Q1 - Chương 06: Màn sương kỳ lạ

Số từ: 1954

Quyển 01 - Sương mờ Tây Bắc
Tác giả: Vũ Phiên
Nguồn: Bạch Ngọc Sách

CHƯƠNG 6

MÀN SƯƠNG KỲ LẠ

Qua thời gian tàn nửa nén hương, lúc này thanh gươm trên tay Vi Mai đã phát ra màu xanh lục rực rỡ. Nàng nhảy tránh xa khỏi con hổ rồi hô lớn “Quan Thanh hiển linh”, đoạn tung thanh gươm lên không. Món vũ khí bay cao, tỏa sáng chói lọi. Luồng ánh sáng kéo dài ra như dải lụa, rồi một phần uốn lượn, ngóc lên giống đầu của sinh vật sống. Chợt nghe thấy tiếng rít the thé, luồng ánh sáng nhạt dần rồi tắt hẳn, ở nơi vốn là thanh gươm lúc trước đã xuất hiện một con rắn xanh lục. Rắn lục bay lượn trên không rồi ngoác miệng, nhe đôi răng nanh dài mổ xuống đầu con hổ.

Hổ tinh thấy bị tấn công thì vội vã nhảy tránh. Nhưng con rắn trên không đầy linh hoạt, con hổ nhảy sang đông thì nó đớp sang đông, nhảy về phía tây thì nó lại đớp tới phía tây. Hổ tinh trước sự linh hoạt của con rắn thì hết cách né tránh, đành gầm to rồi dồn khí trắng vào chỗ bị tấn công để phòng ngự. Con rắn vẫn lao xuống xuyên qua làn khí, hai răng nhọn của nó cắm vào người con hổ nghe đánh “phập”. Tiếp sau đó là tiếng hổ gào đau đớn.

Hổ tinh bị cắn ra sức giãy giụa hòng hất cái thân ngoằn ngoèo ra xa. Lại nghe thêm mấy tiếng “bụp bụp”, con rắn đã hóa thành làn khí theo lỗ hổng trên chỗ vết cắn trút ùn ùn vào người hổ tinh. Con yêu gào lên thống thiết rồi đổ gục xuống. Toàn bộ chân tả phía trước của nó nơi bị rắn cắn đã biến thành màu đen sẫm, lờ mờ phía trên còn có một ít khí màu lục bao phủ.

Hổ tinh tuy bị thương nhưng Vi Mai cũng không thoải mái hơn. Phép thuật của con yêu không chỉ nằm ở những miếng vồ, miếng đớp hung dữ, mà còn ở cả luồng khí trắng như dải lụa cuốn trên cơ thể nó. Khi hổ tinh và địch thủ đánh nhau, nếu kẻ địch né tránh được sự tấn công vật chất, thì luồng khí trắng sẽ nhân lúc sơ hở mà bất ngờ xâm nhập vào bên trong cơ thể. Bình thường lúc chiến đấu, huyền lực của Vi Mai chuyển động qua các huyệt đạo trong người, tạo thành chiếc khiên bảo vệ trước mọi luồng khí độc bên ngoài. Nhưng vừa rồi Vi Mai dùng hết sức lực tung ra chiêu “Quan Thanh hiển linh”, vào lúc nàng không chú ý, đã có một tia khí trắng trên người con hổ nhân cơ hội đó chui vào cơ thể.

Nhật Duật thấy hổ tinh bị thương thì đang vui mừng, nhưng khi nhìn sang Vi Mai mặt trắng bệch thì lại chuyển thành lo lắng. Chàng vội vàng chạy tới đỡ lấy Mai.

- Nàng không sao chứ?

Vi Mai không đáp chỉ lắc đầu. Tuy nàng bị thương không nặng nhưng luồng khí trắng kia rất kỳ lạ. Khí trắng sau khi xâm nhập vào cơ thể như có linh tính, tự động chạy loạn khắp nơi, cấu xé các kinh mạch. Vi Mai biết cứ để thế này thì không ổn. Nàng đành tập trung huyền lực, cố gắng trục xuất khí trắng ra ngoài. Đúng lúc đấy, Vi Mai nghe Nhật Duật hô lớn “cẩn thận” rồi lại cảm thấy thân thể bị người khác ôm chặt lăn sang một bên.

Thì ra hổ tinh tuy bị thương nặng nhưng vẫn rất hung dữ. Nó nhân lúc Vi Mai đang phân tâm vì luồng khí trắng, liền tập tễnh nhảy bằng ba chân lại gần rồi há mồm ra đớp. May mắn cho Vi Mai là Nhật Duật đang đứng bên cạnh, kịp thời phản xạ ôm nàng né tránh.

Hai người lăn một vòng trên mặt đất ra xa khỏi chỗ con hổ. Vi Mai bị Nhật Duật ôm cứng, mặt nàng và mặt chàng kề sát nhau. Lăn một đoạn rồi dừng lại, Duật còn nằm đè hẳn lên người Mai.

- Vương… lui ra…

Vi Mai ngượng ngùng, mặt mũi đỏ bừng, cố sức đẩy Nhật Duật. Duật lúng túng nói “xin lỗi”, đoạn vội vã đứng dậy rồi cúi xuống đỡ Mai. Nàng thầy phép đang bị khí độc trong người hành hạ, thấy Nhật Duật kéo lên thì định chống cự nhưng lại lực bất tòng tâm, cả người bất chợt mềm nhũn ngã vào lòng chàng. Nhật Duật thấy vậy biết Mai bị thương nặng nên mặc kệ thái độ vùng vằng, vẫn kiên quyết choàng tay qua vai nàng.

Đúng lúc này con hổ tinh cất tiếng gầm lớn, khí trắng trên người nó tụ về rồi lan xuống chỗ cái chân bị thương. Khí lục trên chân gặp khí trắng thì bị chặn đứng rồi đẩy lùi dần dần xuống dưới. Khí lục bị đẩy tới đâu, màu đen trên chân con hổ biến mất tới đó. Vi Mai trông thấy thế thì vội đưa tay bắt quyết, niệm chú. Khí lục được nàng hỗ trợ tràn lên, đẩy lùi khí trắng. Nhưng hổ tinh nào dễ đầu hàng thế, nó ưỡn người tập trung dồn khí trắng xuống dưới đánh nhau với khí lục. Hai luồng khí lục, trắng giằng co quyết liệt một lúc, thì đám khí độc trong người Vi Mai bất chợt nổi lên quấy nhiễu. Nàng đành ngồi bệt xuống đất tập trung sức lực chống trả khí độc, không hỗ trợ khí lục được nữa. Khí lục thiếu đi sự trợ giúp thì nhanh chóng yếu thế, bị khí trắng của con hổ đẩy lùi. Chỉ nghe hàng tràng các tiếng xì xì, làn khí lục trên chân con hổ đã bị khí trắng ép bay hết ra ngoài. Khí lục thoát ra thì tràn tới chỗ Vi Mai rồi cuộn lại, hóa thành gươm Thanh Bạch rơi xuống đất.

Hổ tinh gầm lên một tiếng long trời lở đất, cái chân trước bên tả của nó vốn bị khí lục làm liệt giờ đã cử động được. Con hổ tuy chưa thật sự lành lặn, nhưng thừa sức lực để xé xác hai kẻ thù trước mặt. Vi Mai thấy tình hình trở nên nguy hiểm thì vội vã vận công ép khí độc. Nhưng nàng càng vội thì hiệu quả càng thấp, hơn nữa luồng khí độc lại vô cùng tinh ranh, cứ cố gắng chạy loạn để kéo dài thời gian. Nhật Duật biết Vi Mai đang tập trung trị thương, chàng liền rút gươm rồi huơ trước mặt con hổ nhằm phân tán sự chú ý của nó.

- Yêu tinh kia, có giỏi thì đánh nhau với ta đây này!

Con hổ thấy có kẻ thách thức liền nổi điên, giơ cái chân vừa khỏi tát về phía Nhật Duật. Chiêu Văn Vương vội vã nhảy tránh sang chỗ khác, lôi kéo con hổ rời xa khỏi Vi Mai. Con hổ quay đầu định đuổi theo Nhật Duật, thì bất chợt đám khí trắng trên người nó phát ra một tiếng thét chói tai. Tiếng thét là giọng phụ nữ nhưng lại đầy quyền uy. Con hổ nghe thấy tiếng thét thì không đếm xỉa gì đến Nhật Duật nữa, con mắt vàng khè quay lại trừng trừng nhìn về phía Vi Mai.

Chiêu Văn Vương biết tiếng thét kia đã ra lệnh cho hổ tinh phải giết Vi Mai lúc nàng còn đang trị bệnh. Trước tình thế nguy ngập, chàng đành liều chết cầm gươm nhảy tới đâm mạnh vào bên sườn con hổ. Nhật Duật vốn luyện tập võ công từ bé, cả ngoại công lẫn nội công đều thuộc loại thượng thừa. Một gươm của chàng đâm ra đầy đủ cả khí và lực, vốn tưởng rằng có thể cắm sâu vào thân thể dữ dằn đến lút cán. Ai ngờ lưỡi gươm như đụng phải tảng đá cứng, chỉ có phần nhỏ chỗ đầu mũi là cắm được vào bên trong.

Tuy thế con hổ vẫn bị đau, gầm lên long trời lở đất. Con thú theo phản xạ quờ chân trước về sau để tấn công kẻ thù. Nhật Duật vội vàng buông gươm né tránh nhưng con hổ ra đòn quá nhanh, một bên vai chàng vẫn bị vuốt thú cào phải. Nhật Duật trúng đòn ngã ra. Chàng bèn thuận thế lăn đi mấy vòng. Về phần con hổ, lúc này nó đã nổi điên thực sự. Con thú không thèm để ý đến Vi Mai nữa mà gầm lên hung dữ rồi quay đầu đuổi theo Nhật Duật. Nó quyết tâm xé xác kẻ đánh lén ra từng mảnh nhỏ.

Chiêu Văn Vương nằm trên mặt đất, thanh gươm phòng thân đã bị đánh văng. Khi thấy hổ tinh lao tới, Nhật Duật vội rút từ trong người ra tràng hạt màu đen ném thẳng vào mặt nó. Hổ tinh bị ném trúng thì bất ngờ gào lên đau đớn, cả thân hình to lớn quằn quại đổ ập sang một bên. Vòng tràng hạt đen bay lên cao, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp. Từ trong ánh sáng, phảng phất có tiếng tụng kinh niệm Phật.

Hổ tinh lúc này đã đứng dậy được. Trên miệng nó có một vết bỏng lớn, chắc bị ánh sáng từ tràng hạt đốt phải. Nhật Duật thấy Tống Thiết Phật Châu làm hổ tinh bị thương thì mừng rỡ, giơ tay ra hiệu cho tràng hạt tấn công con yêu quái. Tống Thiết Phật Châu tỏa ra ánh sáng nóng bỏng, từ trên cao bay thẳng xuống đầu hổ tinh. Con hổ biết tràng hạt lợi hại nên vội vàng nhảy tránh. Đúng lúc này, chợt có tiếng hét to:

- Yêu tinh mau chịu chết!

Cùng với tiếng hét là tiếng gió rít, một thanh dao găm bay trong không trung rồi hóa thành rắn đen, nhằm hướng hổ tinh mổ tới. Con hổ tuy bị bỏng vô cùng đau rát nhưng phản xạ vẫn còn rất tốt. Khi thấy rắn đen bay gần tới nơi, nó mới chồm cả thân trước lên, lấy cái chân lành lặn tát vào con rắn. Rắn đen trúng đòn bay văng đi, hóa lại thành dao găm rơi xuống đất. Ngay lúc đó, có rừng đuốc lập lòa ùn ùn kéo tới. Hóa ra lũ người Man trong bản nghe tiếng ồn ào thì cùng nhau ra xem xét. Bọn họ nhìn thấy con hổ liền hô hào ầm ĩ:

- Con yêu tinh đang bị thương! Mọi người nhanh lên, mau tập trung lại đây giết nó!

Hổ tinh nhìn thấy đám người thì biết tình hình trở nên nguy ngập. Nó liền cất tiếng gầm rung chuyển đất trời. Khi tiếng gầm vừa dứt, thì đám khí trắng trên người con hổ bỗng nổi lên cuồn cuộn. Từ trong đám khí phát ra tiếng đàn bà kêu khóc rất kỳ lạ. Tiếng khóc ai oán, nức nở, rồi lại trở thành phẫn uất. Tiếng khóc càng lúc càng to, xen lẫn cả các tràng gào thét. Cùng với tiếng khóc, khí trắng trên người hổ dày lên rất nhanh, sau đó tràn xuống mặt đất biến thành một màn sương đục. Đoàn người mới tới tuy đông đảo nhưng lúc trước thì bị tiếng khóc quấy nhiễu, khi sau lại bị màn sương che mắt. Tới lúc quang cảnh rõ ràng hơn thì con hổ đã không cánh mà bay.

* * * * *