Chương 17: Nói nhiều hơn nữa cũng chỉ là nước mắt

Số từ: 2138

dịch: mafia777

Tiêu Vân nghe vậy liền kinh ngạc nhìn Hàn Nghệ, đôi mắt đẹp lóe ra quang mang phức tạp.

Hàn Nghệ bị nàng nhìn có chút khó chịu, cứ như mình nợ nàng ta rất nhiều vậy, liền hét lên: "Cô làm gì mà nhìn ta dữ vậy? Đây là do cô nói, mọi người đều lớn cả rồi, nói chuyện phải giữ lời nha."

Qua một hồi lâu, Tiêu Vân mới nói: "Ngươi hi vọng ta đi như vậy sao?"

"Nếu ta nói là hi vọng, thì cô có đánh ta không?" Hàn Nghệ nói chuyện rất thận trọng, dù sao cô nam quả nữ ở chung một phòng, nếu chẳng may có xung đột thì người chịu thiệt vẫn là kẻ yếu.

"Không biết."

Tiêu Vân thành thực lắc đầu.

Không biết? Vậy có nghĩa là có thể như vậy rồi! Hàn Nghệ vội lắc đầu nói: "Vậy thì ta cũng không biết!"

"Tại sao?"

Tiêu Vân nhìn thẳng vào Hàn Nghệ, mang theo hiếu kỳ nói: "Ta muốn biết ta có điểm nào không xứng với ngươi!"

"Đừng nói như vậy! Cái trò lấy lùi làm tiến ta đã sớm dùng chán rồi, nếu quả thật phải nói là không xứng, thì người sáng suốt đều nhìn ra là ta không xứng với cô!"

Tiêu Vân hơi do dự nói: "Ngươi tự ti sao?"

Thật ra nàng biết rất rõ tình huống của mình, chỉ bằng dung nhan và vóc dáng này của nàng, là nàng đã có thể vỗ ngực cam đoan, dù chỉ số thông minh của nàng không cao, thì chắc chắn vẫn có người nguyện ý lấy nàng. Huống chi nàng có học hành đàng hoàng, lại biết cả võ công, có thể nói là văn võ song toàn. Đương nhiên, võ công này là thanh kiếm hai lưỡi, thêm điểm hay trừ điểm, là mỗi người một ý, nhưng bất luận thế nào thì nàng cũng rất khó lý giải vì sao Hàn Nghệ cứ cố tình muốn đuổi nàng đi. Thật ra lần đầu tiên Hàn Nghệ bảo nàng đi, nàng vẫn thấy rất cảm động. Bởi vì lúc đó trong nhà thiếu nợ lớn, Hàn Nghệ bảo nàng rời đi, rõ ràng là không muốn nàng bị liên lụy, những lời nàng nói hôm đó, cũng chỉ là lời nói tức giận, nói rồi cũng quên luôn. Nhưng hôm nay, tiền cũng có rồi, nhưng Hàn Nghệ vẫn muốn đuổi nàng đi, điều này thật sự khiến người ta rất khó hiểu.

"Cô nói là tự ti thì cứ coi là tự ti đi!"

Hàn Nghệ không phản bác lại, bởi vì hắn thật sự có chút tự ti, nhưng không phải vì hắn cảm thấy không xứng với Tiêu Vân, cái này không quan hệ, mà vì hoàn cảnh lúc nhỏ tạo thành, nó đã hình thành từ lúc hắn còn nhỏ, vì vậy hắn không phủ nhận.

Tiêu Vân nghe vậy, cảm thấy có chút đau lòng, cau mày nói: "Nếu như ngươi không nói rõ thì ta sẽ không đi!"

Hàn Nghệ liếc nhìn Tiêu Vân, thở dài, hai tay gối đầu, hai mắt nhìn nóc nhà, một lát sau mới nói: "Ta không phải là người đàn ông có trách nhiệm, cô đi theo ta tuyệt đối sẽ không có ngày tháng tốt lành đâu."

Tiêu Vân hơi sững sờ, nàng tuyệt đối không nghĩ đến Hàn Nghệ sẽ nói ra câu này, trầm ngâm một lúc lâu, nàng mới nói: "Kỳ thật ta từng nghĩ như vậy! Chỉ dựa vào một mình ngươi thì không thể nào gánh vác được cái nhà này, thậm chí bản thân mình ngươi cũng không chăm sóc được. Nhưng hiện giờ ta không còn nghĩ vậy nữa, ít nhất ngươi cũng biết vì gia đình mà ra ngoài làm việc, hơn nữa một ngày cũng kiếm được nhiều tiền, chứng minh ngươi vẫn có khả năng gánh vác gia đình này."

"Ta không phải nói cái đó!"

