Chương 18: Buổi tối kinh khủng

Số từ: 1726

dịch: mafia777

"Chăm sóc?"

Hàn Nghệ bị lời nói của Tiêu Vân làm cho tức cười, trong mắt hắn, thì đây là lý do rất không bình thường: "Cô đến nấu ăn cũng không biết thì lấy gì chăm sóc ta! Cô muốn chăm sóc ta chết chăng?"

Tiêu Vân rất nghiêm túc ngẫm nghĩ một lát, lập tức gật đầu nói: "Nếu ngươi chết, thì ta có thể rời đi!"

"...!"

Đúng là độc ác! Đúng là độc ác mà! Hai mắt Hàn Nghệ như bắn ra lửa, nghiến răng nghiến lợi nói: "Xem ra cô đã quyết tâm dựa dẫm vào ta rồi?"

"Không phải dựa vào ngươi mà là chăm sóc ngươi!" Tiêu Vân sửa lại cách nói của Hàn Nghệ.

"Đâu có lý đó!" Hàn Nghệ hừ một tiếng, nói: "Cô không đi thì ta đi!"

Tiêu Vân thảnh thơi cười nói: "Cũng đúng! Người nhu nhược như ngươi ngoài chạy trốn ra, e rằng không còn cách nào khác."

Người nhu nhược? Đúng rồi, đây là nhà của ta mà, dựa vào cái gì ta phải đi! Nếu ta đi thì không phải thành kẻ nhu nhược à! Hàn Nghệ cả giận nói: "Đừng khích ta! Được rồi! Xem ai sẽ đi trước, ta không tin sẽ thua cô!"

Tiêu Vân cười cười, không có lên tiếng, đây là phản bác tốt nhất.

Hàn Nghệ nói: "Từ hôm nay trở đi, ta ngủ ở giường lớn bên trong, còn cô ngủ bên ngoài!"

Việc đã đến nước này, hắn cũng không cần khách khí nữa.

"Được!"

Tiêu Vân sảng khoái gật đầu.

"Coi như cô còn chút lương tâm!"

Hàn Nghệ vừa mới dứt lời, nào biết Tiêu Vân lập tức nói: "Vậy thì ngươi phải đánh thắng ta trước!"

"Hả?"

Hàn Nghệ hết sức kích động nói: "Đây chính là nhà của ta!"

Tiêu Vân nói: "Ta là thê tử ngươi thì đây cũng là nhà của ta!"

"Cô!"

Hàn Nghệ hai mắt trừng lên, nói: "Được! Nếu như cô đã luôn miệng nói là thê tử ta, vậy thì chúng ta ngủ chung đi!"

Tiêu Vân tự nhiên cười nói: "Được thôi!"

Thiệt hay giả vậy?

Hàn Nghệ lập tức sửng sốt, nghĩ thầm, móa, Hàn Nghệ ơi là Hàn Nghệ! Ngươi thật sự là càng sống càng tụt lùi rồi, một đại mỹ nữ như vậy mời ngươi lên giường, nếu ngươi còn không dám thì ngươi còn là đàn ông không? Đứng dậy, đi vào phòng nào.

Nhưng chưa đi được hai bước, chợt thấy dưới chân vấp một cái, "Ai ui!!!!"

Lập tức mặt hắn chạm đất.

"Ai da!!!!"

Hàn Nghệ ôm cái mũi, đau chảy nước mắt, nữ nhân này có thù với cái mũi mình nha, hắn xoay người lại, căm tức nhìn Tiêu Vân nói: "Cô cố ý đấy à?"

Tiêu Vân gác chân thon dài lên, tay ngọc chống cằm, cúi đầu chăm chú nhìn Hàn Nghệ, dịu dàng nói: "Phu quân, chàng còn chưa đi tắm đấy."

Hàn Nghệ một trận tê dại, nữ nhân này thật đúng là một yêu tinh. "Cho dù chưa tắm thì cô cũng không cần dùng cách này để nhắc nhở ta chứ?"

"Đó là bởi vì chàng đi quá nhanh, ta nhất thời nóng vội nên mới đưa chân ra."

