Khi tôi cần khoảng lặng, đêm sẽ im lặng cùng tôi!

Số từ: 398

+ Tác giả: Tồ Pi
+ Nguồn: bachngocsach.com

Đêm!

Đêm! Là lúc tôi sống thật với chính mình, tôi trở về với thực tại, về với cô đơn dù nó trống trải, ngột ngạt đến khó thở. Thì ra đêm cũng có nỗi buồn của riêng nó.

Đêm chỉ một mình, gió cũng đi qua như một người bạn, cây cũng chỉ xào xạc an ủi nỗi buồn của đêm. Càng về khuya đêm lại càng cô độc.

Một mình ngồi bên cửa sổ tôi chìm vào thế giới của riêng tôi, bình dị, mộc mạc... Không phải phủ lên mặt mình một lớp phấn, son... như những buổi sáng trước khi rời nhà. Không gắn lên trên mặt nụ cười xã giao và là giả tạo. Không phải nói luyên thuyên chào hỏi các đồng nghiệp, người thân, không có những buổi hẹn bạn bè hàn khuyên, không có lời trách hờn của một ai đó. Không phải tất bật kiếm những đồng tiền mưu sinh.

Đêm.

Cho tôi sự yên bình. Với gương mặt thật sự mộc, mặc trên người là quần legging áo phông giản dị. Không còn những cái nhếch mép khi cười. Không còn tiếng nói rôm rã. Không còn những lời quan tâm khi màn đêm buông xuống vượt qua ánh hoàng hôn vô tận. Không còn những giọi mồ hôi đã rơi cùng nước mắt mặn đắng lưu lại trên môi. Còn và còn đây một thân hình bé nhỏ vươn đôi vai gầy muốn được bay cùng gió. Còn và còn màn đêm tĩnh mịt bao trùm lấy tôi.

Tôi cảm nhận được hơi thở của tôi hòa vào cùng gió, con tim gõ nhịp theo tiếng xào xạc của lá như tâm sự với cây. Trí óc tôi hòa vào bóng đêm cô độc nhìn về khoảng không vô định.

Và rồi tôi thấy mình cô đơn, nhưng cô đơn trong sự ấm áp của bóng tối. Tôi đã tập chấp nhận, thay đổi nó thành thói quen và giờ tôi cảm thấy mình yêu nó. Tôi yêu màn đêm là vậy. Nó bình dị, không một chút vội vã, không một lời trách hờn. Nó chỉ bên tôi mỗi ngày, ôm lấy che chở cho tôi. Khi tôi buồn nó cũng im lặng an ủi. Khi tôi vui gió cũng sẽ cười đáp lại tôi.

Khi tôi cần khoảng lặng. Đêm sẽ lặng cùng tôi.