Chương 2: Đi Kiếm Việc Làm

Số từ: 1513

Sáng tác: Tiểu Cá Cá
Nguồn: bns

Ăn xong Diệp Lăng dọn dẹp thoáng rồi ngồi khoanh chân lên giường bắt đầu vận chuyển công pháp thử tu luyện.

Công pháp Diệp Lăng tu luyện là Chí Tôn Huyền Thiên Quyết. Bộ công pháp này là hắn lấy được trong một động phủ trong Tu Chân giới. Lúc đó hắn đang chạy trốn khỏi mấy tên tu sĩ đuổi giết, vào đường cùng hắn mới chạy vào trong một hang động nhưng không ngờ hang động đó lại là một động phủ của một cường giả.

Trong hang động đó hắn đạt được ba đồ vật. Cái đầu tiên hắn lấy được chính là bộ công pháp đó.

Lật vài trang đầu ra xem Diệp Lăng bị kinh sợ rồi kích động và cuối cùng mừng như điên. Hắn bỏ ngay bộ Trung phẩm công pháp mình đang tu luyện đi bắt tay vào tu luyện bộ Chí Tôn Huyền Thiên Quyết đó.

Điên cuồng tu luyện một tháng, Diệp Thiên từ Kim Đan trung kì xông thẳng tới Kim Đan viên mãn. Đặt ở bình thường dù có Cực phẩm công pháp cộng thêm Cực phẩm linh thạch muốn tu luyện từ Kim Đan trung kì lên Kim Đan viên mãn cần ít nhất hơn một năm. Mà Diệp Lăng chỉ vẻn vẹn dựa vào mỗi bộ công pháp đó trong một tháng đã tu luyện được. Lúc đó Diệp Lăng mới biết sự đáng sợ của bộ công pháp này. 

Cực phẩm công pháp ở trước mặt Chí Tôn Huyền Thiên Quyết như là hồ với đại dương.

Ở trong động phủ đó đi ra Diệp Lăng thấy hai tên tu sĩ đuổi giết mình vẫn còn ở đó. Như lúc trước hắn có lẽ sẽ chạy trốn nhưng sau khi tu luyện bộ công pháp kia hắn có cảm giác mình giết hai tên này rất dễ dàng. 

Diệp Lăng là Kim Đan viên mãn mà hai tên kia đã là Nguyên Anh sơ kì gần bước vào Nguyên Anh trung kì. Diệp Lăng đặt cược vào cảm giác của mình. Cầm pháp khí ra lao thẳng tới hai tên đó.

Và kết quả là Diệp Lăng thật rung động. Hắn giết hai tên tu sĩ Nguyên Anh đó như giết gà. Hắn cuốn lấy hai cái nhẫn trữ vật rồi phóng ra hai hỏa cầu và vội chạy đi. Hắn không dám ở lại đó một khắc nào nữa. 

...

Chí Tôn Huyền Thiên Quyết bắt đầu vận chuyển hấp thụ linh khí xung quanh. Dần dần Diệp Lăng đã có thể cảm thấy một ít linh khí bắt đầu được hắn hấp thu vào trong kinh mạch. Diệp Lăng tập trung vận chuyển Chí Tôn Huyền Thiên Quyết liên tục.

Diệp Lăng tu luyện bất tri giác đã tới tối. Lúc hắn tỉnh dậy đã là hơn 19 giờ.

"Dựa theo tốc độ này thì cần ít nhất một tháng mới có thể đột phá luyện khí tầng một.." Diệp Lăng cảm thán một tiếng. 

Xem ra hắn phải vào rừng đi tìm linh dược luyện chế vài viên đan dược mới có thể tăng tốc độ tu luyện lên.

Thở dài một tiếng Diệp Lăng đứng dậy đi tăm rửa một cái.

...

Thành phố Đông Hải này về đêm rất náo nhiệt, nhất là phố đi bộ. Nơi đây thậm chí còn đông hơn cả ban ngày.

Lúc này ở phố đi bộ đang có một thanh niên đang đi loanh quanh. Thanh niên này mặc một chiếc áo T-shirt ngắn tay và một chiếc quần dài màu nâu. Thanh niên này chính là Diệp Lăng. 

Tắm rửa xong Diệp Lăng thấy đói bụng, trong nhà thì không có gì ăn hắn đành phải đi ra ngoài. 

Bây giờ chỉ có một con đường duy nhất là đi tìm việc làm. Mà tìm việc làm thì chỉ có thể tìm ở những nơi thuê người ngắn hạn nên Diệp Lăng chọn đi đến phố đi bộ. Nơi đây đông người qua lại nên mấy quán ăn, quán nước sẽ rất đông khách và lúc đó sẽ là cơ hội của mấy học sinh muốn đi kiếm việc làm thêm như Diệp Lăng. 

Để Diệp Lăng thất vọng là hắn đi hết khu phố đi bộ này chỗ nào cũng đã đủ nhân viên cả. Trách hắn đến hơi muộn. Gần 20 giờ hắn mới tới nên không có nơi nào nhận là đúng.

Chỗ này không được thì đi chỗ khác. Diệp Lăng đi đến mấy khu công trường đang xây dựng. Và trời đã không phụ Diệp Lăng hắn đã được nhận vào một công trường đang xây dựng. 

Làm một buổi tối ở đây có thể kiếm được mấy trăm đồng nhưng rất vất vả. Diệp Lăng không biết xây dựng lên chỉ có thể đi dời gạch và vác mấy bao cát.

Chỗ này có khoảng 20 người đang làm việc nhưng tất cả đều là ông chú, không có ai trẻ như Diệp Lăng cả. Không có ai cũng phải thôi vì học sinh bây giờ không phải đến đường cùng thì sẽ không bao giờ tới một nơi làm việc vất vả như thế này để làm việc cả.

"Ê nhóc! Bên này đang thiếu người bê cát này qua đây phụ đi."

Diệp Lăng vừa được quản lí dẫn vào công trường thì đã có người gọi.

Nghe vậy Diệp Lăng đi qua chỗ người gọi vừa nãy.

Đây là một ông chú người rất to cao xem ra là một thợ xây lâu năm. Diệp Lăng bước đi theo ông chú này đến một chỗ chất mấy chục bao cát.

"Nhóc khiêng mấy bao cát này đến tầng một, nếu mấy người ở đó bảo đủ rồi thì khiêng tiếp lên tầng hai, ok chứ!" Ông chú này chỉ mấy bao cát nhìn Diệp Lăng nói.

Diệp Lăng gật đầu không nói gì.

"Một lần đi chỉ cần vác một bao thôi, không cần quá sức làm gì cả. Nhóc tuổi này nên đi học nơi đây không dành cho nhóc, cha mẹ nhóc cũng không muốn thấy nhóc đêm khuya đi làm mấy việc này!." Ông chú này nói rồi đi.

Ông chú này có lẽ cho rằng Diệp Lăng đi làm thêm thế này để bớt chi tiêu cho cha mẹ. 

Ông chú này nghĩ như vậy vì thấy Diệp Lăng mặc quần áo cũng đã rất cũ, đoán chừng là nhà Diệp Lăng không phải khá giả gì cả. Diệp Lăng ở trong lòng ông chú này có độ hảo cảm rất lớn.

Diệp Lăng sao có thể không biết ông chú này nghĩ gì. Hắn không phản ứng bắt tay vào làm việc. 

Diệp Lăng cũng không nghĩ đi làm nhưng ở Địa Cầu khác Tu Chân là Tu Chân giới cho dù không có linh thạch vào tức lâu thuê động phủ vào ở thì vẫn có thể ra ngoài tự tạo một cái động phủ và không cần ăn uống gì vẫn có thể sống được. Nhưng ở Địa Cầu đây thì khác, không có tiền thì phải ra đường ngủ linh tinh hay bị coi thường, xa lánh, hắt hủi đuổi rất nhục nhã mà cũng không có tiền ăn thì chỉ có ăn đồ bẩn hoặc chết đói.

Dù là Tiên Đế trọng sinh nhưng Tiên Đế là trước kia thôi bây giờ là bây giờ, hắn chỉ là một phàm nhân Diệp Lăng không thể áp đặt cái suy nghĩ của Tiên Đế vào bây giờ được. Hắn hiểu rõ điều này nên một bên sinh hoạt như một phàm nhân ở Địa Cầu một bên tìm cách tu luyện nhanh nhất.

Cái này chỉ là khởi đầu tạm thời. Với sức lực của một mình hắn không thể đi khắp rừng sâu mà tìm linh dược được. Chỉ cần có một thứ là sẽ có người đi tìm giúp hắn. Đó chính là tiền!

Hắn phải tìm cách kiếm được một khối tài sản khổng lồ. Với Diệp Lăng thì chuyện này không khó, trong đầu hắn đã có vài cách nhưng hắn cứ bình tĩnh vượt qua tối nay đã.

...

Diệp Lăng của trước kia chắc chắn sẽ không vác được một bao cát lên. Do ăn mì gói trong thời gian dài cộng thêm ít vận động nên cơ thể hắn rất yếu đuối. Nhưng bây giờ đã khác.

Một ngày tu luyện cho dù không đột phá lên Luyện Khí tầng một Diệp Lăng cũng không phải không nhận được gì.

Dù ít nhưng linh khí đã được hấp thụ vào trong kinh mạch của Diệp Lăng tu bổ từng bộ phận trong cơ thể hắn. Trông Diệp Lăng bây giờ rất gầy gò nhưng sức lực của hắn đã ngang với một người tập gym vài năm.

Diệp Lăng vác lên hai bao cát vẫn là có thể. Một bao trên vai một bao vác bên hông Diệp Lăng bước đi vào trong tầng một của tòa nhà đang xây.

......