Chương 145: Hoan nghênh tới Trường An

Số từ: 2417

Dịch: mafia777
Nguồn: bachngocsach.com

Một nam nhân trưởng thành đẹp như vậy, ngươi muốn nữ nhân sống sao, ngươi lại làm cho nam nhân lựa chọn như thế nào?

Nếu hắn tới Vương Phủ Tỉnh (*), cho dù là ở trần, Hàn Nghệ cũng dám cam đoan, tuyệt đối sẽ có rất nhiều nam nhân xu hướng giới tính bình thường cũng tim đập thình thịch.

(**Vương Phủ Tỉnh là một trong những phố mua sắm nổi tiếng nhất ở Bắc Kinh, là một phố đi bộ sầm uất, hiện đại và hấp dẫn nhất Trung Quốc, nơi này từ lâu đã được xem là khu quý tộc, từ "Vương Phủ" ở đây là chỉ nơi ở bậc đế vương, "Tỉnh" nghĩa là giếng**)

Tỷ như Tang Mộc, Đông Hạo, Tá Vụ ba người Phù Tang nhìn đến ngẩn người ra, ánh mắt kia tựa như là nhìn thấy người tình trong mộng.

Nhưng cái này không thể trách bọn họ, bởi vì nam nhân này thật sự là quá xinh đẹp.

Nếu không phải là trên cổ hắn có trái táo nhỏ, thì Hàn Nghệ với đôi mắt cay độc cũng sẽ cho rằng đây khẳng định là mỹ nữ ngực sân bay.

Nhưng thần thái của nam nhân khuynh thành này lại rất có hương vị nam nhân, ánh mắt sắc bén của y nhìn Hàn Nghệ, cũng không quá thân thiện. Từ trong đống tuyết nhặt lên một chiếc áo khoác to màu nâu khoác lên người. một ngón tay đưa lên miệng, huýt sáo một tiếng.

Không lâu sau, nghe được một tiếng hí dài.

Đám người Hàn Nghệ nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy trong trời tuyết, một chú ngựa ô khác với ngựa thường, lông bờm dài ba tấc, lướt nhanh đến, bắn ra từng đóa bông tuyết.

Con ngựa ô này đi tới bên cạnh nam nhân khuynh thành, một đen một trắng hợp nhau lại càng thêm đẹp, nam nhân khuynh thành nhảy lên ngựa ô, rồi phóng ngựa rời đi.

"Ai da."

"Ai da."

Lại nghe được trong đống tuyết truyền đến từng tiếng kêu thảm thiết.

Hùng Đệ nhìn Hàn Nghệ nói: "Hàn đại ca, chúng ta có nên giúp bọn họ không?"

Tiểu Dã lại lắc đầu nói: "Bọn họ lấy nhiều khi ít, là...là đáng xấu hổ, hơn nữa còn đánh không được, là vô dụng, không đáng giúp."

Hùng Đệ bẩm sinh lương thiện, nhìn thấy người cần giúp đỡ. Nó đều rất sẵn lòng giúp đỡ. Nhưng nó cũng không biết đám người kia là người tốt hay là người xấu.

Mà Tiểu Dã từ nhỏ lớn lên cùng với sư phụ, học được hào khí giang hồ, trọng khí tiết, trọng đạo nghĩa. Hai người tuy là bạn, nhưng đối với chuyện này thì cách nhìn lại vừa vặn tương phản.

Bình thường những lúc này, bọn họ đều nhìn Hàn Nghệ.

Hàn Nghệ lắc đầu nói: "Bỏ đi, chúng ta không nên kiếm chuyện nữa, đi thôi."

Trường An, dưới chân thiên tử, tiện tay nắm một cái có thể tìm được một tên ăn chơi trác táng mạnh hơn không biết gấp bao nhiêu lần so với Tần Vũ. Hàn Nghệ nào dám xằng bậy, trời mới biết đây là đám người gì.

Đoàn người làm như không thấy, lại đi về hướng thành Trường An.

Nhưng lúc vừa mới bước qua 7 tên kia, phía Bắc lại tới một đám người, ước chừng hơn 10 người, đều rất trẻ. Hơn 10 người này bước về phía 7 tên kia.

