Chương 2: Thoát Khỏi Vực!

Số từ: 1268

Sáng tác: Tiểu Cá Cá
Nguồn: bns

Không biết qua bao lâu Sở Thiên mở mắt, hắn nhớ lại chuyện lúc đó rồi bật dậy sờ ngó cả người mình.

"Ta không chết sao ! Ha Ha ta không chết....ọe thúi quá, đây là cái gì vậy!" Sở Thiên đang kích động vì mình rơi xuống vực không chết thì phát hiện trên người mình toàn là đất bẩn mùi hôi.

Nhìn xung quanh không thấy có nước nhưng lại thấy có một lối đi Sở Thiên không do dự chạy thẳng vào lối đi ấy.

Chạy được một đoạn thì thấy phía trước có ánh sáng đoán chừng là đường ra Sở Thiên vui mừng tăng nhanh tốc độ.

Chạy được ra ngoài Sở Thiên biết đây là dưới đáy vực nơi mình đã nhảy xuống. Xung quanh cây cỏ dại mọc dày đặc, nhìn lên trên thì cực cao muốn leo lên rất khó. 

Sở Thiên đã thấy một dòng suối nhỏ không do dự nhảy xuống tắm. Phải loại bỏ hết những chất bản trên người đi.

Sở Thiên không biết chất bẩn đó là những tạp chất trong cơ thể hắn đã được đẩy ra ngoài. Hắn đã được thoát thai hoán cốt do luồng sáng trong hang động và tu vi của hắn đã tăng lên Luyện Khí tầng năm. Sở Thiên lúc này chạy vội quá nên hắn không nhận ra được.

Tắm một hồi nhưng chất bẩn trên người đã không còn Sở Thiên lên bờ lấy trong túi trữ vật ra một bộ y phục mặc vào.

Cái túi trữ vật này là hắn vất vả đi tìm linh thảo bán vài tháng mới mua được. Túi trữ vật của hắn là loại tệ nhất chỉ mất 20 linh thạch hạ phẩm là mua được.

Nhưng với một tên cô nhi như Sở Thiên muốn tích góp được 20 linh thạch hạ phẩm không phải dễ dàng. Hắn còn phải ăn phải tu luyện, còn hay bị mấy tên thanh niên cùng thôn trấn lột linh thạch. Nếu không phải hắn giấu kĩ thì đến bây giờ hắn sẽ không có cái túi trữ vật này.

Tắm rửa xong thì Sở Thiên mới cảm thấy đói cực kì, hắn không biết hắn đã ngất mấy ngày mới đói như vậy.

Sở Thiên bắt đầu đi xung quanh tìm đồ ăn.

Nửa canh giờ sau Sở Thiên đã tóm được một con rắn và vài con cá nhỏ. Hắn nhóm lửa rồi bắt tay vào nướng.

Vừa nướng cá hắn vừa suy nghĩ xem cách để lên khỏi cái vực này. Không thể ở chỗ này mãi được nhưng muốn leo lên thì hắn không chắc chắn có thể leo được.

Nghĩ mãi nghĩ mãi cuối cùng cá chín Sở Thiên dẹp suy nghĩ đi bắt đầu ăn.

Một lúc sau đã chén xong Sở Thiên ngồi khoanh chân lại bắt đầu tu luyện. Không nghĩ được cách leo lên thì cho thời gian vào tu luyện đi.

Bỗng Sở Thiên trợn mắt lên vì hắn phát hiện mình đã là Luyện Khí tầng năm, kém chút nữa là đột phá Luyện Khí tầng sáu.

"Ta nhớ là mình mới là Luyện Khí tầng ba mà sao lại lên Luyện Khí tầng năm rồi!" Sở Thiên không hiểu nói.

"Kệ đi! Dù sao đây không phải là chuyện xấu gì!"Sở Thiên nghĩ một lúc rồi nói.

Cảnh giới tăng lên là chuyện tốt hắn chỉ không hiểu sao tu vi của mình lại nhảy lên nhanh như vậy.

Sở Thiên nhắm mắt lại bắt đầu hấp thu linh khí. Đúng lúc này Sở Thiên cảm thấy đầu mình đau nhức, trong đầu hắn tuôn ra một đống chữ giống như là một bộ công pháp.

"A...!" Sở Thiên kêu lên một tiếng.

Cơn đau vẫn đang tiếp tục và trong đầu hắn vẫn đang tuôn ra rất nhiều thứ.

"Hộc..!Hộc...!"

Một lúc sau Sở Thiên mặt tái nhợt, trán đầy mồ hôi. Cơn đau đã kết thúc, Sở Thiên đã thấy rõ ràng thứ trong đầu mình là một bộ công pháp tên Âm Dương Huyền Hoàng Quyết. Sở Thiên chưa thấy qua công pháp bao giờ nên không thể biết mức độ của bộ công pháp này.

Sở Thiên bây giờ có dấu chấm hỏi thật to trong đầu. Đầu tiên là tu vi tăng bất thường, bây giờ là một bộ công pháp ở trong đầu Sở Thiên không biết cái gì đang diễn ra trong cơ thể mình nữa.

"Mặc kệ đi, trước hết thử xem đã!"

Sở Thiên nói rồi ngồi dậy. Hắn ngừng suy nghĩ mấy thứ này ở đâu tới. Nếu đã có thì hắn ngu gì mà không tu luyện.

Sở Thiên ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại tập trung tinh thần, bắt đầu vận chuyển theo Âm Dương Huyền Hoàng Quyết.

Sở Thiên vừa mới bắt đầu vận chuyển công pháp thì hoàn cảnh xung quanh thay đổi dần dần, linh khí xung quanh cấp tốc bay đến chỗ của Sở Thiên bị hắn hấp thu. 

Tất cả linh khí bị Sở Thiên hấp thu hết vào đan điền, Sở Thiên điên cuồng nuốt linh khí đi vào khắp kinh mạch, từng nơi trên cơ thể Sở Thiên đều tràn đầy linh khí. 

Xung quanh Sở Thiên là một màn sương trắng. Màn sương trắng này đó chính là linh khí từ xung quanh bị kéo đến hình thành.

Cứ như thế một canh giờ sau cả người Sở Thiên phát ra một tiếng vang, một làn sóng khí từ người Sở Thiên phóng ra. Hắn đã đột phá Luyện Khí tầng sáu.

Sở Thiên mở mắt ra, tâm tình rất vui mừng. Hắn biết bộ công pháp này không phải là đồ tốt mà là cực tốt. Hắn nhất định phải giữ bí mật này không cho ai biết nếu không hắn sẽ bị bắt rồi tra tấn và cuối cùng là bị giết.

"Bây giờ có thể leo lên dễ dàng rồi!"Sở Thiên nói.

Nếu là lúc trước hắn vẫn là Luyện Khí tầng ba muốn leo lên vách núi này là chuyện cực khó. Nhưng bây giờ hắn đã là Luyện Khí tầng sáu, nhảy một lần là bay cao mấy mét, leo lên vách núi này là chuyện dễ dàng. 

Sở Thiên đứng dậy đi đến sát vách núi nhảy lên. Lần này nhảy Sở Thiên đã ở độ cao hơn 8 mét, Sở Thiên đáp vào một vách đá nhô ra. Cứ nhảy lên từng vách đá như vậy dần dần Sở Thiên đã lên tới đỉnh.

"Vù" một tiếng Sở Thiên đã từ dưới vực nhảy lên mặt đất. 

"Ông đây đã thoát khỏi cái vực chết tiệt rồi, con rắn nhỏ kia đừng để ta gặp lại ngươi đó!" Sở Thiên đứng tại chỗ cười to.

Con rắn nhỏ mà Sở Thiên nói hiển nhiên là con Mãng Thạch Kia.

Nói xong Sở Thiên trải thần thức ra thăm dò xung quanh. Thần thức của Sở Thiên được mở rộng không ít.

Sở Thiên nhìn xung quanh thấy không có gì cả bắt đầu di chuyển vào trong Vạn An Sâm Lâm. Hắn không muốn đi về vội mà đi tìm mấy cây linh dược. Dù sao đã đến tận đây rồi về tay không cũng không hợp lí cho lắm. 

"Cây Diệp Trúc Thảo kia mất rồi chứ tiếc thật !" Sở Thiên tiếc nuối nói.

Nghĩ đến Diệp Trúc Thảo Sở Thiên lại hận con Mãng Thạch kia thêm. Nghĩ nếu gặp lại chắc chắn phải hành nó một trận.

.......