Chương 227: Khổng Tử tái sinh

Số từ: 2606

Dịch: mafia777
Nguồn: bachngocsach.com

Gió xuân phất qua, vạn vật đâm chồi, khắp nơi là cảnh tượng bừng bừng sức sống.

Trên một cánh đồng ở vùng ngoại ô phía Nam, cánh đồng lúa non xanh mơn mởn trở lại, mênh mông bát ngát, phảng phất như từng cuộn sóng màu xanh, vô cùng mê người.

Không ít nông dân khom người làm việc trên đồng ruộng, vất vả cần cù lao động, có lẽ họ mới là cảnh sắc mùa xuân mê đắm lòng người nhất.

Tuy nhiên, hôm nay trên cánh đồng này, ngoài nông dân ra, còn không ít nhân sĩ vốn không có khả năng xuất hiện ở đây, chỉ thấy một hàng hộ vệ đứng bên bờ ruộng, xếp hàng chỉnh tể. Phía trước bọn họ là vài ba người đang đứng, mỗi người đều mặc áo bào cổ tròn, họ rướn cổ lên nhìn về từng thửa ruộng phía trước, lại thấy trong ruộng có một anh nông dân đang điều khiển một con trâu cày ruộng.

Anh nông dân cày ruộng trên đồng, điều này rất bình thường, nhưng bọn họ lại nhìn vô cùng chăm chú, trong ánh mắt còn lộ ra vẻ chờ mong.

Không chỉ như vậy, mấy người nông dân xung quanh anh cũng dừng tay, ngơ ngác nhìn qua.

Hồi lâu sau, anh nông dân đó bước từ dưới ruộng lên.

Chỉ thấy một người tiến lên dò hỏi: "Thế nào?"

Người này đúng là Chử Toại Lương, ông ta là người tính tình nóng vội, nếu không phải hôm qua lúc ra khỏi Phượng Phi Lâu thì đã chạng vạng tối, thì hôm qua ông ta đã tới đây rồi. Thế nên sáng sớm hôm nay đã không nhịn được bắt đầu thử nghiệm chiếc cày này rồi.

Anh nông dân đó khom người hành lễ nói: "Bẩm Hữu Phó Xạ, loại cày này quả thực là rất thuận tiện, linh hoạt, đặc biệt là lúc rẽ càng cảm nhận được chỗ tốt của loại cày này. Nếu dùng loại cày này, cày ruộng sẽ nhanh hơn loại cày cũ rất nhiều. Hơn nữa, cũng tiết kiệm sức kéo hơn loại cày cũ rất nhiều."

Một vị quan bên cạnh Chử Toại Lương liền bước tới nói: "Phó Xạ, ngài nhìn bên đó xem." Ngón tay gã chỉ về hướng bên trái.

Chử Toại Lương quay đầu lại nhìn, chỉ thấy bên đó cũng có hai người đang điều khiển hai con trâu kéo cái cày nặng nề cày ruộng. Hai miếng đất có kích thước tương đương, hai bên cùng một lúc xuống ruộng, nhưng bên này đã cày xong rồi, còn bên đó thì mới chỉ cày được có một nửa. Mà lại còn phải bỏ ra nhân lực, sức kéo gấp đôi.

Chử Toại Lương xem xong không kìm nổi vui sướng mà phá lên cười.

Quan viên đứng xung quanh cũng lộ ra vẻ vui mừng.

...

Phượng Phi Lâu!

"Tiểu Nghệ ca, Tiểu Nghệ ca."

Trà Ngũ bước nhanh vào trong viện, miệng vẫn liên tục gọi.

"Chuyện gì thế?"

Hàn Nghệ từ trong phòng bước ra.

Trà Ngũ tới trước mặt Hàn Nghệ, nói: "Vừa rồi có tin gửi tới, Hữu Phó Xạ thử nghiệm ở ngoại ô thành Nam rất thành công."

Hàn Nghệ cười nói: "Thật sao?"

Trà Ngũ nói: "Sai thế nào được, người của chúng ta tận mắt nhìn thấy, hơn nữa còn nhìn thấy Hữu Phó Xạ vui mừng cười đến tít mắt."

Hàn Nghệ gật đầu nói: "Rất tốt! Ngươi nhanh cho người đi rải ra tin tức này, nói là chiếc cày này đã thử nghiệm thành công rực rỡ!"

"Vâng."

Chưa tới một ngày, tin tức thử nghiệm loại cày mới này thành công lập tức được truyền đi rộng rãi.