Một tên đang nằm ôm lấy ngực nhìn người này tới, một tay chống đất, một tay ôm ngực, hướng về phía người mặc áo dài màu xanh nói: "Thiếu chủ, thật xin lỗi, chúng tôi ai ui..."

Chỉ thấy nhân sĩ mặc áo dài màu xanh kia, dáng người thường thường, giữa trán đầy đặn, mắt sáng long lanh, mày rất mượt, da trắng hồng, để râu ngắn, tuổi cũng không lớn, nhìn bộ dạng chắc cũng chỉ 24-25 tuổi. Nhưng có vẻ rất chín chắn, thuộc về loại sớm thành thục, nhìn rất hiền lành, mặt mỉm cười, chỉ là đôi mắt thâm thúy không thấy đáy.

Nam tử áo xanh này nhìn xuống 7 người đang nằm, vẻ mặt như thoáng suy nghĩ gì đó.

Một thanh niên mặc miên phục bên cạnh y nói: "Không hổ là nam nhân của Độc Cô gia, 7 tên này cũng là nhất đẳng cao thủ ở Thái Nguyên, nhưng ngay cả một sợi lông cũng không tổn thương được hắn."

Nam tử áo xanh ha hả mỉm cười.

Thanh niên áo lam nói: "Tập Nhận, sao ngươi lại cười."

Nam tử áo xanh cười ha hả nói: "Năm ngoái, ta theo phụ thân đi làm khách ở Vương gia Thái Nguyên, ở Thái Nguyên ta gặp một tên ăn mày mù, tên mù này rất lợi hại, ngươi cầm tiền đồng vứt vào bát, không quản là bao nhiêu. Y đều có thể nghe ra ngươi đã vứt bao nhiêu tiền đồng vào."

Thanh niên áo lam nói: "Trên đời còn có bậc kỳ nhân này?"

Một vị công tử mặc áo bào trắng nói: "Tập Nhận, ngươi nói cái này làm gì, hai việc này có quan hệ gì chứ."

Nam tử áo xanh mặc kệ, tiếp tục nói: "Ta lúc đó rất hiếu kỳ, vì thế bước lên hỏi, thì ra tên này mù từ nhỏ, mọi chuyện đều dựa vào đôi tai phân biệt, vì vậy luyện ra một đôi tai hết sức nhạy bén."

Những người còn lại nghe vậy vẻ mặt đầy hoang mang.

Nam tử áo lam bỗng nhiên cười nói: "Ta hiểu rồi, Tập Nhận, ngươi là muốn nói tên Độc Cô kia chỉ biết cậy mạnh, không biết động não?"

"Không không không." Nam tử áo xanh lắc đầu nói: "Ý của ta là, tên đó không phải là không biết động não, mà là không chịu động não, chỉ thích dựa vào sức mạnh giải quyết, trải qua thời gian dài, sức mạnh tự nhiên sẽ mạnh hơn thường nhân."

"Ha ha."

Những người còn lại đều cười ha hả.

Nam tử áo lam lại nói: "Nghĩ tới Tây Sở Bá Vương dũng mãnh thế nào, trường đao chỉ hướng, vạn người không dám địch. Nhưng cuối cũng cũng bại dưới tay Hán cao tổ. Võ phu cuối cùng cũng chỉ là võ phu, khó trèo lên nơi thanh nhã."

"Ngươi...ngươi nói bậy, Tây... Tây Sở Bá Vương là đại anh hùng, sư... sư phụ ta nói vậy."

Chợt nghe một người lắp bắp nói.

Hơn 10 người kia đều đồng loạt nhìn qua, chỉ thấy một tên nhóc 14~15 tuổi trừng to mắt nhìn bọn họ.

Người nói chính là Tiểu Dã.

Hàn Nghệ vội vàng chắp tay nói: "Gia đệ trẻ người non dạ, mạo phạm các vị, ta thay mặt nó xin lỗi các vị, mong các vị công tử chớ chấp nhặt với gia đệ."

Những người này vừa nhìn liền biết không phải là người bình thường, Hàn Nghệ cũng không muốn còn chưa tới cổng Trường An, đã bị người khác đá cho về Dương Châu.

Nam tử áo xanh duỗi tay ra, ngăn lại công tử áo bào trắng đang định nói , hướng về Hàn Nghệ cười nói: "Không sao không sao, nghe ngữ khí của ngươi dường như không phải nhân sĩ Trường An."

Hàn Nghệ giả bộ thật thà nói: "Tại hạ nhân sĩ Dương Châu, tới Trường An thăm người thân."

"Hóa ra là nhân sĩ Dương Châu."

Nam tử áo xanh cười ha hả nói: "Hoan nghênh các ngươi tới Trường An"

Trong lòng Hàn Nghệ thở phào nhẹ nhõm, gật đầu nói: "Đa tạ, đa tạ, nếu công tử không có chuyện gì khác, chúng ta xin cáo từ."

Nam tử áo xanh duỗi tay ra: "Cứ tự nhiên."

Hàn Nghệ liền hướng về bọn Tang Mộc liếc mắt ra hiệu, đoàn người lại tiếp tục đi.

Nhưng mơ hồ nghe phía sau có người nói: "Tập Nhận, ngươi khách khí với bọn chúng làm gì."

Là thanh âm của công tử áo bào trắng.

Lại nghe một người cười ha hả nói: "Chẳng lẽ ngươi còn định theo sau để phân rõ ràng với bọn nhóc vô tri đó? Hay là cũng giống như tên Độc Cô, dùng sức mạnh để giải quyết vấn đề?"

Người nói không phải nam tử áo xanh mà là nam tử áo lam.

Dương Phi Tuyết nhíu lông mày bán nguyệt thanh tú, thì thầm nói: "Bọn chúng thật quá đáng."

Tiểu Dã chợt quay đầu lại, Hàn Nghệ vội gọi: "Tiểu Dã, đừng gây chuyện."

Tiểu Dã liếc nhìn Hàn Nghệ, cúi đầu thầm nói: "Tây ...Tây Sở Bá Vương vốn là đại anh hùng"

Hùng Đệ vội vàng đi tới, một tay đặt lên vai của Tiểu Dã nói: "Tiểu Dã, ta tin đệ, đệ nói với ta chuyện của Tây Sở Bá Vương đi."

Kỳ thật trong lòng Hàn Nghệ cũng rất tức giận, lại thấy Tiểu Dã không vui như vậy, trong ngực như nghẹn thứ gì đó. Hắn đối với việc Hạng Vũ có phải anh hùng hay không, cũng không quá để ý, những thứ này mỗi người một ý, không thể cưỡng cầu người khác cũng giống như ngươi. Nhưng đám người này thật quá đáng giận, bỗng nhiên cất cao giọng nói:
"Sinh đương tác nhân kiệt
Tử diệc vi quỷ hùng
Chí kim tư Hạng Vũ
Bất khẳng quá Giang Đông"

(Đây là bài Từ Ô Giang của Lý Thanh Chiếu, ta tìm mãi mới ra bản dịch thơ:
Sống làm người anh kiệt
Chết làm ma anh hùng
Xưa nay nhớ Hạng Vũ
Chẳng chịu về Giang Đông!)

Âm thanh không lớn, nhưng cũng đủ để đám người sau nghe rõ từng từ.

Chỉ thấy hơn 10 người nghe vậy đều sửng sốt, ngơ ngác nhìn lẫn nhau.

Nam tử áo xanh híp mắt nhìn bóng Hàn Nghệ dần đi xa, bỗng nhiên cười ha hả nói: "Thú vị, thú vị."

Công tử áo bào trắng nói: "Tập Nhận, hay là gọi bọn họ lại."

Nam tử áo xanh khua tay nói: "Không cần, nếu đúng là có bản lĩnh, sớm muộn cũng sẽ gặp lại."

"Ân công văn chương thật tài hoa."

"Hàn Nghệ, không nghĩ tới ngươi còn biết ngâm thơ a."

"Hàn đại ca, huynh thật lợi hại. Đệ học với đại tỷ tỷ lâu như vậy, cũng chỉ có thể đọc được mấy câu thơ."

"Hàn... Hàn đại ca. Cảm ơn huynh, nếu ...nếu sư phụ nghe được bài thơ này, nhất định sẽ... sẽ rất vui vẻ, sư phụ...sư phụ ông ấy sùng bái nhất chính là khí khái anh hùng của Tây Sở Bá Vương đó."

Không thể không nói, bài thơ này của Hàn Nghệ, đúng là gãi đúng chỗ ngứa. Đánh cho đám người đó hai má thấy đau, đồng thời cũng làm cho bọn Dương Phi Tuyết lau mắt mà nhìn. Tiếp xúc với Hàn Nghệ lâu như vậy, chưa bao giờ nghe thấy hắn ngâm thơ qua, bất thình lình làm một bài, đúng là làm người khác khiếp sợ không thôi.

"Ta vừa rồi cũng chẳng qua là hạ bút như thần trong lúc tức giận, không coi là thật được."

Hàn Nghệ tỏ ra hết sức khiêm tốn, kỳ thật hắn vốn cũng không thích rêu rao khắp nơi, càng miễn bàn tới việc lấy thơ từ để khoe khoang, hắn đến Đại Đường đã lâu, chỉ lướt nhìn qua một bài thơ, cũng là lúc một mình ở với Tiêu Vân. Lúc nãy chỉ là nhìn thấy Tiểu Dã không vui, cố ý kiếm chút mặt mũi vì thằng nhóc.

"Chí kim tư Hạng Vũ, Bất khẳng quá Giang Đông, chí kim..."

Dương Phi Tuyết thì thầm đọc mấy lần, tuy chỉ là đôi câu vài lời, nhưng làm nàng dường như cảm giác được hào khí ngút trời của Tây Sở Bá Vương, càng đọc càng thích, nói: "Hàn Nghệ, ngươi có thể tặng ta bài thơ này không?"

Cái này cũng có thể tặng sao, Hàn Nghệ sửng sốt, ở một xã hội không có bản quyền, hắn cũng không biết tặng thế nào, thuận miệng nói: "Được, nếu như cô thích, vậy tặng cho cô đó."

Dương Phi Tuyết vui mừng không thôi, rất là kích động nói: "Cảm ơn ngươi."

Như vậy là tặng rồi à? Hàn Nghệ cũng không muốn đi sâu tìm hiểu thêm, dù sao cũng không phải người làm công tác văn hóa, hỏi: "Đúng rồi, Dương cô nương, lúc nhỏ không phải cô ở Trường An sao? Cô có quen đám người lúc nãy không?"

Dương Phi Tuyết lắc đầu nói: "Lúc ta rất nhỏ đã tới Dương Châu với cha ta rồi, cho nên dù lúc trước có gặp qua, e là cũng quên rồi. Có điều cái tên nam tử họ Độc Cô lúc nãy, hẳn là người của Độc Cô gia. Độc Cô gia cũng là Quan Trung đại tộc, cũng có rất nhiều giao thiệp với Dương gia. Đi về hỏi nhị thúc của ta một chút là sẽ biết."

Độc Cô gia! Hàn Nghệ nhíu mày, hoàn toàn không có ấn tượng, thầm nghĩ, thật là đáng tiếc, người họ Độc Cô trong lịch sử, ta chỉ biết có Độc Cô Cầu Bại.

Trong lúc nói chuyện, đoàn người đẫ tới trước một con sông.

Dương Phi Tuyết đột nhiên vẻ mặt hưng phấn chỉ vào cây cầu trên sông nói: "Mọi ngươi mau nhìn, đó chính là cầu Vị Thủy tiếng tăm lừng lẫy."

Hùng Đệ lòng đầy tò mò nhìn qua, lập tức mặt lộ vẻ thất vọng, nói: "Đó chẳng qua chỉ là một cây cầu bình thường a."

Tiểu Dã vỗ vỗ bờ vai của Hùng Đệ, nói: "Tiểu Béo, đệ...đệ nghe sư phụ đệ nói qua, năm... năm đó Thái Tông Hoàng Đế chính là bố trận nghi binh ở đây, ngăn cản được một hồi hạo kiếp. Sư phụ đệ... sư phụ đệ còn nói, nếu như là ông ấy, thì sẽ không ký kết liên minh Vị Thủy với Đột Quyết, mỗi lần nhắc tới chỗ này, ông ấy đều thở dài, nói đây chính là chỗ kém của ông ấy so với Thái Tông Hoàng Đế."

Cầu donate...

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều