Thần Y Thế Tử Phi

than-y-the-tu-phi
Sưu tầm
Giới thiệu:

Kiệu hoa đến cửa, bị chặn ở ngoài, từ trong cửa lớn của Tĩnh Vương Phủ ném ra một phong hưu thư, trong thư bốn chữ như rồng bay phượng múa: ‘Nguyên kiệu trở về’ .

Sở Lưu Nguyệt, nữ tử dòng chính của Quốc Công Phủ , thay đại tỷ xuất giá, trong đại hôn lại chịu nhục, không chịu nổi nhục nhã nên đã gieo mình vào tượng sư tử đá tự vẫn.

Đường Thấm, truyền nhân thứ một trăm hai mươi tám của Tứ Xuyên Đường Môn, y thuật cao siêu, độc thuật lại kinh người, không chết ở trong vô số lần thí nghiệm nguy hiểm, lại chết ở trong âm mưu của vị hôn phu.

Một khi sống lại, kiếp thứ hai làm người, Đường Thấm truyền nhân Đường Môn thề, kiếp này tuyệt sẽ không bỏ qua bất cứ cẩu nam cẩu nữ nào, kiếp trước đem gỗ mục hóa thành chân châu, kiếp này nhất định phải rửa sạch hai mắt, sống cuộc sống theo đúng ý mình, cuộc sống của ta, ta tự làm chủ.

Từ nay về sau sau:

Một, trị đám ác nô điêu ngoa, vậy mà dám cả gan đụng tới ta, rõ ràng là tìm chết.

Hai, đấu kế mẫu dối trá, trước kia lợi dụng ta, hãm hại ta, sẽ phải trả giá gấp bội.

Ba, đấu Bạch Liên Hoa tỷ tỷ ác độc, hủy đi của ngươi dung mạo, đánh vỡ khí tiết thanh cao của ngươi, xem ngươi lấy cái gì mà giả dạng thánh khiết.

Tứ, phạt một đám huynh muội kế, dám tới cửa đập phá, đừng trách ta hạ thủ vô tình.

Ngũ, đối phó cẩu nam Tĩnh Vương Gia, chẳng những cho ngươi thân bại danh liệt, còn làm cho ngươi bị bệnh hoa liễu cả đời cũng không quên được.

Trích đoạn ngắn 1:

Trước đêm đại hôn, Lưu Nguyệt mang theo tay nải trèo tường đào hôn, ngoài tường một người tiếp được nàng, vui mừng nói: “Chúng ta bỏ trốn đi.”

Lưu Nguyệt vô tâm vô phế đồng ý: “Bỏ trốn thì bỏ trốn, ta đang muốn cho hắn đội nón xanh đây.”

Mỗ nam đi được hai bước, người mềm nhũn ngã về phía trước, khó tin chỉ tay về nữ nhân phía trước: “Ngươi tính kế ta.”

“Ta cũng không nói đối tượng bỏ trốn là ngươi a ” Vẻ mặt mỗ nữ vô tội nói.

Trích đoạn ngắn 2:

Sau một hồi hỗn loạn, trên giường lớn, khóe môi nam tử kéo lên nụ cười mê người, đồng tử thâm thúy nhìn chằm chằm trên cổ nữ tử đối diện bị hắn cố ý làm ra rất nhiều dấu vết xanh tím, chờ nàng đến phụ trách hắn.

Nhưng mà đợi trong chốc lát, lại nghe được câu thở dài: “Uống rượu quả nhiên hỏng việc a.”

“Sau đó thì sao?”

“Lần sau kiên quyết không uống rượu.”

“Sau đó nữa thì sao?” Thanh âm của nam nhân có chút trầm xuống.

“Không thể cùng nam nhân uống rượu ” Lưu Nguyệt nghiêm nghị nói.

“Chẳng lẽ không có ai phải chịu trách nhiệm?” Nam nhân chậm rãi đưa lên cánh tay, trên cánh tay trắng trẻo có rất nhiều vết cào xước, hắn lại chậm rãi cởi bỏ vạt áo, trước ngực dấu hôn vẫn còn lưu lại. Nam nhân nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Lưu Nguyệt càng ngày càng hồng, cố nhịn cười, lại nói thêm một câu: “Đêm nay là lần đầu tiên của ta.”

Sở Lưu Nguyệt suy ngẫm, cuối cùng cắn răng : “Nói đi, một đêm bao nhiêu bạc?”

Nháy mắt, khóe miệng nam nhân run rẩy, mặt đen như đáy nồi.