Chương 1698: Chấm dứt.

Số từ: 2266

Dịch: ronkute
Nguồn: tangthuvien

Hắn lộ vẻ ưu sầu đầy lo lắng, Thập Ngũ gia đã dung hợp với máu của Ma tôn thì cũng không nằm ngoài dự đoán của hắn, bởi vì trước kia người đã đạt được một chùm chân huyết của Ma tôn bị niêm phong ở bên trong thần thạch.

Còn về biến cố của A Man thì hoàn toàn vựt ra ngoài dự liệu.

"Ngươi không cần lo lắng đâu, hơn nửa còn là chuyện tốt nữa đó, tương lai nếu như cánh cửa đồng kia được mở ra thì ngươi sẽ có cơ hội lôi kéo quan hệ với cường giả đi trên con đường này, nếu như thiên hạ xảy ra quyết chiến thì ngươi có thể sẽ được bảo vệ." Ông lão nói.

Người ở dưới mái hiên thì không thể không cúi đầu được, đặc biệt với một người chẳng hề có cốt khí như vầy thì tất nhiên sẽ dùng thái độ khiêm nhường, cẩn thận phân tích và cân nhắc giúp Thạch Hạo.

"A Man sẽ trở thành đầy tớ à?" Thạch Hạo hỏi, đây là sự thực mà hắn không tài nào tiếp thu được.

"Không nhất định, có lẽ sẽ trở thành truyền nhân cũng nên." Ông lão nói.

Tiếp đó, lão lại nói: "Khả năng còn có chuyện kinh người hơn nữa cũng không chừng."

"Ý là gì?" Thạch Hạo hỏi.

"Đám sinh linh kia có pháp lực cái thế, thần hồn vĩnh cố, vạn kiếp bất hoại. Ta cho rằng bọn họ sẽ có hàng loạt thủ đoạn để trở về, và rồi thiếu nữ này sẽ trở thành 'con mắt' của bọn họ, học pháp môn của bọn họ, từ đó bọn họ sẽ cảm ứng được thế giới này ra làm sao." Ông lão mở lời.

Tuy rằng lão gần như một cô hồn dã quỷ thế nhưng kiến thức cũng không ít, bởi vì sinh sống quá nhiều năm, ngay cả chỉ Cấm khu cũng từng gặp qua chứ đừng nói là những chuyện khác.

"Việc này càng không thể chấp nhận được!" Thạch Hạo nói.

"Hoặc là, vận may lớn vô thượng, sinh linh quan tài đá kia đang tuyển đồ đệ." Ông lão lại nói thế.

Thạch Hạo trầm tư không nói gì, hắn không cho phép xảy ra bất chứ chuyện ngoài ý muốn nào với A Man.

"Dù xảy ra chuyện gì thì thực lực hiện tại của ngươi vẫn chưa đủ, chắc chắn không thể rung chuyển được gì đâu, bên trên chiếc quan tài kia có sức mạnh thần bí, năm xưa ta hơi chạm nhẹ mà đã suýt nữa hình thần đều diệt, nếu không, chắc chắn sẽ mạnh hơn hiện tại nhiều." Ông lão nói.

Thạch Hạo thở dài, đây là hiện thực.

Năm tháng hắn tu đạo còn thiếu, nếu như dính tới thủ đoạn của cấp độ kia thì dù cho hắn có nghịch thiên đi nữa cũng không cách nào hóa giải được.

Hắn muốn trở nên mạnh mẽ, tới hôm nay hắn càng phát giác ra được, chỉ có nắm giữ thực lực quét ngang

chư địch trong thiên địa thì mới có thể bảo vệ tốt người thân bên cạnh.

Nếu không, tất cả đều bị động cả.

A Man thì vẫn còn may, nàng ở lại nơi này sẽ không phải là chuyện xấu gì cả, có thể còn là tạo hóa nữa.

Nhưng khi nghĩ tới chuyện ở Biên hoang thì trong lòng Thạch Hạo lại đau buồn.

Bảy Vương ở Biên hoang đều chết sạch, nguyên thủy Đế thành sụp đổ bốc cháy hừng hực và rơi rớt bên trên sa mạc vô ngần.

Hỏa Linh Nhi không biết sinh tử, bị An Lan vung tay nắm luôn cả một châu mang đi.

Thạch Hạo không chút sức lực để ngăn cản, chỉ vì tu vi của hắn không đủ nên chỉ biết trơ mắt mà nhìn.

"Ta muốn trở nên mạnh mẽ, tìm một nơi không người quấy rối để tiềm tu, cho tới một ngày có thể bế nghễ chư địch!" Thạch Hạo kiên định nói.

Hắn tới đây là để cứu người, thế nhưng lại phát hiện ra, căn bản không cách nào mang hai người này rời đi được, dù sao thì, hắn có thể ngang dọc Ba ngàn châu thế nhưng một khi dính tới rối loạn tương lai thì hắn vẫn còn chưa đủ.

"Cần bao lâu thì nàng mới có thể tỉnh lại?" Thạch Hạo hỏi.

Đáng tiếc, không cách nào nói chuyện được với nàng, cũng chỉ là những ký ức thời trẻ thơ mà thôi.

Sau đó hắn lại nhìn về phía Thập Ngũ gia, tổ phụ của mình sẽ không gặp nguy hiểm gì cả, thức tỉnh cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Chỉ là A Man hoàn toàn không cách nào xác định được, hắn không thể nào suy đoán được.

"Ngươi cứ yên tâm đi, không một ai có thể đả thương được bọn chúng đâu, ít nhất sẽ an toàn khi ở Ba ngàn châu này." Ông lão nói.

Bởi vì, A Man có quan tài ngọc thạch bảo vệ.

Còn Thập Ngũ gia, những chân huyết của Ma tôn đang từ từ ngưng tụ lại, vô cùng khủng khiếp.

"Ông chăm sóc hai người họ giúp ta nhé!" Thạch Hạo nói.

Hắn triển khai bí pháp cổ xưa nào đó chém đi một vệt nguyên thần của ông lão, sau đó thì tế luyện và điều khiển, nếu như phản bội thì có thể đẩy ông lão vào chỗ chết.

Ông lão rất không cam tâm thế nhưng cũng không có cách nào cả.

Thạch Hạo tạm thời rời đi nơi này, dọc theo đường cũ bay khỏi Ác Ma đảo.

Hắn liếc mắt cái cuối cùng, rồi thở dài một hơi.

Hắn sẽ chờ thêm một quãng thời gian nữa, nếu như nơi này không có động tĩnh gì nữa, và hai người kia vẫn duy trì nguyên trạng thì hắn sẽ rời đi, đi tu hành của sự vong ngã!

Lúc Thạch Hạo ngang dọc Ba ngàn châu thì trên cửu Thiên đang cuồn cuộn sóng ngầm, ở trong một gia tộc cổ xưa nào đó có người nói nhỏ nhắc tới Thạch Hạo.

"Theo như tin tức truyền lên thì vẫn đang ở Ba ngàn châu, vẫn chưa rời đi."

"Ha ha, muốn xuống hạ giới à, nói thì rất dễ đó, nếu cưỡng ép xuống dưới thì chắc chắn sẽ tàn phế!"

"Ta có chút không hiểu, vì sao Hoang lại vội vã xuống hạ giới làm gì không biết."

"Bởi vì hắn biết, ở thượng giới này không còn an toàn nữa, ít nhất, bên trong những sinh linh từng định nghĩa dòng dõi Tội huyết kia có Chân Tiên!"

...

Người đang nói nhỏ này mang theo địch ý với Thạch Hạo, có vài người đang thương thảo có nên chặn giết Hoang hay không!

Thạch Hạo hiện giờ đã là vô địch dưới Chí Tôn, nếu muốn giết hắn, nói thì rất dễ?!

Hoặc là, chỉ có thể điều động Chí Tôn thì mới có thể, chớ không cơ bản không có hi vọng.

Có thể thấy được, nguồn thế lực này đáng sợ cỡ nào, gia tộc cổ lão này có gốc gác thâm hậu cỡ nào, có suy nghĩ và can đảm tới Ba ngàn châu để đối phó Hoang, nahát định phải có thế lực cực mạnh.

"Thôi quên đi, đừng phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn là được." Cũng có người phản đối.

"Hoặc là, không cần bộ tộc ta ra tay, mấy vị ở Ba ngàn châu kia chắc chắn sẽ không nhẫn nhịn được, có thể trơ mắt nhìn hắn xuống tám vực hạ giới để tránh né ư?" Có người cười khẩy.

...

Thạch Hạo trở lại Tần tộc và gặp lại ba mẹ đệ đệ, cũng gặp được Bất Lão Thiên tôn Tần Trường Sinh.

Thạch Tử Lăng cùng Tần Di Ninh khi thấy hắn bình an trở về thì thở phào nhẹ nhõm, tiếp đó thì có chút sốt sắng vì không thấy Thập Ngũ gia cũng như A Man đâu.

Thạch Hạo nói cho bọn họ biết những chuyện đã xảy ra ở đó, khiến mấy người này khiếp sợ không thôi.

"Ông nội sẽ không gặp phải nguy hiểm gì chứ?" Tần Hạo sợ hãi hỏi.

"Đứa nhé A Man kia đã xảy ra biến hóa gì thế không biết?" Tần Di Ninh đau lòng.

"Con cũng không biết." Thạch Hạo lắc đầu rồi thở dài, tiếp đó là nói ra suy nghĩ của mình, chuẩn bị chờ thêm một đoạn tháng ngày nữa.

Những ngày sau đó, hắn ra sức tìm đường để về hạ giới.

"Con không cần lao tâm đâu, lão tổ đã phái người đi tìm hiểu rồi." Tần Di Ninh nói.

Đây là tin tức tốt, Thạch Hạo vốn đang rất đau đầu về vấn đề này, mà thực lực của Tần tộc cũng không biết khổng lồ ra làm sao, nếu như âm thầm điều động toàn bộ nhân mã thì hiệu suất tất nhiên sẽ cao hơn hắn rất nhiều.

"Tốt rồi, trước khi rời đi ta phải đi làm một vài chuyện."

Thạch Hạo rời đi, vẫn là như trước, yên lặng rời đi.

Lần này, hắn tìm toàn bộ những thứ liên quan tới cung điện Chí Tôn, bất kể là người hay là di chỉ thì đều là mục tiêu của hắn.

Đáng tiếc, chẳng hề có manh mối gì.

Một tháng sau, Thạch Hạo ảo nảo thất vọng trở lại Tần tộc.

"Con trai, có tin tức về con đường xuống hạ giới rồi, sắp xác định được rồi." Tần Di Ninh nói cho Thạch Hạo một tin tức tốt.

"Quá hay!"

Trước khi rời đi, Thạch Hạo muốn xử lý tốt một chuyện.

Nhưng mà, tổ phụ cùng với A Man có thể tỉnh lại đúng lúc đó ư, hắn thầm than.

Nếu ở lâu trên này thì chắc chắn sẽ có người rục rịch động tay động chân với hắn?

"Con muốn một tĩnh thất, đừng ai tới quấy rầy." Thạch Hạo nói với ba mẹ mình, đồng thời hắn để Hoàng điệp hộ pháp cho mình, bất cứ lúc nào cũng sẽ lay tỉnh hắn lại.

Bởi vì, hắn muốn nguyên thần ly thể để tới một nơi, chấm dứt tâm nguyện cũng như chuyện ngày xưa.

"Con muốn vào Linh giới à?" Thạch Tử Lăng hỏi.

Bên cạnh, Tần Hạo cũng lộ vẻ kinh ngạc.

"Dạ, con muốn vào Linh giới rồi tiến vào Hư Thần giới." Thạch Hạo gật đầu.

"Chuyện này... sẽ không gặp nguy hiểm gì chứ?" Tần Di Ninh lo lắng hỏi.

"Sẽ không đâu!" Thạch Hạo lắc đầu.

Hạ giới có Hư Thần giới, nghe đồn nơi đó được xây dựng từ ý chí của các thần đã từ trần từ thời thái cổ.

Mà ở thượng giới, đồng dạng cũng có quốc gia tinh thần tương tự như thế, chỉ có điều nó tên là Linh giới, kỳ thực thì ý nghĩa hoàn toàn tương đồng nhau, nghe nói đều được xây dựng từ ý thức Thần đạo.

Nhưng cho tới hiện giờ, Thạch Hạo mạnh mẽ tới mức này thì hắn vững tin, bất kể là Hư Thần giới hay là Linh giới đều không đơn giản!

Nghe đâu, không cách nào giải thích thấu triệt được!

Bởi vì, hiện tại hắn chính là thần, hơn nữa còn mạnh mẽ phi thường, hắn tự hỏi mình có thủ đoạn như vậy hay không, có thể xây dựng ra một thế giới tinh thần khổng lồ như vậy hay không.

Ngoài ra, trên cửu Thiên cũng có quốc gia tinh thần như vầy.

Chỉ có điều, mấy năm qua hắn vẫn luôn chinh chiến, còn đi tới Biên hoang nên không có thời gian để ý tới mấy vấn đề này.

Hiện giờ hắn muốn về hạ giới nên hắn muốn tiến vào quốc gia tinh thần này, cũng không phải vì thăm dò ngọn nguồn mà là để chấm dứt một chuyện.

Năm đó lúc hắn ở Hư THần giới từng đánh vỡ hàng loạt kỷ lục, trời hàng những mảnh vỡ bằng đồng, nếu như có thể thu gom được mười tấm thì có thể đạt được một loại bảo thuật chí cường nào đó.

Năm đó, Điểu gia cùng với Tinh Bích đại gia đầy thần bí ở Hư Thần giới từng đồng ý, hếu như hắn đủ mạnh thì có thể từ Linh giới đánh thẳng vào Hư Thần giới, như vậy sẽ chó hắn môn bảo thuật kia.

Căn cứ theo những gì hai người này nói, môn bảo thuật kia vô cùng khủng khiếp, khả năng là truyền thừa của Thập Hung.

Theo như cách mà hai người đó nhấp nhả, rất có thể là bảo thuật Chân Long, hoặc là bí thuật Chân Hoàng niết bàn!

Đây là thứ mà Thạch Hạo cần!

Hiện giờ, hắn đang tích cực chuẩn bị, phải về cho bằng được hạ giới, cho nên phải đi Linh giới một lần và mở ra cánh cửa của Hư Thần giới.

Để sau khi về tới hạ giới, thì sẽ yêu cầu bảo thuật chí cường kia.

Đồng thời, tương lai sau này hắn nhất định sẽ nghiên cứu thật cẩn thận, thăm dò tới tận cùng, quốc gia tinh thần kia có bí mật ra sao.