"Được! Nếu cô đã vội như vậy thì ta sẽ chiều lòng cô, đợi lát nữa ta sẽ cho cô biết thế nào gọi là trùng kích hoàn mỹ của tốc độ và sức mạnh."

Hàn Nghệ lập tức xông ra ngoài, tùy tiện tắm rửa thân thể, sau đó lại lao vào phòng trong, chỉ thấy Tiêu Vân đang ngồi ở trên giường, thật như muốn chờ đợi được sủng hạnh, ai da, lẽ nào nữ nhân này lên cơn sao, nhưng nếu ta chiếm hữu nàng, có khi nào nàng càng dính vào ta không, không đúng không đúng, cho dù ta không thịt nàng, thì nàng ta cũng đã dính vào ta rồi. Mặc kệ, tên đã trên dây, không bắn không được, nếu ta còn không dám lên giường... thì chẳng phải là thái giám sao?

Nghĩ tới đây, Hàn Nghệ cởi hết quần áo, ngực lộ ra, chỉ thấy mấy cái xương sườn, bỗng cảm thấy ngượng ngùng rồi lấy hai tay che lại, thiếu chút nữa quên mất đây không còn là thân hình sáu múi nữa rồi. Hắn nhảy lên giường, nhìn thấy thân hình đầy đặn mà không thiếu đường cong quyến rũ của Tiêu Vân, không khỏi động sắc tâm, hắn làm bộ muốn ôm, ngoài miệng tiên lễ hậu binh hét lên: "Lão bà, đi ngủ thôi!"

Ánh mắt Tiêu Vân chợt lóe, cười nói: "Chàng ngủ trước đi, ta còn phải học may quần áo."

Vừa dứt lời, liền thấy hàn quang bắn ra, chỉ thấy trong tay Tiêu Vân đột nhiên xuất hiện một cái kéo.

"ĐM!"

Hàn Nghệ vốn tưởng sắp được ôm eo nhỏ của Tiêu Vân rồi, nhưng vừa nhìn thấy kéo này thì lập tức sợ tới mức nép vào góc giường: "Cô, cô muốn làm gì?"

"Tất nhiên là học may quần áo rồi!"

Tiêu Vân nói xong thì lấy ra một tấm vải, nắm chặt kéo, phát ra thanh âm xoẹt xoẹt.

"Cô may quần áo thì lấy kéo ra làm gì?"

Hàn Nghệ chỉ cảm thấy sợ hãi trong lòng.

"Không có kéo thì may quần áo thế nào được?"

"Nhưng nửa đêm cô may quần áo làm gì, giờ cũng không nhìn rõ lắm, đi ngủ sớm đi!"

"Nửa đêm cũng tốt mà, nửa đêm yên tĩnh, cho dù làm chuyện gì sai thì cũng không ai biết."

"Tỉ như?"

"Tỉ như may quần áo không được đẹp!"

"Cái này mà cô còn sợ người khác biết à?"

"Đương nhiên, nếu để cho mọi người biết là ta không biết may quần áo thì mất mặt lắm, không giấu gì chàng, đây là lần đầu ta may quần áo, chỉ sợ sẽ cắt nhầm chỗ."

"...!"

Cắt nhầm chỗ? Hàn Nghệ nhìn cái kéo sắc bén kia, xoa mồ hôi lạnh, thoáng nhớ lại một chút, nuốt nước bọt, nói: "Ta nhớ là cái kéo này hình như là đâu có sắc như vậy!"

Tiêu Vân nói: "Trong lúc chàng tắm, ta đã mài nó rồi."

Trong đầu Hàn Nghệ đột nhiên hiện ra môt bức tranh, chồng tắm ở trong, còn vợ mài kéo bên ngoài!

Mẹ kiếp! đây là đang quay phim kinh dị sao?

Chỉ là nghĩ đến thôi, Hàn Nghệ đã sợ đến mức toát mồ hôi lạnh...Không được! Mình quyết không thể lùi bước như vậy được, nếu như nàng ta muốn giết mình, hà tất phải phiền toái như vậy, mình cũng không chạy được, nàng ta nhất định đang dọa mình thôi. Hắn tự động viên chính mình, sau đó lại nằm xuống.

Xoẹt…!

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt…!

Kéo lúc mở lúc đóng, phát ra thanh âm xoẹt xoẹt khiến Hàn Nghệ ngủ trên giường như nằm trên đống lửa. Hắn lo lắng, mồ hôi trên trán ra không ngớt, đâu có thể ngủ được.

Cuối cùng!

Hàn Nghệ thật sự không nhịn nổi, ngủ cả đêm như vậy thì hao tổn bao nhiêu dương thọ nha, mẹ kiếp, không thể chịu nổi nữa, hắn bò dậy, mắng với Tiêu Vân một câu: "Cô điên rồi!" Sau đó liền chạy ra phòng ngoài.

Lúc Hàn Nghệ vừa nằm xuống giường phòng ngoài, thì bên trong đột nhiên vọng ra tiếng cười như chuông bạc.

Đây tuyệt đối là tiếng cười châm chọc!

Hàn Nghệ hận đến mức ngứa răng. "Nữ nhân thối, hãy đợi đấy, sớm muộn cũng có ngày ta lừa sạch cả người từ trên xuống dưới, đúng là tức chết ta mất."

Cũng không biết có phải là tức giận quá không, làm cho não thiếu oxi, dù sao thì Hàn Nghệ cũng rất nhanh liền ngủ.

.....

.....

Ngày hôm sau!

Hàn Nghệ rửa mặt nhanh một cái rồi ra khỏi nhà.

"Phu quân, trả tiền rồi về sớm chút nhé!"

"Cô cứ dong dài, ở nhà tắm rửa sạch sẽ chờ ta về đi!"

Ban đêm tĩnh mịch chỉ có 2 người, hắn đương nhiên sợ, nhưng ban ngày nhiều người qua lại như vậy, Hàn Nghệ tự nhiên không sợ. Hắn đoán Tiêu Vân cũng không dám làm gì hắn, nhân dịp này liền lấy lại thể diện, hai mắt trợn trừng, thể hiện các loại khí phách uy vũ, đương nhiên, bước chân cũng nhanh hơn, tựa hồ bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị chạy trốn.

Cái này nếu để cho Quan tam thúc nhìn thấy thì cũng phải bái Hàn Nghệ làm thầy.

Không biết Hàn Nghệ có tao ngộ thảm hơn ông ta hay không, nhưng ít nhất ông ta còn có thể ngủ trong phòng ngủ chính.

Tiêu Vân nhìn bóng lưng đi xa của Hàn Nghệ, cười khúc khích, tự nhủ: "Được rồi, hắn cũng thể hiện ngoài miệng vậy thôi, bất quá tắm rửa sạch sẽ là có ý gì vậy?

.....

.....

Đến dưới một cây đại thụ ở bên ngoài thôn, Hàn Nghệ nhìn xung quanh trên dưới trái phải, âm thầm nói: "Nhóc Tiểu Dã này sao vẫn chưa đến?"

Hôm qua hắn đã hẹn với Tiểu Dã rồi, hôm nay cùng đến tửu quán gặp mặt.

Phù!

Hàn Nghệ chợt thấy đỉnh đầu bị cái gì đập phải, nhưng lại không thấy đau, ngẩng đầu lên nhìn thì chỉ thấy Tiểu Dã ngồi trên cành cây cao hơn một trượng, cười hì hì nhìn hắn, trời ạ, sao ta lại thấy chỉ có một mình ta bình thường thế này. "Tiểu Dã, tiểu tử ngươi ngứa da phải không, mau xuống đây!"

Tiểu Dã nhảy xuống, vững vàng rơi xuống đất.

Đây lẽ nào là khinh công trong truyền thuyết, Hàn Nghệ vươn tay ra sờ đầu nhỏ của Tiểu Dã, nói: "Tiểu tử ngươi thật đúng là nghịch ngợm, đến phương thức chào hỏi cũng kỳ lạ như vậy, đi thôi, ta dẫn ngươi đi ăn một bữa tiệc lớn, hơn nữa còn miễn phí nữa, đợi lát nữa ngươi ăn hết mình cho ta, chúng ta tranh thủ nạp đủ chất béo cho một tháng."

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều