Chương 4671: Giội nước bẩn

Nhóm dịch: Sói Già
Nguồn: Vip Văn Đàn

Lăng Hàn cầm góc Hủy Diệt linh đồ thứ năm, hắn bắt đầu tu luyện.
Xe nhẹ đường quen, qua một ngày sau, hắn đã hoàn thành tu luyện.
Đến lúc này, hắn đã có thể thôi diễn rõ ràng, Hủy Diệt linh đồ có tất cả chín phần.
Hắn đã có năm phần, chỉ còn thiếu bốn phần.
Bởi vì đang ở Lưỡng Tham tinh, Lăng Hàn không có đi thí nghiệm năng lượng hủy diệt mới có uy lực thế nào, trực tiếp đi tìm Đinh Thụ, đổi về Hủy Diệt linh đồ ban đầu
Kỳ thật không đổi, hắn khẳng định càng chiếm ưu thế, tương đương với không có một tấm Hủy Diệt linh đồ, nhưng đây không phải cách làm người của Lăng Hàn.
Đinh Thụ cũng cảm thán một chút, nói:
- Mặc dù ngày sau nhất định thành đối thủ cạnh tranh, nhưng cũng không ảnh hưởng quan hệ cá nhân chúng ta đúng hay không?
- Không sai.
Lăng Hàn gật đầu.
- Được.
Đinh Thụ vươn tay, hắn bắt tay Lăng Hàn, cả hai nhìn nhau cười một tiếng.
Lăng Hàn trở lại trong phòng, hắn nhìn thấy có khách nhân.
Đây là một thanh niên khí tức khiếp người, nhìn hắn khoảng hai bốn hai lăm tuổi, thân mang trang phục võ sĩ màu lam, mũi cao mắt tinh, anh tuấn tới cực hạn.
Hắn có mái tóc đen nhưng nhìn kỹ, mỗi một cây tóc đều phát sáng, còn có từng phù văn chìm nổi!
Gia hỏa thật đáng sợ!
Lăng Hàn tiế hành phán đoán trước tiên, đó là cao thủ Chân Ngã cảnh, nhưng đạt đến đệ tứ hình, thực lực tạm thời không biết được.
- Tự giới thiệu mình một chút, ta tên là Lâm Vân.
Thanh niên này mỉm cười.
Lâm Vân?
Đế tử Hỏa Vân Đế tộc, bài vị thứ hai, thứ nhất đương nhiên là Lâm Hiên, thế hệ hoàng kim, nhưng mặc dù Lâm Vân không bằng Lâm Hiên nhưng lại mạnh hơn Lâm Lãng thế hệ này rất nhiều, có thể xưng là Bạch Ngân đời thứ nhất.
Lăng Hàn không có ấn tượng gì tốt với Lâm gia, nhưng hắn hiện tại là Thích Tín Minh, không cừu không oán với Hỏa Vân Đế tộc, đương nhiên cũng không có khả năng vô duyên vô cớ biểu hiện ra địch ý.
- Ngươi tốt.
Lăng Hàn gật đầu.
Khốn kiếp, không nói gì?
Lâm Vân hơi xấu hổ, ta tốt xấu gì cũng là tiền bối của ngươi, hiện tại quanh co đến đây lại không nghe ngươi mời vào phòng, cũng không đưa lên một ly trà, ngươi có ý gì?
Thật sự là cuồng.
Hắn bình phục tâm tình, lại nói:
- Ta muốn biết, ngươi có đạt được truyền thừa của Thiên Lạc Thánh Hoàng hay không?
Tới.
Lăng Hàn nói thầm trong lòng, hắn biết Đế tộc khẳng định mời hắn không chỉ vì đấu giá hội, mà là nhớ mãi không quên truyền thừa của Thiên Lạc Thánh Hoàng.
Dù sao hắn chỉ là Phật tử, hơn nữa cũng không xác định hắn có đạt được Thánh Hoàng truyền thừa hay không, bởi vậy, bọn họ cũng chỉ có thể dùng loại biện pháp này điều tra, nếu không, nói không chừng bọn họ sẽ trực tiếp bắt người và lục soát thần thức.
- Có thì như thế nào, không có thì như thế nào?
Hắn thản nhiên nói:
- Có liên quan tới Lâm huynh sao?
Hắn biểu lộ ra địch ý rõ ràng, bởi vì việc này dính vào việc riêng của hắn, hắn có lý do bất mãn.
Lâm Vân cười ha ha, hắn phát tay và nói:
- Ngươi không cần khẩn trương, ta không hề ác ý! Ngươi nói cái giá đi, chỉ cần chịu nhường ra Đế kinh, Lâm gia ta có thể truyền thụ cho ngươi ba môn Đế thuật!
Đế thuật!
Thứ này quá mê người, dù Lăng Hàn là Phật tử Tây Thiên vực, có thể nghĩ muốn lấy được một môn Đế thuật cũng muôn vàn khó khăn.
Ba môn Đế thuật đủ làm một Đạo tử mưu phản Thánh Địa.
Lăng Hàn cũng không thèm để ý, Đế thuật chỉ là Đế kinh diễn hóa, có thể đánh đồng với Đế kinh sao?
Hơn nữa, hắn còn thiếu Đế thuật sao?
Cho không, hắn không ngại học một chút, nhưng muốn dùng Đế kinh trao đổi, thật sự là buồn cười.
Lăng Hàn mỉm cười:
- Lâm huynh cho rằng ta chiếm tiện nghi trong lần giao dịch này sao?
- Đó là đương nhiên.
Lâm Vân ngạo nghễ gật đầu.
- Được.
Lăng Hàn cười nói, lời này làm Lâm Vân vui mừng, hắn nói câu tiếp theo làm Lâm Vân suýt tức điên:
- Ta cho Lâm huynh ba môn Đế thuật, Lâm huynh cho ta xem Đế kinh Lâm gia?
Ngươi nói cái quái gì thế?
Đế kinh Lâm gia trân quý cỡ nào? Đó là căn bản của Lâm gia, cho dù trong Lâm gia, người có thể học được không nhiều.
Cho dù là hắn, hắn chỉ có thể xem Đế kinh cảnh giới đối ứng với mình, hơn nữa còn bị Thánh Nhân trong gia tộc hạ cấm chế trong thức hải, bất kỳ ngoại lực gì muốn đi chạm vào ký ức liên quan tới Đế kinh, thức hải của hắn sẽ nổ tung.
- Hừ, ngươi quá mức!
Hắn lập tức nói.
Lăng Hàn khoát tay:
- Thật kỳ quái, ngươi cho ta ba môn Đế thuật đến trao đổi Đế kinh là ta chiếm tiện nghi, ta cho ngươi ba môn Đế thuật để xem Đế kinh Lâm gia là ta quá mức?
- Là ngươi ngu xuẩn hay ta ngu xuẩn?
Lâm Vân giận dữ, ngươi dám nhục mạ ta?
- Thích Tín Minh, ngươi không nên không biết tốt xấu!
Hắn điềm nhiên nói.
Lăng Hàn lắc đầu:
- Thật sự thú vị, ta cũng không có đạt được Thánh Hoàng truyền thừa, những thế hệ hoàng kim các ngươi đều đi tới trước mặt ta, muốn lấy được Thánh Hoàng truyền thừa cũng vì các ngươi là Đế tộc, việc này có quan hệ gì với ta?
Lâm Vân lạnh lùng nhìn Lăng Hàn, qua một lúc hắn nói:
- Nếu ngươi nhất định khư khư cố chấp, tốt, tự gánh lấy hậu quả.
Hắn nghênh ngang rời đi.
Lăng Hàn cười một tiếng, cho dù như thế nào hắn cũng sẽ không giao ra Đế kinh, tuyệt đối không có khả năng thỏa hiệp.
Đắc tội Đế tộc thì như thế nào, hắn cũng không phải chưa đắc tội qua, cùng lắm thì đổi một thân phận khác.
Chỉ qua một lúc sau, lại có người tìm đến Lăng Hàn.
Đó là Đế tử của Thiên Linh Đế tộc, nhưng cũng không phải là Trình Khánh.
Hắn vô cùng khách khí, cũng bảo Lăng Hàn ra giá, chỉ cần chịu giao ra Thánh Hoàng truyền thừa, chuyện gì cũng dễ nói.
Lăng Hàn lộ ra vẻ mặt làm, nói:
- Thật sự xấu hổ, vừa rồi ta đã đạt thành ước định với Lâm gia, cầm rất nhiều chỗ tốt của bọn họ, đã giao tất cả chiếm được trong thi thể Thánh Hoàng cho bọn họ.
Tên Đế tử kia gật đầu, nói:
- Tốt, ta hiểu được.
Hắn quay người rời đi, hiển nhiên cũng bẩm báo việc này cho đại lão trong tộc, việc này rất lớn.
Lại qua một hồi, nhà Đế tộc thứ ba tới.
Lần này tới chính là Đế nữ, lớn lên đẹp như tiên nữ, nhưng thực lực cũng mạnh đến mức kinh người, thuộc về Bạch Ngân đời thứ nhất, còn cao hơn đám người Bách Lý Xa một bối phận, nhưng từ tuổi tác mà nói, nàng chỉ khoảng năm mươi tuổi.
Từ võ giả mà nói, đặc biệt là cảnh giới cao, đừng nói năm mươi năm, chính là một trăm năm cũng chỉ bằng một đốt ngón tay, cho nên, nghiêm chỉnh mà nói, cho dù là thế hệ hoàng kim, bạch ngân hay thế hệ như Bách Lý Xa, kỳ thật đều là người cùng một thế hệ.
Nhưng mà thế hệ hoàng kim quá mức yêu nghiệt, từ đó phân chia ra, bởi vậy mới có thế hệ hoàng kim, bạch ngân.
Mặc dù là Đế nữ tới, ý đồ lại giống nhau, đều muốn Lăng Hàn chia sẻ Đế kinh.
Lăng Hàn giội cho Lâm gia một chậu nước bẩn, tự nhiên không ngại lại giội thêm lần nữa, lợi dụng lý do tương tự thoái thác —— đã đạt thành giao dịch với Lâm gia, chiếm được cái gì cũng đã nộp ra, không lưu mảy may.
Hai nhà, ba nhà, rất nhanh, tất cả Đế tộc đều biết, Lâm gia nhanh chân đến trước, đạt được Thánh Hoàng truyền thừa.
Kỳ thật các Đế tộc cũng không ngại chia sẻ bộ Đế kinh này, ngược lại chỉ dùng để tham khảo, chỉ cần Đế kinh gia tộc không truyền ra ngoài là được, nhưng Lâm gia ngươi lại độc chiếm? Khó mà làm được!
Trong lúc nhất thời, Lâm gia biến thành bia cho người ta ngắm.