đạo tâm.

Thiên địa và đạo tâm là hai thứ không dễ dàng cảm ngộ được nên Hóa Chân cường giả của Thiên Châu tiểu thế giới không nhiều lắm.

Vạn An Sâm Lâm

Đây là sâm lâm lớn nhất của Thiên Dạ Thần Vực. Nơi đây là thiên đường của các loại yêu thú. Cũng là nơi lịch luyện tốt nhất của tu sĩ Thiên Nguyên Thần Vực.

- Hồng hộc ...! Hồng hộc...! Bịch...! Bịch !

Sâu bên trong Vạn An Sâm Lâm đang có một tu sĩ chạy thục mạng. Trên tay đang cầm một nhánh cây.

Nhìn qua tu sĩ này là một thanh niên khoảng 18 tuổi, mặt mũi trông bình thường, trên người mặc một bộ y phục màu xanh, trên hông cài một thanh trường kiếm.

Người này là Sở Thiên, một tu sĩ bình thường ở Dạ Thanh Thành. Hôm nay vào Vạn An Sâm Lâm lịch luyện một chút thuận tiện kiếm vài cây linh dược về bán lấy linh thạch.

Vì không có tiền mua giản đồ nên Sở Thiên đã đi lạc vào sâu bên trong Vạn An Sâm Lâm.

Sâu bên trong Vạn An Sâm Lâm có rất nhiều linh dược cấp cao cấp nhưng đồng thời cũng có rất nhiều yêu thú cường đại.

Sở Thiên đi loanh quanh thì nhìn thấy một cây Diệp Trúc Thảo, là một cây linh dược cấp 3, nguyên liệu chính để luyện chế Thanh Trúc đan, đan dược phụ trợ Trúc Cơ kì tu sĩ tu luyện.

Diệp Trúc Thảo đối với một bộ phận tu sĩ rất quý, ví dụ như Sở Thiên. Hắn bây giờ có thể không dùng tới Diệp Trúc Thảo nhưng nếu bán cho một số chỗ thì hắn sẽ có được ít nhất là 50 linh thạch hạ phẩm. Đủ để hắn tu luyện mấy tuần.

Thấy Diệp Trúc Thảo Sở Thiên như thấy bảo vật chạy đến nhổ đi mà không biết cây Diệp Trúc Thảo này có một đầu Mãng Thạch yêu thú cấp hai thủ hộ.

Sở Thiên vừa nhổ xong Diệp Trúc Thảo thì con Mãng Thạch đi kiếm ăn trở về. Nhìn thấy có người vào địa bàn của mình hái mất Diệp Trúc Thảo, Mãng Thạch yêu thú giận dữ " phè " một tiếng lao đến muốn tấn công Sở Thiên.

Nhổ được Diệp Trúc Thảo Sở Thiên còn đang trong vui mừng thì thấy đằng sau có tiếng động. Sở Thiên quay người lại thì thấy con Mãng Thạch đang lao đến chỗ mình.

Không phải người ngu thì cũng biết cây Diệp Trúc Thảo này là con Mãng Thạch này thủ hộ.

Sở Thiên không do dự bỏ chạy ngay. Mãng Thạch là yêu thú cấp hai tương đương với Luyện Khí tầng 6 tu sĩ trở nên mà hắn chỉ mới là Luyện Khí tầng ba ở lại đó chỉ có một con đường chết.

- Hộc..! Hộc...!

Trong rừng Sở Thiên vẫn còn đang chạy thục mạng mà con Mãng Thạch vẫn đang theo sát đằng sau.

Sở Thiên mới Luyện Khí tầng ba, tốc độ không bao giờ có thể nhanh hơn yêu thú tương đương với Luyện Khí tầng 6 được.

Con Mãng Thạch từng giây đang đuổi kịp Sở Thiên. Với tốc độ này chỉ không đến hai mươi giây nữa con Mãng Thạch sẽ đuổi kịp Sở Thiên. Đến lúc đó Sở Thiên phải chết không thể nghi ngờ.

- Chẳng lẽ ta sẽ phải chết ở đây thật sao ! Ta còn chưa được cầm tay của một cô gái nào mà ! Ta không cam tâm a !!!..

Sở Thiên vừa thục mạng chạy vừa gào to trong đầu.

Sống đến mười tám tuổi rồi mà hắn chưa một lần được chạm tay vào một người con gái nào cả, bây giờ chết có phải là phí cả cuộc đời không!

- Chết tiệt ! Lần này chết chắc rồi !

Nhìn thấy phía trước là một cái vực Sở Thiên mắng to một tiếng. Hắn bây giờ đã tuyệt vọng biết mình không thể thoát được kiếp này.

- Hộc..! Hộc..!

Sở Thiên chạy đến bờ vực dừng lại, quay ra sau nhìn chằm chằm vào con Mãng Thạch.

Con Mãng Thạch biết Sở Thiên đã hết đường trốn bò chậm lại nhìn Sở Thiên " phè phè " lưỡi.

Con Mãng Thạch này dài khoảng 6 mét, cả người khoác lên màu xanh đậm. Trên đầu có một cái sừng màu đen đậm chìa ra.

Nhìn cái sừng Sở Thiên biết con này chính là một con Mãng Thạch đực, sừng dài thế kia chắc chắn là một con đực mạnh mẽ.

Sở Thiên run sợ nhìn con Mãng Thạch đang bò dần đến chỗ mình. Bất cứ lúc nào con Mãng Thạch này đều có thể lao lên tấn công hắn.

- Khè !!

Con Mãng Thạch cuối cùng cũng lao đến tấn công Sở Thiên.

Sở Thiên hoảng sợ theo bản năng lùi lại vài bước.

- Bạch ! A !

Sở Thiên đạp phải phần đất mềm ở bờ vực rơi thẳng xuống dưới để lại con Mãng Thạch không cam lòng ở bên trên.

...

- Ta chưa chết sao...

Không biết qua bao lâu Sở Thiên mơ màng tỉnh lại. Hắn cảm thấy mình xương cốt toàn thân đã gãy hết. Muốn hét lên thật to nhưng không còn một tí sức lực nào để hét. Máu của Sở Thiên theo các vết thương đang chảy dần dần ra.

Với tình trạng chẳng mấy chốc Sở Thiên sẽ chết ở chỗ này.

Sở Thiên rơi xuống là một cái hang động tối tăm, trên hang động là các kí tự lạ cùng với một vài bức tượng.

Nhưng Sở Thiên không tỉnh táo nên không thể nhìn thấy được những thứ này.

- Lão tặc thiên a ! Ta Sở Thiên phải chết ở chỗ này sao ! Nếu còn sống được ta chắc chắn sẽ đá đít ngươi !!

Máu của Sở Thiên đã chảy kín chỗ hắn nằm. Nhìn kĩ ở dưới chỗ Sở Thiên nằm chính là một cái bệ hình tròn, bên trên có những đường kẻ giống một cái trận pháp.

- Bùng !

Bỗng những đường kẻ trên bệ tròn sáng lên, màu chính là màu máu của Sở Thiên. Không gian trong hang động cũng biến động thay đổi dần.

Hai mắt một bức tượng bỗng sáng lên chiếu rọi cả hang động.

- Lão phu là Diệp Thiên Đế người tạo ra tiểu thế giới này và cũng chính là người đã phá hủy đi lối ra của tiểu thế giới. Lão phu một đời oai hùng chấn nhiếp cả Dương Thiên Vi Diện nhưng vì đạo tâm không có cách nào hoàn thiên nên không thể tiến thêm một bước phi thăng Tiên giới. Lão phu tạo ra tiểu thế giới này với mục đích làm nơi chôn cất của mình đồng thời cũng chờ người kế nhiệm. Bây giờ ngươi đã tìm được đến đây chứng tỏ ngươi có vận khí tốt lão phu sẽ truyền lại cho ngươi một kiện bảo vật và một bộ công pháp. Hai thứ đồ này xuất ra đều có thể gây chấn động các vi diện thậm chí là cả cường giả trên Tiên giới cưỡng ép vượt giới diện về cướp đoạt nên ngươi phải giữ cho cẩn thận. Về việc có lĩnh ngộ được hai bảo vật này hay không thì phải xem ngộ tính của ngươi.....

m thanh đến đây cũng nhỏ dần và kết thúc, hang động cũng trở lại trạng thái tối tăm yên tĩnh.

Giọng nói vừa nãy Sở Thiên không có nghe được vì hắn đã ngất đi từ lúc chửi xong lão Thiên.

Một luồng sáng bỗng từ bức tượng vừa nói bay ra bao bọc lấy người Sở Thiên.

Sở Thiên bị luồng sáng này bao bọc dùng mắt thường có thể nhìn thấy các vết thương của Sở Thiên đang ghép lại với tốc độ rất nhanh và cơ thể Sở Thiên cũng đang tiết ra mồ hôi màu đen.