Chương 12: Đổi vận

Số từ: 2128

Dịch: mafia777
Nguồn: bachngocsach.com

Kỳ thật Hàn Nghệ là biết nấu cơm, hơn nữa tay nghề còn không tồi, bởi vì hắn từ nhỏ đã sống trong một gia đình tan vỡ, cho nên hắn buộc phải học các kỹ năng sinh hoạt. Khi hắn còn rất nhỏ, khi đó mẹ hắn thường phải ra ngoài kiếm tiền, có đôi khi giữa trưa không về nhà, hoặc là khi trở về đã quá khuya, khi đó, Hàn Nghệ đã biết tự học nấu cơm cho mình ăn, phải biết rằng lúc ấy hắn còn phải đứng trên ghế để xào rau. Cũng kể từ đó, mọi món ăn trong nhà đều do hắn làm, chỉ đáng tiếc là hắn không thể giảm bớt gánh nặng cho mẹ, cuối cùng mẹ hắn vẫn qua đời do lao lực.

Chỉ có điều sau khi hắn phát tài, bắt đầu quen ở khách sạn, lại hay đi ăn tiệm, hoặc đến nhà hàng cao cấp, do vậy từ khi đó hắn cũng không còn làm việc nhà nữa, cũng dưỡng thành cái thói quen lười biếng này, bởi vì tiền có thể giúp hắn giải quyết tất cả.

Hàn Nghệ nói xong cũng không để ý tới lão già kia nữa, cầm lấy đôi đũa tự chế quấy trong nồi vài cái, hít hà một hơi: "Thơm quá đê! Tiểu Dã, sắp ăn được rồi."

Hai mắt Tiểu Dã tỏa sáng, gật đầu.

Hàn Nghệ quấy vài cái, đám người có tiền từ trong đình đều chạy hết ra, vẻ mặt như say, thịt chó này thật sự là quá thơm rồi!

Lão giả mặc áo gấm cười ha hả, nói: "Tiểu ca, các cậu chỉ có hai người, chỗ này lại nhiều thịt như vậy, hai người các cậu ăn cũng không hết, cậu xem thế này được không, ta trả 60 văn tiền (60 đồng tiền), mua nửa nồi thịt chó của cậu, được không?"

Hàn Nghệ ngạc nhiên vui mừng nói: "60 văn tiền sao! Trong lòng lại thầm mắng, lão già nhà ông, khinh ta là trẻ nít 3 tuổi à, 60 văn tiền? Đuổi ăn mày à!"

Thật ra đây chỉ là nhìn từ góc độ của Hàn Nghệ.

Kỳ thật tính toán ra, Hàn Nghệ vẫn buôn bán lời, tuy rằng cổ đại thịt ít, nhưng kỳ thật cũng không quá đắt, bởi vì dân chúng không có kỹ thuật bảo quản tốt, cho nên luôn hy vọng thịt có thể nhanh chóng bán ra hết, cho nên giá cả đương nhiên cũng không đắt lắm. Hiển nhiên, gia đình tầng lớp thấp như Hàn Nghệ thì quanh năm suốt tháng có lẽ cũng không ăn nổi một hai cân thịt dê hay thịt heo, giá cả thịt heo hiện giờ khoảng 7 văn/cân, thịt chó đương nhiên rẻ hơn một chút, 5 văn/cân, bởi vì thịt heo có thể ép lấy mỡ, đây cũng là lý do tại sao thịt càng có mỡ càng có giá, bởi vì kỹ thuật ép mỡ ở cổ đại quá kém.

Mà con chó này lột da lột xương ra thì khoảng 12 cân, toàn bộ con chó tính ra là khoảng 60 văn tiền, giá này còn cao hơn cả thực tế, bởi vì chất lượng của mỗi bộ phận là không giống nhau, hơn nữa thời điểm lúc này đã khá muộn, thịt chó có lẽ còn rẻ hơn một chút, bán được khoảng 40 văn tiền cũng đã không dễ dàng rồi. Vì thế giá thị trường cho cả con chó cũng chỉ 60 văn, tính cả công làm thì cũng chỉ 65 văn, nửa con tối đa cũng chỉ ba mươi mấy văn tiền, cho nên lão giả này ra giá thế cũng là hào sảng rồi.

Cũng chính bởi vậy, việc Hàn Nghệ tỏ ra kinh hỉ, lão giả vô cùng thấu hiểu, còn nhẹ gật đầu.

"Được, được."

Hàn Nghệ giống như chưa nhìn thấy tiền bao giờ, nhếch môi, hưng phấn gật đầu.

Đúng lúc lão giả áo gấm chuẩn bị kêu tùy tùng lấy tiền trả thịt chó, một người trung niên mặc áo lam bên cạnh nói: "Vậy chỗ thịt chó còn lại trong nồi ngươi bán cho ta được không, ta cũng trả 60 văn tiền."

"Thế nhưng. . ."

Hàn Nghệ nhíu mày, nhìn Tiểu Dã, lập tức lắc đầu nói: "Không bán, bán hết cho các ngươi rồi, chúng ta ăn cái gì?"

Tiểu Dã gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

Lão giả áo gấm chính là một thương gia, hơn nữa còn là loại người khá khôn khéo, tranh thủ thời gian liền lấy tiền, đưa cho Hàn Nghệ.

"Đợi đã."

Người trung niên mặc áo lam cũng không chịu thua kém, ngăn lão giả áo gấm lại, nói với Hàn Nghệ: "Như vậy đi, ta trả 70 văn tiền, mua nửa nồi thịt chó của ngươi."

Như vậy mới đúng chứ, có cạnh tranh mới có tiến bộ. Hàn Nghệ gật đầu nói: "Được, được."

Lão giả áo gấm nói: "Tiểu ca, cậu không thể làm như vậy được, nồi thịt chó này cậu đã đồng ý bán cho ta, tại sao giờ lại bán cho người khác? Mua bán cũng không phải làm như vậy nha."

Hàn Nghệ giả vờ ngây ngốc bẻ ngón tay, nói: "Nhưng, nhưng ta bán cho người này được tới 70 văn tiền, bán cho ông chỉ được có 60 văn."

Người đàn ông trung niên mặc áo lam cười gật đầu: "Đúng thế." Nói xong đưa tay ra hiệu với tùy tùng của mình, ý bảo nhanh đưa tiền.

"Đợi đã."

Lão giả áo gấm nói: "Ta trả 80 văn tiền."

Hàn Nghệ mừng không ngậm nổi miệng, gật đầu nói: "Được được."

Lúc này phía sau bỗng nhiên có một gã tuấn tú mặc trường bào đi ra, nói: "Ta trả 100 văn tiền."

"Được được."

Đạo diễn dường như chỉ cho Hàn Nghệ nói duy nhất một câu thoại.

"Ta trả 110 văn tiền."

"Ta trả 130 văn tiền."

Cạnh tranh lập tức trở nên kịch liệt, tất cả mọi người đều trở nên nhiệt tình.

Nữa đi, ra giá sảng khoái thêm đi nha, mỗi lần thêm có 10 văn, rất không sảng khoái nha, dứt khoát mỗi lần tăng 100 văn đi! Nồi thịt chó này của ta sắp chín rồi, Hàn Nghệ vô cùng sốt ruột.

"Ta trả 200 văn tiền."

Lão giả áo gấm đã bắt đầu liều mạng, bây giờ đã không phải là vấn đề thịt chó nữa, mà là vì tranh giành nha.

Mọi người nhìn xung quanh, không ai lên tiếng tiếp.

Lão giả áo gấm ngạo nghễ nhìn mọi người, dường như muốn nói, muốn tranh giành với ta à? Thật sự là không biết tự lượng sức.

Con mẹ nó chứ, không bải là nửa nồi thịt chó thôi sao, có gì mà kiêu ngạo như vậy. Hàn Nghệ nhìn vẻ mặt của lão già này, cảm thấy rất buồn cười.

Nhưng lúc này, một ánh bạc lăng không bay tới.

Hai mắt Hàn Nghệ lập tức sáng ngời, chỉ thấy một người mặc trang phục kì lạ thả ít bạc vụn xuống trước mặt Hàn Nghệ.

Hàn Nghệ giơ tay bắt lấy.

Người nọ khẽ bóp thỏi bạc trong tay, chỉ nồi đất, dùng tiếng Hán sứt sẹo nói: "Chó . . . Thịt chó."

Xem cách ăn mặc thì có vẻ là người Nhật Bản nha, ai ui, hóa ra là bạn bè quốc tế đến, khó trách ra tay hào phóng như vậy, ta thích! Hàn Nghệ không kìm được nói: "Ok! À không. . .là hảo, hảo!" Điều này vượt ngoài dự tính của hắn rồi, lúc đầu hắn nghĩ nhiều nhất cũng chỉ bán được một hai trăm văn tiền, lúc người này chưa xuất hiện, hắn cũng tính bán rồi, thật không ngờ gặp được đại gia nước ngoài, quả là vật cực tất phản, trước đây hắn xui xẻo như vậy, giờ cũng nên đổi vận rồi.