Hàn Nghệ lắc đầu, nói: "Nếu như chỉ nói đến tiền, thì ta có tay có chân, sang năm triều đình nhất định sẽ phát ruộng cho ta, ta còn sợ đói sao? Điều ta muốn nói chính là hai ta, ta không thể làm một người chồng có trách nhiệm, ta cũng không định gánh một phần trách nhiệm nào cả, cho nên cô đi theo ta nhất định sẽ bị tổn thương, nói không chừng sẽ có một ngày ta một cước đá văng cô ra khỏi nhà đó."

Hắn chưa bao giờ áp đặt tư tưởng chủ nghĩa không kết hôn với ai cả, hắn vào nam ra bắc, cũng nhận thức nhiều hài tử mồ côi gia đình, nhưng bình thường loại người này đều khát vọng có một gia đình, họ sẽ thêm yêu thương vợ con, sẽ còn gắng sức bảo vệ gia đình mình hơn người bình thường nhiều. Hơn nữa, sở dĩ hắn đi sang con đường cực đoan như vậy, là vì lựa chọn nghề nghiệp ban đầu của hắn quá nguy hiểm. Nếu như hắn thành thân, một khi xuất hiện điều gì ngoài ý muốn, vậy sẽ tạo nên một thảm kịch gia đình khác, đây chính là điều mà hắn không muốn nhìn thấy nhất.

Nhưng sau này khi kiếm được càng ngày càng nhiều tiền, thật ra chỉ cần tiết kiệm một chút thì tiền hắn buôn bán được cũng đủ để hắn sống cả đời rồi. Hắn cũng muốn thu tay lại, nhưng cẩn thận cân nhắc một phen, thì hắn vẫn không nỡ bỏ cuộc sống ngập trong vàng son kia. Hắn đã quen với cuộc sống không có gánh nặng trên người, vì lẽ đó, hắn không có suy nghĩ gì đến việc thành gia lập thất nữa.

Vì vậy nói đến cùng, vẫn là vì hắn gánh vác không nổi, thậm chí hắn còn không có dũng khí lập gia đình. Hắn biết đây là hành vi nhu nhược, hắn cũng không thích tìm lý do gì cho mình, nhưng hắn thấy mình cứ cô độc một mình là tốt rồi, ít nhất cũng không ảnh hưởng đến ai, so ra trong hai cái hại chỉ có thể chọn cái nhẹ hơn thôi.

Tiêu Vân nói: "Vì vậy ngươi muốn một cước đá ta ra ngoài đúng không?"

Thật ra ta cũng muốn đá, nhưng vấn đề là ta đá không nổi, Hàn Nghệ tức giận nói: "Cô đừng có nói ta như vô tình vậy được không? Hiện tại là ta mời cô đi, chúng ta cũng chưa động phòng, cũng chưa làm tổn hại đến danh tiết của cô, càng không làm chuyện gì có lỗi với cô. Ta không hề nợ cô gì cả, hơn nữa ban đầu chúng ta cũng đã rồi, một khi trả hết nợ, thì cô sẽ rời đi."

Thật ra với tính cách của Hàn Nghệ, thì chưa đến hạn cuối phải trả tiền thì hắn tuyệt đối sẽ không trả hết tiền sớm như vậy đâu. Hắn vội vàng trả nợ như vậy, cũng là vì hi vọng phủi sạch quan hệ với Tiêu Vân mà thôi.

Tiêu Vân thật sự không thể giải thích được, nói: "Nếu đã như vậy, thì sao ban đầu ngươi còn đồng ý lấy ta?"

Hàn Nghệ thật sự cũng không có cách nào giải thích được, nói: "Cái này rất đơn giản! Cô cứ xem như là ta bị sét đánh hỏng não đi!"

Tiêu Vân sửng sốt hồi lâu rồi đột nhiên cười khanh khách, hơn nữa tiếng cười càng ngày càng lớn, nàng cười xinh như hoa, nhưng trong tiếng cười mang theo chút tự giễu. Nàng cười một hồi lâu rồi mới thu lại, thở dài: "Báo ứng! Đây đúng là báo ứng mà!"

"Báo ứng?"

Hàn Nghệ kinh ngạc hỏi: "Báo ứng gì chứ?"

Tiêu Vân lắc đầu: "Không có gì! Ta không đồng ý!"

"Cô không đồng ý cái gì?"

"Ta không đồng ý rời đi! Nếu ta đã được gả vào Hàn gia các ngươi, thì ta chính là người của Hàn gia, ta tuyệt đối sẽ không rời khỏi đây."

Hàn Nghệ buồn bực nói: "Cô đừng như vậy có được không, tiêu sái chút đi, người có lúc hợp lúc tan, hà tất phải khiến mọi người không vui như vậy!"

Tiêu Vân hừ một tiếng rồi nói: "Ngươi nghĩ đơn giản nhỉ! Ta đã được gả cho ngươi rồi, bất luận có động phòng hay không, một khi ta đi rồi thì danh tiết của ta đều bị tổn hại, hơn nữa một cô gái yếu ớt như ta thì có thể đi đâu?"

Hàn Nghệ oa một tiếng, nói: "Xin hỏi, cô đang sỉ nhục ta sao, nếu đúng vậy, thì xin chúc mừng cô, cô đã làm được rồi đấy." Nói xong, hắn hừ một tiếng, nói: "Cô là cô gái yếu ớt, vậy ta không phải là kiến à, cô có thấy cô gái yếu ớt nào mà đánh chồng đến mức không dám về nhà không?" Nói đến đoạn sau, Hàn Nghệ càng tức giận, thật sự là vô cùng biệt khuất.

Tiêu Vân nghe thấy liền đỏ mặt, nhìn có vẻ chột dạ nói: "Ta cũng muốn làm một thê tử tốt, là tại ngươi cứ nhắm vào ta trước, nếu có trách thì chỉ có thể trách chính ngươi thôi!"

"Thê tử tốt?"

Hàn Nghệ hừ nói: "Ta ăn được một bữa cơm cô nấu, kết quả là cả đêm đi nhà xí bảy lần, nếu thêm vài lần như vậy, thì cô nghĩ ta còn mạng nữa không? Còn lừa ta cái gì mà vị giác chưa khôi phục, cũng không biết ai hôm đó nôn thốc nôn tháo dưới gốc cây, đúng là buồn cười mà,"

"Á. . .Ngươi đều nhìn thấy rồi?"

Tiêu Vân mặt càng đỏ hơn.

"Nhờ phúc của cô, lúc trên đường đi nhà xí không khéo nhìn thấy đó!" Hàn Nghệ trợn mắt nói.

Tiêu Vân cảm thấy vô cùng ủy khuất, nói: "Đúng! Ta không biết nấu cơm, nhưng ít nhất ta cũng dụng tâm đi làm, thậm chí hôm nay ta còn hỏi thím Trương cách làm nữa, cho dù ăn không ngon, thì ngươi cũng không nên nói ta như vậy chứ."

"Ồ! Cô dụng tâm đi làm mà còn thành vậy, ôi má ơi!" Hàn Nghệ lắc đầu nói: "Được rồi! Không nói nữa! Nói nhiều nữa cũng chỉ là nước mắt thôi!"

Tiêu Vân đã nhẫn nhịn nhiều lần, trong lòng vừa ủy khuất vừa phẫn nộ, thật sự là không thể nhịn được nữa. Cái miệng của Hàn Nghệ thật sự quá ti tiện, quá chọc giận người rồi. Nàng vỗ mạnh bàn, vang ầm một cái, mắt phượng trợn lên, chỉ vào Hàn Nghệ phẫn nộ quát: "Hàn Nghệ! Ngươi nói đủ chưa! Ta đã hạ mình nói chuyện với ngươi như vậy, mà ngươi lại không biết tốt xấu, cứ nhiều lần buông lời độc ác với ta, ngươi bất quá cũng chỉ là con nhà nông, có gì mà giỏi, dựa vào cái gì mà nói ta như vậy! Hừ! Ta sẽ không ở lại nữa!"

Chậc chậc, cái này chính là chủ nghĩa bá quyền sao! Ta vỗ bàn nhẹ có một cái, mà nàng lại giống như muốn giết người vậy, mà công nhận nàng ta vỗ bàn ghê thật, ài, đúng là không có nhân quyền mà, bất quá câu cuối lại khá êm tai, Hàn Nghệ vội gật đầu nói: "Nói có lý, nói có lý, cuối cùng cô đã tỉnh ngộ rồi, chúc mừng, chúc mừng, lên đường bình an nhé, à, ta còn phải nghĩ cách gom chút lương khô cho cô mới được!"

Tiêu Vân sững sờ, trong lòng lại căm tức, nhìn chằm chằm vào Hàn Nghệ, thấy trên mặt hắn chất đầy hi vọng và nụ cười vui mừng, thì tính ngoan cố trong lòng lại xông lên. Ngươi muốn ta đi phải không? Ta cứ không đi đấy! Nàng lập tức cười một tiếng, mặc dù là nụ cười đẹp, quyến rũ vô cùng nhưng Hàn Nghệ nhìn lại thấy có chút sợ, mồ hôi chảy ròng ròng.

Khóe miệng Tiêu Vân nở nụ cười khiến Hàn Nghệ thấy ớn lạnh: "Ta đột nhiên nhớ một việc, trước khi thành thân đã đáp ứng Hàn bá bá, sẽ chăm sóc ngươi thật tốt, lúc đó ngươi cũng có ở đấy, bây giờ Hàn bá bá đã mất, ta càng phải thực hiện tốt lời hứa đó! Dù sao Hàn bá bá cũng là ân nhân cứu mạng ta, nếu ta không chăm sóc ngươi tốt, thì ta chẳng phải là kẻ vong ân phụ nghĩa sao."

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều