CHƯƠNG 1169: KHẢO NGHIỆM MẠNH NHẤT (1)

Hung cầm trực tiếp hóa thành hư vô, dường như vốn là hư vô chi thể, nhưng thực lực của bản thân nó quả thật đáng sợ, như đến từ thượng cổ vậy. Lực lượng của hung cầm cường thịnh đến mức tận cùng, có thể dễ dàng xé xác nhân vật có tu vi Thiên Tượng điên phong. Lệ khí ngập trời, sát phạt hết thảy, nhục thể cũng cực kỳ đáng sợ. Nhưng thời khắc này lại bị Tần Vấn Thiên thẳng thừng xé toạt ra, có thể tưởng tượng được lực lượng của Tần Vấn Thiên hôm nay khiếp người đến cỡ nào.

Chỉ thấy lúc này trên song chưởng của Tần Vấn Thiên như có móng vuốt của Phong bằng. Móng vuốt sắc nhọn lộ ra quang mang huyết sắc đáng sợ đáng sợ không gì sánh nổi. Trong yêu khí ngập trời mơ hồ có ánh sáng màu bạch kim có thể hủy diệt hết thảy, cộng thêm phù văn vô tận lưu động trên đó, cung cấp cho Tần Vấn Thiên lực lượng cực kỳ đáng sợ. Giờ phút này chỉ cần một chưởng là hắn có thể đánh nát Thiên Tượng điên phong tầm thường. Ngay cả nhân vật thiên kiêu ở cấp bậc Thiên Tượng tầng chín cũng chịu không nổi hắn lực xé của hắn.

Tia sáng ở phía trước lại lấp loé lần nữa, dường như lại có một Tinh thần chi môn lập loè xuất hiện. Hư Không cổ lộ, cần đi lên từng bước, lên tới tận hư không, triều bái thần tích.

Ánh mắt của Tần Vấn Thiên cực kỳ sắc bén. Hắn bước ra một bước không chút do dự. Nếu như gặp được Thượng cổ chi thành, gặp thần tích, có thể nào không đi xem cho rõ ngọn ngành. Nếu thực lực bản thân không đủ mà bại lui trở ra thì hắn không oán không hối hận. Nhưng nếu ngay cả cái gan dám thử cũng không có, thì đừng nói gì đến chuyện theo đuổi con đường tu võ vô thượng nữa.

Men theo Tinh Không cổ lộ bước vào trong cánh cửa tinh thần y hệt như lốc xoáy ấy, Tần Vấn Thiên như bước chân vào trong hư không, xuất hiện ở một phiến hư vô khác. Trên hư không vô tận lại xuất hiện một sát thần thời thượng cổ. Đây là một Viên nhận thượng cổ, trên người có sát khí hung lệ ngập trời, cầm trong tay một cây gậy khổng lồ có thể càn quét thiên địa.

Vị sát thần ấy nâng cây gậy khổng lồ lên, đập thẳng tới Tần Vấn Thiên. Trong tích tắc hư không bạo động, một gậy này giáng xuống có thể đập vỡ Tiên đô, huống gì là nhân vật Thiên Tượng như hắn. Uy năng của cổ công phạt tuyệt thế này làm cho Tần Vấn Thiên cảm nhận được một trận tâm kinh đảm chiến. Con hung thú này công kích còn cuồng bạo và cường đại hơn so lực công kích của hung cầm trước đó. Trong thành Cổ Đế cũng không có mấy ai là có đủ sức chịu được lực lượng công phạt như thế này.

Tiếng nổ vang rền, thân thể của Tần Vấn Thiên hóa thành trăm trượng, tương đương với kích cỡ của đối phương, thủ chưởng che trời, Tinh thần nguyên lực vô tận trong cơ thể hóa thành lực lượng của Cổ sơn thần nguyên, do thủ chưởng màu bạch kim bạo kích ra. Trong hư không xuất hiện vô số vị cổ sơn có thể trấn diệt hết thảy. Tiếng nổ vang truyền ra kinh thiên động địa. Uy thế hủy thiên diệt địa càn quét phiến Hư Vô thế giới này. Tiếng nổ vang rền dường như vĩnh viễn không dừng, núi cổ không ngừng nổ tung, cây gậy khổng lồ cũng muốn đập phá hủy thế giới này.

Sau lưng Tần Vấn Thiên hiện lên tinh tượng trấn áp lấp loé. Lưu quang không ngừng buông xuống, dường như trên lưng hắn đeo một khu thể của thần linh. Vô số thân khu màu vàng có thể trấn diệt vạn cổ giáng xuống từ trên trời, trấn áp tới hung thú cuồng bạo đó. Hung thú nổi giận gầm lên một tiếng, vung cây gậy khổng lồ lên đập lên bầu trời. Thân khu màu vàng không ngừng tuôn xuống, muốn trấn áp và mai táng phiến thiên địa này, tuy không ngừng bị nổ tung, nhưng vĩnh viễn không ngừng nghỉ.

Đồng thời, Tần Vấn Thiên đánh một cú kinh thiên đại chưởng ấn. Một cú đánh này có thể phá hủy nhật nguyệt tinh thần, xóa sạch hết thảy tồn tại, trực tiếp giáng xuống con vượn hình người đang cuồng bạo kia.

truyen full

- Grừ...ừ...ừ.

Sát thần người vượn này phát ra tiếng rống kinh thiên, làm vỡ nát hết thảy. Đại chưởng ấn cũng phát ra tiếng nổ oành đùng. Cú đánh vừa khéo chỉ làm chấn thương đối phương, nhưng thần sắc của Tần Vấn Thiên không thay đổi chút nào. Phía sau lưng hắn chợt xuất hiện cánh chim Phong bằng. Hắn giống như một tôn Phong bằng tuyệt thế, vừa sải bước ra đã hóa thành tàn ảnh, sau đó đại chưởng ấn trấn trời công phạt ầm ầm không ngừng nghỉ. Sát thần người vượn điên cuồng chống cự, tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên. Cuối cùng sau một tiếng ầm vang, thân hình của nó bị Tần Vấn Thiên trấn áp tiêu diệt, tan biến trong hư vô.

Hư Không cổ lộ lại xuất hiện lần nữa. Hai tròng mắt của Tần Vấn Thiên như có thiểm điện. Hắn sải bước ra, muốn nhìn xem thử Hư Không cổ lộ này rốt cuộc có bao nhiêu khảo nghiệm, ai có thể cản trở được bước chân của hắn.

Tần Vấn Thiên lần lượt công phạt, gặp các loại thượng cổ hung thú đáng sợ, con sau cường đại hơn con trước, cho đến sau này hắn thậm chí phải phóng ra thần thông Thần Chi Thủ tuyệt học của Nghệ đế, mới đánh chết được hung thú.

Liên tục tám lần như vậy, Tần Vấn Thiên đánh chết thượng cổ hung thú. Đến lần thứ chín, một lần nữa hắn đi tới chiến trường hư vô, chờ đợi hung thú hàng lâm.

Dạng khảo nghiệm này khiến cho Tần Vấn Thiên kinh ngạc tán thán trong lòng. Chỉ sợ cũng không nhiều thiên kiêu trong toàn bộ Tiên vực có thể thông qua. Nếu như nhân vật đế vương bước chân vào Tinh Không cổ lộ, thượng cổ hung thú xuất hiện cũng có cấp bậc đế vương sao? Thật sự đáng sợ biết bao nhiêu...

Lúc này, trên không của Hư Vô thế giới phảng phất có phù quang đáng sợ lấp loé. Từng đạo khí tức cực kỳ hung lệ càn quét xuống. Mơ hồ có phù văn bổ xuống nhanh như một tia chớp, một cổ uy lực tịch diệt kinh người tràn ngập đến, khiến cho Tần Vấn Thiên cảm nhận được một cổ nguy cơ đáng sợ.

Số chín là số lớn nhất. Lần khảo nghiệm thứ chín này chính là khảo nghiệm chung cực của Tinh Không cổ lộ ư? Nếu đúng như vậy thì khảo nghiệm này sẽ đáng sợ đến chừng nào?

Hung uy tích tụ được rãi xuống, khiến cho thần sắc của Tần Vấn Thiên cực kỳ trang nghiêm. Hắn bắt đầu khởi động lực lượng toàn thân, Thần Chi Thủ xuất hiện. Thân thể hắn truyền ra âm thanh gầm thét kinh người, tự thân như hóa thành một con mãnh thú đáng sợ thời Hồng Hoang, có khí thế khiếp người, uy danh kinh thiên, đáng sợ đến cùng cực.

Tần Vấn Thiên ngẩng đầu nhìn về hư không, chỉ thấy chỗ ấy như bị nung đỏ, phảng phất như muốn giáng xuống Thiên kiếp. Tia chớp hủy diệt không ngừng đánh xuống. Có một đồ án mơ hồ xuất hiện lấp loé, ở đầu cuối của Hư Vô thế giới có một con đại yêu tuyệt thế từ thời đại Thái Cổ muốn hàng lâm xuống nơi này.

Bức đồ án ấy dần dần hiện rõ. Từng đạo quang hoa chói mắt buông xuống, khí tức uy hiếp đáng sợ hơn bao phủ Tần Vấn Thiên. Tiếp theo đó, Tần Vấn Thiên nhìn thấy một ánh sáng vàng chói mắt. Một đại yêu tuyệt thế hàng lâm giống như một đạo thiểm điện màu vàng. Trong phút chốc nó xuất hiện ở trước mặt Tần Vấn Thiên, đánh ra một cú đánh, Tần Vấn Thiên không nhìn rõ, cũng không nghe rõ.

Quá là nhanh, nhanh đến cực hạn.

Tần Vấn Thiên chỉ có thể dựa vào bản năng đánh ra Thần Chi Thủ. Âm thanh va chạm đáng sợ truyền ra, thân thể của Tần Vấn Thiên bị đánh bay ra ngoài, kêu lên một tiếng đau đớn. Hắn cảm giác Thần Chi Thủ muốn vỡ nát. Lực lượng như vậy khiến cho hắn cảm thấy kinh hãi, nhưng vẫn không dừng lại. Tia sáng nhoáng lên một cái, hung uy tuyệt thế đó lại hàng lâm lần nữa, nhanh đến mức Tần Vấn Thiên không kịp phản ứng.