Lúc này có lẽ không gọi là Nhật Bản, hơi phân nửa đều gọi là người Phù Tang, chẳng qua là Hàn Nghệ quen gọi là Nhật Bản thôi, bởi vì nước Phù Tang thiếu đồng, thậm chí có thể nói là không có đồng, nhưng bọn họ có vàng bạc, hơn nữa thời kì đầu triều Đường, đặc biệt là trước loạn An Sử, rất nhiều người Phù Tang đến triều Đường mua hàng hóa về đều mang theo số lượng lớn bạc, người Phù Tang rất có tiền, đặc biệt là gã Phù Tang vừa mới đến, không đổi được tiền đồng, nên khi xuất tiền trả luôn bạc, hơn nữa bọn họ cũng thích ăn thịt, lười trả giá với đám mình, trực tiếp giải quyết dứt khoát luôn.

Thỏi bạc này chừng một lượng, cũng chính là một quan tiền, tuy rằng bạc thời Đường không quá lưu thông, thậm chí có thể nói là căn bản không lưu thông, nhưng trong một số vụ mua bán, ví dụ như mua ngựa, mua tơ lụa số lượng lớn, đặc biệt là lúc thương nhân ngoại quốc đến Trung Nguyên mua sắm hàng hóa, bởi vì tiền đồng quá nặng, không thuận tiện, cho nên lúc đó liền cần đến vàng bạc.

Hàn Nghệ rất kích động! Ra giá! Mọi người mau ra giá đi! Ra oai Đại Đường chúng ta đi, chớ để người ngoại quốc đè bẹp.

Những người khác mà tiếp tục ra giá thì thành thằng ngốc hết rồi.

Một quan tiền mua nửa nồi thịt chó, đây là quá nhiều rồi, đã vượt qua phạm vi thừa nhận của tất cả mọi người.

Xem ra không có kịch hay xem rồi, Hàn Nghệ phi thường tiếc nuối, nhưng ngoại trừ tiếc nuối ra lại vô cùng hưng phấn. Sau khi nhận được bạc của người Phù Tang, hắn lập tức cắn vào bạc, sau khi xác nhận là thật, lập tức cười không ngậm nổi miệng.

Người Phù Tang này cũng không khách khí, lập tức gọi hai đồng bạn đến, cầm mấy cái chén lớn, múc đi hơn phân nửa.

Hàn Nghệ cũng không lên tiếng, người ta đã trả một quan tiền, đương nhiên phải có ưu đãi, cho dù bọn hắn lấy toàn bộ, ta cũng không nói gì.

Không có trò hay để xem rồi!

Rất nhiều người rời khỏi, đỡ phải nhìn rồi lại thèm.

Duy chỉ có lão già mặc áo gấm vẫn còn đứng đấy, nhìn ra được ông ta vô cùng thích thịt chó của Hàn Nghệ, có lẽ chưa từng ăn món thịt chó hầm củ cải này bao giờ, cười ha hả nói: "Vị tiểu ca này, nếu không ta trả 100 văn tiền, mua chỗ thịt chó còn dư lại này của cậu được không"

Người Phù Tang kia cũng đã lấy đi khoảng 8~9 cân thịt chó, nơi này chỉ còn thừa lại khoảng 3~4 cân, nhưng đã không còn củ cải trắng, nhìn qua vẫn vô cùng khả quan.

Hàn Nghệ lắc đầu nói: "Không được, chúng ta còn chưa ăn trưa."

Lão giả áo gấm cắn răng nói: "140 văn, thế nào?"

Hàn Nghệ ngẩng đầu nhìn lão giả áo gấm, nói: "Lão gia gia, ông thực sự rất muốn ăn sao?"

Lão già áo gấm gật đầu, nước miếng sắp chảy ra rồi, ngươi hỏi vô nghĩa à, ta nếu không muốn ăn thì sao lại ra giá cao như vậy.

"Nếu đã như vậy."

Hàn Nghệ liếc nhìn Tiểu Dã, nói: "Ngươi có đói bụng không?"

Tiểu Dã gật đầu.

Lão giả áo gấm lập tức sai người lấy vài cái bánh nướng ra, cười nói: "Mấy cái bánh này ta tặng cho các ngươi được không."

Hàn Nghệ do dự một hồi, lại trao đổi ánh mắt với Tiểu Dã một lát, mới không tình nguyện thở dài: "Vậy được rồi, thịt này bán cho ông, nhưng ta cũng không chiếm tiện nghi của ông, nồi và chén đũa đều tặng hết cho ông đấy."

Lão giả áo gấm nghe lời này cảm thấy quai quái, có cảm giác như bị lừa, thế này rồi mà còn gọi là không chiếm tiện nghi của ta?

Bán một con chó được nhiều tiền như vậy, lại còn khuyến mãi cái nồi mục nát này chi vậy, hai ba văn tiền ta thấy còn không tới.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mỹ vị sao có thể dùng tiền bạc để đo đếm? Đặc biệt ở nơi núi rừng hoang vắng, nếu ở sa mạc mà nói, một chén nước cũng có thể bán được một ngàn lượng hoàng kim nha.

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều