Q1 - Chương 05: Hổ tinh

Số từ: 2015

Quyển 01 - Sương mờ Tây Bắc
Tác giả: Vũ Phiên
Nguồn: Bạch Ngọc Sách

CHƯƠNG 5

HỔ TINH

Một tên thuộc hạ người Man thấy cả bọn càng đi càng xa khỏi nơi đặt bùa, liền cất giọng run run cảnh báo nên quay lại. Vi Mai thấy vẻ sợ hãi của tên này thì rất khinh thường, cứ mặc kệ bước tới. Tên thuộc hạ đành mặt mày nhăn nhó quay sang bàn tới với tên còn lại nên đi hay ở, dù sao đắc tội với sứ giả Phủ Cao Sơn sẽ có thể phải trả giá đắt. Cuối cùng nỗi sợ hãi mất mạng thắng thế, cả hai tên liền lấy hết can đảm từ chối Vi Mai:

- Xin sứ giả thứ lỗi, nếu sứ giả muốn dạo bước vào rừng thì cứ tự nhiên. Bọn chúng tôi quay về bản thôi.

- Tùy các ngươi!

Vi Mai nói đoạn bước nhanh tới phía bìa rừng. Những kẻ nam nhi cao lớn mà hơi động tí chuyện đã tỏ ra hoảng loạn luôn làm nàng thấy chán ghét. Nhật Duật chạy đuổi theo nàng, bỏ lại hai tên thỏ đế ở đằng sau. Vi Mai thấy Nhật Duật đi theo thì hỏi:

- Vương không sợ hổ tinh à?

Nhật Duật cười giòn tan, nửa thật, nửa đùa đáp:

- Nàng phép thuật cao siêu, còn lợi hại hơn cả hổ. Tôi không sợ nàng thì thôi, xá gì con yêu kia.

Vi Mai lườm chàng một cái nhưng không tỏ thái độ, chỉ tiếp tục cất bước. Hai người điệu bộ thong thả như một đôi tâm đầu ý hợp nhàn nhã ngắm trăng, nhưng thực ra tốc độ lại rất mau. Sau một hồi, cả hai đã kiểm tra hết khu bìa rừng gần bản, bắt đầu tiến vào sâu hơn. Đi được một lúc, Nhật Duật cất tiếng:

- Tôi có thắc mắc canh cánh trong lòng, luôn muốn hỏi nàng.

- Vương cứ nói đi.

- Tại sao trước đây, nàng và Vi Ban lại đến chỗ tôi, bắt tôi phải đi tìm kẻ gọi là “thầy Luông” kia cho các nàng? Rõ ràng các nàng có thể đi đến chỗ Mật, trực tiếp bắt ép hắn làm điều này?

Vi Mai thở dài, đáp:

- Ban đầu bọn tôi cũng định đến thẳng chỗ Giác Mật để bắt hắn tìm người, vì Giác Mật là Chúa đạo cả vùng rộng lớn, lại có mối quan hệ với nhiều bản làng. Nhưng sau khi suy tính kỹ, chúng tôi e rằng Mật khi vừa nghe đến ba từ “Phủ Cao Sơn” là sợ hãi, hoảng loạn. Tôi có thể ép hắn và đám thủ hạ làm việc cho mình, nhưng bọn chúng không như người dưới xuôi, không giỏi che giấu. Việc đi tìm người hộ sẽ dễ dàng bị lộ, như vậy chẳng khác nào đánh rắn động cỏ. May thay lúc đó Vương lại đến tìm Giác Mật để dụ hàng. Bọn tôi tính nếu bắt được Vương đi nhờ Giác Mật thì sẽ hiệu quả hơn, cuối cùng đúng thế thật.

Nhật Duật hiểu ra, gật gù đồng tình:

- Các nàng tính toán thật chu đáo. Mà Quan tạo kia đã làm gì khiến Phủ Cao Sơn truy tìm ráo riết vậy?

- Quan tạo tên thật là Bạc Luông. Trước đây, ông ta cũng là một thầy phép thuộc Phủ và được gọi là thầy Luông. Nhưng sau đó, ông ta ăn cắp vật báu của Phủ rồi bỏ trốn. Bọn tôi tìm Bạc Luông để đòi lại vật đấy.

- Đấy là vật gì?

Vi Mai cau đôi mày lá liễu, rồi ném cho Nhật Duật một cái nhìn lạnh lùng:

- Vương biết càng ít chuyện về Phủ Cao Sơn thì càng sống lâu hơn đấy!

Nhật Duật nghe nàng đe dọa thì đành cười giả lả, không biết nói gì thêm. Vi Mai thấy không khí có vẻ căng thẳng liền chuyển đề tài:

- Từ nãy đến giờ Vương có phát hiện được điều gì lạ lùng không?

Nhật Duật nhăn trán rồi chậm rãi gật đầu. Tuy mải trò chuyện với Vi Mai, nhưng vì đã quen mạo hiểm nên Nhật Duật không hề lơi lỏng việc quan sát xung quanh. Câu hỏi của Vi Mai đến đúng lúc những hồ nghi trong lòng chàng đang trở nên rõ ràng.

- Kể ra cũng thật kỳ quái. Khu rừng này cảm giác qua thì rất yên bình, nhưng chính vì yên bình quá lại thành đáng sợ. Tôi cứ có cảm tưởng nó là một khu rừng chết.

- Sao Vương nói vậy?

- Nàng cứ để ý mà xem, rừng bình thường dù có yên bình đến đâu, thì ban đêm vẫn là thời điểm kiếm mồi của đa số các loài vật nên vô cùng nhộn nhịp. Đằng này trong rừng tiếng chim không có, tiếng thú mất tăm, đến cả tiếng côn trùng rả rích cũng không sao nghe thấy. Bản thân rừng không khác gì một tòa thành thu nhỏ, khu rừng này lại như một ngôi thành bỏ hoang.

- Vương nói đúng lắm!

Vi Mai gật đầu xác nhận, đoạn nói tiếp:

- Phép thuật của con hổ tinh thật đáng sợ, chỉ riêng khí ma trên người nó toát ra mà đã làm các loài thú nhỏ quanh đây chết hết rồi. Còn một điều nữa tôi cũng muốn nói cho Vương hay, bình thường hổ về bản bắt người ăn thịt, dù bắt ít hay nhiều vẫn có những oan hồn vất vưởng quanh bản. Nhưng con hổ tinh này bắt hơn chục người mà tôi tuyệt không tìm thấy dấu vết của bất kỳ oan hồn nào. Nếu tôi đoán không lầm, đây ắt hẳn là một con hổ trành.

- Hổ trành ư? - Nhật Duật kêu lên kinh hãi.

Vi Mai ngạc nhiên hỏi lại:

- Vương cũng biết loài này?

- Tôi hay nghe bọn đạo sĩ trong quán Thái Thanh nói, đẳng cấp yêu ma dưới Thần thì là Trành. Chỉ có điều Trành rất hiếm, duy có loài hổ mới hay tu theo kiểu này. Trành không những thích ăn thịt người mà còn hút luôn cả linh hồn của nạn nhân để tăng cường phép thuật.

Vi Mai gật đầu, rồi giảng giải thêm:

- Yêu gồm có bốn loại là Tinh, Phục, Trành và Thần. Tinh là loại cơ bản nhất do thú hoặc đồ vật hấp thu linh khí trời đất hàng trăm năm tu thành. Một con yêu tinh lại phải tu thêm hàng trăm năm nữa mới trở thành Thần. Phục thì khác biệt hẳn, là do các thầy phép hàng phục, huấn luyện và làm tay sai cho thầy phép. Phục dù có yêu lực mạnh mẽ không thua kém gì Trành hay Thần, nhưng vẫn luôn bị yêu tinh khác coi thường vì là bọn tay sai. Còn Trành gần giống Tinh, nhưng cách tu của Trành không những hấp thu linh khí từ trời đất, mà còn nuốt luôn cả linh hồn của người chết để tu luyện. Vì thế từ trước đến nay, tu thành Trành chủ yếu chỉ có hổ. Trành không những phép thuật thâm hậu, mà còn ma mãnh, tàn ác hơn Tinh gấp trăm lần.

Hai người đang mải trò chuyện thì đột nhiên nghe thấy tiếng kêu thảm thiết. Trong khu núi rừng tĩnh lặng, ánh trăng bàng bạc nhuộm vẻ âm u lên cả vùng rậm rịt, thì tiếng gào xuất hiện chẳng khác nào tiếng sấm giữa trời quang, khiến cho bất kỳ kẻ nào nghe thấy cũng phải giật mình kinh hãi. Vi Mai và Nhật Duật đều thuộc loại can đảm và từng trải, nên khi nghe thấy tiếng gào không đến nỗi hốt hoảng. Nhưng hai người biết có chuyện xảy ra, liền vội vã chạy nhanh về hướng phát ra tràng âm thanh thống thiết đó.

Hai người chạy một lúc tới bìa rừng, nơi có gò đất trống chắn giữa khu rừng và bản thì nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng. Ngồi xổm trên gò đất là một thân hình màu vàng với các vệt đen trải dọc khắp người. Con hổ cơ thể to lớn, mồm đỏ lòm với những chiếc răng nanh trắng ởn. Con mắt trái bị chột càng làm tăng vẻ độc ác của nó. Con hổ bình thản liếm lông dưới ánh trăng. Gần chỗ nó ngồi, có hai thi thể tả tơi đầy vết máu. Căn cứ theo trang phục thì hai thi thể đó chính là hai gã thuộc hạ chung ca gác với Nhật Duật và Vi Mai. Sứ giả Phủ Cao Sơn thấy thế thì giận sôi máu, rút gươm ra quát:

- Yêu tinh to gan thật!

Tuy tức giận nhưng Vi Mai không lỗ mãng đánh nhau ngay. Con yêu tinh trong khoảng thời gian ngắn đã giết hai người mà thần không hay, quỷ không biết, chứng tỏ phép thuật của nó rất cao cường.

- Chiêu Văn Vương, mau về bản gọi thêm người hỗ trợ!

Vi Mai nói đoạn tung mình nhảy tới, vung gươm xanh chém về phía con hổ. Hổ tinh dường như cũng biết đường gươm của Mai không tầm thường. Nó thôi ngay thái độ khinh khỉnh lúc đầu, tập trung sức lực vào chân nhảy sang hướng khác. Con yêu tinh trông có vẻ nặng nề mà lại nhanh nhẹn khác thường. Sau khi nhảy sang một bên tránh đòn, nó liền lấy lại đà, khom người vồ thẳng về phía Vi Mai. Thế vồ của nó rất mãnh liệt, thân hình to lớn phi tới lẫn tiếng gió rít lại càng tăng thêm phần khủng khiếp. Vi Mai không hề nao núng. Với một động tác đẹp mắt, nàng xoay người tránh khỏi đòn của hổ tinh. Lúc con hổ lao qua, mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi làm Vi Mai thấy lợm giọng.

Con yêu tinh sau khi vồ trượt thì hạ cả thân hình nặng nề xuống đất gây ra một trận rung động. Nó nhanh nhẹn quay người lại đối diện với Vi Mai. Mắt hổ tinh nheo lại để đánh giá địch thủ. Bấy lâu nay, con yêu chỉ cần rình hoặc vồ, sử dụng chưa đến hai chiêu là đã xé xác con mồi tha đi. Bây giờ đối đầu với kẻ mạnh thực sự, nó đang suy tính sử dụng phép thuật khác.

Hổ tinh gầm lên hung tợn. Trên người nó chợt xuất hiện làn khí trắng cuốn quanh trông như lớp lụa mỏng mờ mờ. Mắt con hổ đỏ ngầu, long lên sòng sọc. Bộ lông vàng trên thân nó dựng đứng lên. Hổ tinh lại lao tới Vi Mai. Lần này thế tấn công của nó như bão cuốn mưa rơi, như giông tố thượng nguồn. Vi Mai vẫn hoàn toàn bình tĩnh, tay trái bấm quyết, tay phải cầm gươm kéo về sau, chân trái hơi co lên chờ yêu tinh đánh tới. Con hổ hết vồ lại đớp, tát trái, quật phải, bốn phương tám hướng đều tràn ngập móng vuốt và răng nanh của nó. Vi Mai trước cơn lốc màu vàng hung hãn đó, thì lại giống như một đóa hoa xanh xoay tròn trong bão táp mưa giông. Thân hình nàng yểu điệu, bước chân uyển chuyển vờn xung quanh người hổ tinh. Vũ đạo của nàng thanh thoát, đẹp đẽ như một điệu múa xòe.

Nhật Duật xem một người một yêu quần nhau mà vừa thấy khiếp hãi, vừa thấy si mê. Yêu thì hung dữ, mạnh mẽ nhưng không kém phần nhanh nhẹn. Người thì mỹ lệ, xinh đẹp, động tác lại cực kỳ uyển chuyển. Cả hai cuốn vào nhau như cảnh một cánh hoa trôi trên dòng lũ thượng nguồn. Dù dòng lũ có tàn bạo, vùi dập bao nhiêu, thì tựu trung cánh hoa vẫn nổi dập dềnh, bình an giữa con nước lớn như muốn trêu ngươi dòng lũ.

* * * * *