Cho dù là quý tộc hay nông dân, cũng đều vô cùng chú ý tới tin tức này. Bởi vì quý tộc có rất nhiều ruộng đất, việc cải cách nông cụ này đối với bọn họ mà nói, là vô cùng quan trọng.

Không ít người đã tranh nhau tới Phượng Phi Lâu hỏi thăm.

Phượng Phi Lâu cũng đã đi trước triều đình một bước, rải ra đưa tin, không chỉ muốn tặng cho những bách tính bần hàn đó một trăm chiếc "Cày Hùng Phi", hơn nữa còn công bố bản vẽ "Cày Hùng Phi".

Mà trong kịch bản ngày hôm đó, cũng đã định danh loại cày mới này tên là "Cày Hùng Phi" luôn.

Bởi vì hình tượng của Hùng Phi đã thâm nhập lòng người, mọi người cũng vui vẻ tiếp nhận cái tên này. Nếu dùng tên của Hàn Nghệ để đặt, phỏng chừng sẽ có rất nhiều người không tiếp thu, dù sao thì xem kịch thì xem kịch, nhưng vẫn có rất nhiều người nhìn Hàn Nghệ không vừa mắt.

Tin tức này vừa được truyền ra, tức khắc chấn động trong và ngoài thành.

Có người nói Hàn Nghệ ngốc, không biết lợi dụng loại cày này để kiếm tiền. Cũng có người nói Hàn Nghệ có tấm lòng nhân hậu, so với những gia tộc truyền nội bất truyền ngoại đó thì tốt hơn nhiều.

Nhưng mặc kệ thế nào, Phượng Phi Lâu cũng đã lần nữa trở thành tiêu điểm chú ý của toàn thành, dường như tất cả mọi người đều chờ đợi việc công bố bản vẽ của Phượng Phi Lâu.

Nhưng mà, chỉ bằng vào loại cày mới này, 《 Bạch Sắc Sinh Tử luyến 》 cũng đã nhanh chóng truyền bá với tốc độ kinh người, nhanh chóng phát tán ra các khu vực xung quanh. Hơn nữa địa vị trong lòng mọi người cũng đã lặng yên có sự thay đổi rồi.

Trước đây kịch nói trong mắt mọi người, đơn giản chỉ là một hạng mục tiêu khiển, không phải là chính đạo.

Nhưng giờ đã khác rồi, trong kịch nói của người ta còn hàm chứa trí tuệ về thiên hạ thương sinh. Ai còn dám nói nó thấp kém, ai còn dám nói hẻm Bắc là nơi bẩn thỉu.

Hiện tại, bậc trưởng bối nếu còn ngăn cản con cái nhà mình đi xem kịch, vậy đều không ngoại lệ, đều bị dùng loại cày mới này để thuyết phục.

Bắt đầu từ giờ khắc này, địa vị của 《 Bạch Sắc Sinh Tử luyến 》 là không thể lay động.

Về phần 《 Tài tử giai nhân 》của Hoa Nguyệt Lâu quả thực là quá bi thương, quá tội nghiệp, là lá xanh thuần túy. Bởi vì trên đời này hiện tại chỉ có hai vở kịch nói, cho nên chỉ có thể lấy hai cái này ra so sánh với nhau, nhưng vừa so ra, thì 《 Tài tử giai nhân 》liền thành trò cười rồi.

Có điều Tào Tú cũng thông minh, biết hoàn toàn không thể so được, đừng nói là 《 Bạch Sắc Sinh Tử luyến 》, cho dù là tiểu phẩm thì ả cũng không thể bì kịp. Tên tuổi của Hùng Đệ, Hoa Tử bây giờ đã không kém so với tứ đại hoa khôi. Đi trên đường, không ít người đi đường cũng đã chủ động chào hỏi họ. Hùng Đệ chỉ cần một động tác tùy ý thông thường, cũng đã có thể khiến cho mọi người bật cười. Cho nên, ả đã để 《 Tài tử giai nhân 》diễn vào buổi tối. Bởi vì buổi tối Phượng Phi Lâu không kinh doanh, như vậy sẽ làm phong phú hơn lĩnh vực giải trí của Hoa Nguyệt Lâu.

Đây là biểu hiện của việc nhận thua. Nhưng cũng là một cách làm sáng suốt.

Ngày thứ ba thử nghiệm thành công, Hàn Nghệ tuyên bố hôm nay dừng diễn. Mà lý do dừng diễn khiến cho khách nhân cũng không thể phản bác lại được. Bởi vì Phượng Phi Lâu hôm nay phải ra ngoại ô tặng cày Hùng Phi, hơn nữa còn công bố bản vẽ cày Hùng Phi.

Mà địa điểm tặng thì chọn ở ngoại ô phía bắc thành Trường An.

Chỉ thấy trên khoảng đất trống bên cạnh cánh đồng, dòng người chen chúc xô đẩy, nhộn nhịp ồn ào.

Một bức tranh chữ viết trên tấm vải trắng được thả xuống từ trên cây gậy trúc cao hai trượng, phía trên viết mấy chữ mấu chốt như "Phượng Phi Lâu", "Kính Tặng", "Cày Hùng Phi".

Tiếc là nông dân hiện tại đều không biết chữ, hiệu quả tuyên truyền cũng không được như dự tính của Hàn Nghệ.

Cũng may còn có sự tuyên truyền của hai ngày nay, cho nên không ít bá tánh xung quanh cũng nghe tiếng mà tới.

Đối tượng đưa tặng lần này chủ yếu là những nông dân bần cùng, nhưng không phải là nô lệ thuộc địa chủ, là người dân bình thường. Bởi vì nếu là nô lệ của địa chủ, ngươi có trang bị cho họ tốt hơn, đó cũng chỉ giúp địa chủ kiếm tiền, không liên quan gì tới họ.

Mặc dù Trường An là kinh đô, nhưng người nghèo chắc chắn không chỉ có trăm người, chỉ có thể đến trước lấy trước, rất nhanh một trăm chiếc cày Hùng Phi đã được tặng hết. Bá tánh được tặng cày Hùng Phi, ai nấy đều nước mắt lưng tròng, liên tục nói lời cảm ơn với Hàn Nghệ. Tựa hồ Đường triều từ xưa tới giờ, còn chưa bao giờ có người chủ động tặng nông cụ cho người khác.

Nhưng mà những người vẫn chưa được nhận không khỏi thất vọng, có người buồn rầu tới phát khóc.

Hàn Nghệ đích thân bước ra. Nói mọi người không nên nóng vội, sau đó liền công bố bản vẽ.

Chỉ thấy có hai người cùng nâng lên một tấm gỗ rất lớn, phía trên là bản vẽ liên quan tới cày Hùng Phi, vô cùng chi tiết.

Hàn Nghệ cầm một cây gậy trúc nhỏ, vừa chỉ lên bản vẽ, vừa giảng giải kỹ xảo chế tác. Bởi vì loại cày Hùng Phi này còn liên quan tới một số kỹ thuật lắp ráp hậu thế, cho nên nếu không thuyết minh rõ ràng, họ có khả năng sẽ nhìn nhưng không hiểu được.

Mà những người nông phu còn lại kia thì ngồi trên đất, chú ý lắng nghe, bao gồm cả những bá tánh đã nhận được cày, cảnh tượng này khiến cho người ta vô cùng cảm động.

Từ xa nhìn lại, nếu không biết nguyên nhân, còn cho rằng là Khổng Tử tái sinh đó.

Đây có lẽ là lần đầu tiên kể từ thời Xuân Thu, xuất hiện tình huống này.

Điều này cũng khiến cho rất nhiều người qua đường chạy tới xem, số người cứ không ngừng tăng lên.

Không chỉ như vậy, Hàn Nghệ sau khi nói xong, còn để cho thợ thủ công ráp lại một lần ngay tại chỗ. Bởi vì đều là những linh kiện đã được chuẩn bị sẵn rồi, cho nên chỉ cần lắp ráp lên là được.

Sau khi lắp xong, Hàn Nghệ lại cho người đi chuẩn bị trâu kéo, lắp cày Hùng Phi lên, lại lệnh cho một thủ hạ có kinh nghiệm làm nông tới sử dụng cày Hùng Phi xuống ruộng cày, còn hắn thì ở bên ruộng quan sát cẩn thận, giảng giải về kỹ xảo sử dụng cày Hùng Phi, và một số kiến thức bảo dưỡng nông cụ, chỗ này cũng bao gồm rất nhiều kiến thức tiên tiến.

Những nông phu này nghe xong cũng được lợi không ít, trong lòng cảm kích vô cùng.

Bận bận rộn rộn, bất giác một ngày đã sắp trôi qua, cũng đã tới lúc những người rông dân này rời đi. Hàn Nghệ còn tặng cho mỗi thôn xóm một bản vẽ. Mặc dù hơn phân nửa nông phu đều không lĩnh hội được, nhưng lúc rời đi, đều rưng rưng nước mắt.

Phảng phất như từ trước tới giờ chưa có ai đối xử tốt với họ như vậy.

Không!

Trên thực tế đúng là chưa từng có người tốt với họ như vậy.

"Ai u! Mệt quá! Khốn nạn, sao Đường triều này không có massage nhỉ, đám Hoa Nguyệt Lâu làm quá không chuyên nghiệp."

Hàn Nghệ vừa lắc đầu vừa không khỏi oán hận nói.

"Cái gì là mát xa?"

Bỗng nghe thấy giọng nói từ bên cạnh, chỉ thấy ba người Trịnh Thiện Hành, Vương Huyền Đạo, Trưởng Tôn Diên đang bước tới.

Hàn Nghệ kinh ngạc nói: "Ba vị công tử, sao các ngươi lại tới đây?"

Trịnh Thiện Hành bật cười ha hả nói: "Ba người chúng ta ngay từ sáng sớm đã tới rồi, chỉ là ngươi vẫn luôn bận rộn, cho nên chúng ta cũng không có muốn quấy rầy ngươi."

Vương Huyền Đạo nói: "Việc làm hôm nay của Hàn tiểu ca, thật sự kà khiến người người khâm phục."

Hàn Nghệ khiêm tốn nói: "Hai vị chê cười rồi, ta cũng không phải là đơn thuần làm việc thiện, điều này kỳ thực cũng là đang giúp Phượng Phi Lâu chúng ta tuyên truyền."

Chút thủ đoạn nhỏ này, làm sao có thể qua mắt ba người bọn họ, còn không bằng nói thẳng ra.

Trịnh Thiện Hành bật cười ha hả nói: "Người ta làm việc thiện, dù có nguyên nhân bên trong, nhưng tuyệt đối sẽ không nói ra. Ngươi thì ngược lại, chúng ta còn chưa có hỏi tới, ngươi đã nói hết ra rồi."

Hàn Nghệ cười nói: "Chuyện này có gì đâu mà giấu, mọi người cùng có lợi thôi."

Trưởng Tôn Diên bỗng lên tiếng nói: "Nhưng hành động này của ngươi quả thực là rất đáng quý. Nếu là thương nhân khác, nhất định sẽ kiếm lời từ việc này. Kỳ thực ngươi chỉ cần tặng cày Hùng Phi là được, vì sao lại công bố cả bản vẽ?"

Hàn Nghệ cười nói: "Thứ này không khó làm, nếu bán thì nhiều lắm cũng chỉ bán được một lần, kiếm cũng chẳng được bao tiền."

Nói tới đây, hắn bỗng dừng lại một lát, sau đó nói tiếp: "Hơn nữa, cá thân ta cho rằng, buôn bán thì có thể làm như thế, nhưng duy chỉ có ở phương diện canh nông thì không thể làm như vậy."

Trưởng Tôn Diên nói: "Đây là vì sao?"

Hàn Nghệ nói: "Có câu cửa miệng, đốt rừng làm ruộng, tát ao bắt cá. Chúng ta đều là vì muốn có miếng cơm ăn, nếu để các nông dân chết đói, ai sẽ đi trồng lương thực cho chúng ta ăn no? Ta cho rằng hết thảy kỹ thuật liên quan tới canh nông đều nên sớm phổ cập, quyết không thể dùng nó kiếm lời. Chỉ có nông dân giàu có, cuộc sống của chúng ta mới có thể càng ngày càng tốt đẹp hơn. Bọn họ chính là căn cơ của chúng ta, đồng dạng cũng là gốc rễ của Đại Đường. Chúng ta nên tận tâm tận lực gìn giữ cái căn cơ này."

Trưởng Tôn Diên nghe vậy nhẹ gật đầu. Còn Vương Huyền Đạo, Trịnh Thiện Hành thì mặt lộ rõ vẻ hổ thẹn.

"Lời này của Hàn tiểu ca quả thực khiến cho ta xấu hổ nha."

Trịnh Thiện Hành không khỏi cảm khái nói.

Gia tộc bọn họ đều là làm như vậy, giấu kín kỹ thuật nhà mình, tuyệt đối không truyền ra ngoài.

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều