Q1 - Chương 07: Hai nửa sống chết

Quyển 1: Thương Hải Phó Đông Lưu

Dịch: Phuongkta1
Biên: Đình Phong
Nguồn: Bachngocsach.com

Từ Hàn đã từng giết yêu thi.

Mà không chỉ một tên.

Dù cho những yêu thi này khi còn sống cũng là loài người, nhưng sau khi biến thành yêu thi, ngoài thân hình ra rốt cuộc không thể tìm được bất cứ dấu vết nào của con người.

Giết bọn chúng đối với Từ Hàn mà nói ngoài sợ hãi như lúc đầu còn lại hầu như không có bất kỳ áp lực tâm lý.

Nhưng những đầu người lăn ra từ trong bao của đứa bé trai kia lại không giống như vậy, chúng nó là sọ người, là đầu người đã từng sống sờ sờ.

Đối với Từ Hàn gian nan lắm mới chỉ đến mười hai tuổi mà nói, tay đang cầm một cái đầu người, hiển nhiên không thể xem là thể nghiệm quá tốt.

Hắn bỗng nhiên hiểu được, nam hài nhìn như cả người lẫn vật vô hại này, hiển nhiên là hạng người độc ác có ý đồ dựa vào đầu người gom góp đủ mười cái.

Nghĩ đến như vậy làm cho hắn khiếp sợ đồng thời cũng đã hiểu rõ tình cảnh Lưu Sanh lúc này đã bị đe dọa đến mức độ nào.

Hắn bất chấp vết thương sâu tới xương trên bộ ngực mình, với tay nhặt dao găm rơi trên mặt đất lên, giết tới phía đứa bé trai kia, hắn muốn nhanh chóng ngăn lại trước khi gã ra tay với Lưu Sanh.

Lúc này dao găm của đứa bé trai kia đã đâm tới trước mặt Lưu Sanh, Lưu Sanh ngã trên mặt đất hoàn toàn không có bất cứ chỗ trống nào để né tránh.

Trong lòng y vào lúc đó quyết đoán, cũng không biết dũng khí từ nơi nào sinh ra, tay của y mãnh liệt duỗi ra, dùng tốc độ cực nhanh cứng rắn cầm dao găm bị nam hài đâm tới.

Nam hài hiển nhiên thực sự không ngờ Lưu Sanh hung ác như vậy, cũng dám lấy tay đón lấy dao găm của gã.

Mà sau khi hơi hơi khiếp sợ, nụ cười ác độc liền hiện lên ở trên mặt của gã lúc này, tay gã cầm chặt dao găm dùng sức đâm về phía trước.

Sắc mặt Lưu Sanh ở một khắc này trở nên trắng bệch, máu tươi giữa ngón tay lại càng bắt đầu chảy xuống phía dưới không ngừng.

Dao găm đã cắt vỡ tay của y, cảm giác đau đớn thấu xương truyền đến, khiến trong đầu y run lên một trận. Lực lượng trên dao găm truyền lại lớn thêm vài phần, cảnh này khiến y không thể không nắm chặt thêm cái dao găm kia, mà hành động như vậy, hiển nhiên tránh không được khiến miệng vết thương trên tay y tiếp tục bị xé rách.

Nụ cười trên mặt tiểu nam hài càng lớn, thần tình như vậy cùng với khuôn mặt gần như cả người lẫn vật vô hại, có vẻ quỷ dị lại âm trầm.

Gã dường như rất hưởng thụ quá trình này.

Nhìn đối thủ không ngừng giãy giụa, nhưng vẫn như trước từng bước một bước về phía tử vong.

Điều này làm cho Từ Hàn cùng Lưu Sanh trong lòng run lên một trận, bọn hắn rốt cuộc ý thức được nam hài trước mặt này là một kẻ địch đáng sợ.

Đáng sợ đến mức dù cho những thứ yêu thi hung hãn bên ngoài rừng rậm kia cũng không thể nào so sánh được.

Có đôi khi, con người còn đáng sợ hơn yêu quái rất nhiều.

Từ Hàn không dám có nữa nửa phần do dự, hắn không thể xác định Lưu Sanh còn có thể kiên trì bao lâu, nói cho cùng, cục diện như vậy cũng là do lòng dạ đàn bà của mình tạo thành.

Trong lòng hắn nổi lên vẻ kiên quyết, kéo theo thân hình tràn đầy vết thương, cố gắng dùng hết sức lực chạy về phía đứa bé trai kia.

Nhưng thương thế của hắn thực sự khá nặng, vết thương trên ngực sâu tới xương, máu tươi còn không ngừng tràn ra bên ngoài. Đầu của hắn cũng bởi vì mất máu quá nhiều mà trở nên có chút choáng váng, nó có thể hoạt động chỉ hoàn toàn bằng vào một cỗ chấp niệm trong đầu.

Hắn không muốn chết ở chỗ này.

Mệnh của hắn không phải như vậy.

Ôm chấp niệm như vậy, hắn rốt cuộc đi tới sau lưng đứa bé trai kia, muốn vung dao găm trong tay đâm về phía gã.

Một hành động này gần như đã dùng hết khí lực toàn thân Từ Hàn, nhưng rơi vào trong mắt đứa bé trai kia một cú đâm này lại giống như trò đùa của trẻ con chơi trò chơi làm người lớn, có vẻ hữu khí nhưng vô lực.

Trên mặt nam hài lại trồi lên một nụ cười ác độc một lần nữa.

Gã thành thạo thủ đoạn như vậy, tập kích giết một người, tên còn lại ra tay giúp đỡ, nhất định lộ ra kẽ hở, lúc này tăng thêm nửa thương một kích.

Ví dụ như hiện tại, Từ Hàn cưỡng ép xuất thủ nên đầy rẫy chỗ sơ hở, gã biết đây là thời điểm chấm dứt trò khôi hài này rồi.

Trong lòng sinh ra ý nghĩ như vậy, trong suy nghĩ nam hài cảm giác đã nắm chắc thắng lợi trong tay, liền muốn rút ra dao găm trong tay, đâm về phía Từ Hàn đã là nỏ mạnh hết đà.

Nhưng vào lúc này, gã bỗng nhiên phát hiện, dao găm của mình vẫn bị Lưu Sanh gắt gao cầm chặt như cũ , trong lúc nhất thời gã không có cách nào rút ra.

Đây là điều khiến gã bất ngờ đấy.

Có thể đoán được miệng vết thương trong tay Lưu Sanh lúc này nhất định đã sâu đủ thấy xương, nam hài nghĩ mãi mà không rõ vì sao y còn sức lực để cầm chặt dao găm của gã như vậy, chẳng lẽ y thật sự không sợ bị con dao găm này trực tiếp cắt đứt bàn tay sao?

Nghĩ như vậy, vẻ tàn bạo trong lòng gã cuồn cuộn. Một lần nữa tăng thêm vài phần khí lực trên tay rút ra dao găm, gã biết rõ, bất kể trong lòng Lưu Sanh rốt cuộc có niềm tin kiên cường như thế nào, nhưng cánh tay đã bị cắt vỡ chắc chắn không thể sử dụng được quá nhiều sức mạnh, mà nếu lấy lại dao găm, y hầu như không có cách nào ngăn cản, mà Từ Hàn cũng chắc chắn là vong hồn kế tiếp dưới đao của gã!

Nhưng khiến gã vạn lần không ngờ tới là, Lưu Sanh dường như cũng nhìn rõ ý nghĩ trong đầu nam hài hiện tại, y vào lúc đó cắn răng một cái, trong con ngươi hiện lên một vẻ tàn khốc. Thân thể của y vậy mà không ngừng thẳng tiến về phía trước, nghênh tiếp cái dao găm kia, cứng rắn để cho cái dao găm kia đâm rách bên vai trái mình chỗ các đốt ngón tay.

Nam hài trong lòng hoảng hốt, sau một lúc ngắn ngủi, gã bỗng nhiên hiểu rõ mục đích của Lưu Sanh.

Y dùng thân thể của mình vững vàng khóa dao găm của nam hài lại, khiến gã trong thời gian ngắn không có cách nào rút dao này ra, cũng chế tạo một cái cơ hội vô cùng tốt cho Từ Hàn.

Vẻ hoảng loạn rốt cuộc vào lúc này nổi lên trên đuôi lông mày của nam hài, gã không cam lòng lại có ý đồ rút ra dao găm của mình một lần nữa, nhưng Lưu Sanh lại giống như cử chỉ điên rồ, đôi mắt đỏ bừng gắt gao cầm chặt con dao găm kia, ngay cả máu tươi tuôn ra từ hai tay cùng chỗ vai đã nhộm đỏ hơn một nửa người y nhưng y vẫn không chú ý.

Mà lúc này, dao găm của Từ Hàn lóe hàn mang dĩ nhiên đã tới trước mặt nam hài.

Lúc này nam hài đã mất đi thời cơ chạy trốn tốt nhất.

Gã không rảnh suy nghĩ tiếp điều gì, trong lúc hoảng loạn không thể không thu hồi cánh tay của mình, theo bản năng chắn ở trước mặt mình.

Xoẹt!

Chỉ nghe một tiếng vang nhỏ.

Dao găm trong tay Từ Hàn, thì cứ như vậy thẳng tắp xuyên thủng cánh tay đứa bé trai kia, máu tươi cực nóng giống như dung nham từ trong lòng bàn tay gã phun ra, bắn tung tóe lên mặt Từ Hàn.

"A! ! !"

Đứa bé trai kia bị đau phát ra một tiếng kêu rên tê tâm liệt phế, gã nắm cánh tay máu tươi giàn giụa, huyệt thái dương hai bên trán nổi lên gân xanh.

"Ta muốn giết các ngươi! Ta muốn giết các ngươi!"

Trong miệng gã phát ra nguyền rủa ác độc, thân thể lại đứng thẳng lần nữa, bộ dáng muốn phát động tấn công Từ Hàn.

Nhưng Lưu Sanh ở bên cạnh đã chờ đợi từ sớm, y nhìn nam hài rơi vào điên cuồng, cắn răng rút dao găm đâm trên ngực mình ra, cũng bất chấp quanh thân lúc này truyền đến đau đớn thấu xương, vung dao găm kia hung hăng đâm xuống đỉnh đầu nam hài.

Phựt!

Kèm theo một tiếng kêu đau đớn, vẻ điên cuồng trong mắt nam hài thối lui như thủy triều, thân thể của gã vào lúc đó giống như một loại bùn nhão ầm ầm ngã xuống đất, triệt để mất đi khí tức.

Hộc!

Hộc!

Hai người sống sót sau tai nạn vào lúc đó nhìn nhau, thần sắc trong con ngươi quả thực cũng cực kỳ phức tạp.

Thân thể Từ Hàn đã không còn sức lực mềm nhũn ngã xuống đất.

"Ta chỉ sợ sống không nổi nữa." Từ Hàn nhìn máu tươi đang không ngừng từ miệng vết thương tràn ra bên ngoài, thì thào lẩm bẩm.

"Trên người chúng ta tổng cộng có tám khối đầu người, tính cả một viên hài tử này mang đến, cùng với chính đầu lâu của gã, vừa vặn mười cái, ngươi mang theo chúng đi đi." Từ Hàn giống như đang nói rõ hậu sự, thanh tuyến khô chát.

Đầu của hắn càng choáng váng, nhưng hắn vẫn cắn răng tiếp tục nói: "trong chúng ta, dù sao cũng phải có người sống sót. . ."

Lúc hắn nói xong những lời này, đã không cách nào chống cự cảm giác mệt mỏi từ trong đầu ùn ùn kéo đến, trước mặt tối sầm ngất đi.

Lưu Sanh sức cùng lực kiệt cũng không tốt hơn bao nhiêu so với Từ Hàn, nhưng y dù sao thân thể căn bản cũng tốt hơn rất nhiều so với nam hài làm tên ăn mày mười hai năm, bởi vậy, vào lúc này còn có thể giữ được một tia thanh tỉnh.

"Khì." Y nhìn Từ Hàn đang hôn mê, nhếch miệng cười cười, nhưng ý cười này lại tác động đến miệng vết thương, khiến y nhíu mày một hồi.

Y run rẩy chạy đến trước mặt đứa bé trai kia, xé quần áo của gã ra, gian nan lại chậm rãi băng bó xong vết thương trên người mình cùng Từ Hàn.

Phương pháp thô thiển như vậy cũng không thể cầm máu, nhưng nhiều ít có thể giảm bớt một chút tình trạng của vết thương.

Làm xong những thứ này, Lưu Sanh nhìn về phía Từ Hàn.

Thần sắc trên mặt y âm tình bất định, tựa như đang làm một cuộc đấu tranh cực kỳ khó khăn, nhưng cuối cùng, y vẫn cắn răng, trong con ngươi hiện lên một đường quyết ý.

Y xưa nay quả quyết, nếu như đã có quyết định, sẽ không có nửa phần do dự.

Lúc đó y cúi người xuống, cắt lấy đầu của đứa bé trai kia, rồi lại nhặt lên hai khối đầu người lăn xuống ở bên cạnh nam hài.

Sau đó đi tới bên người Từ Hàn, bỏ hai khối đầu người vào bên người hắn thật ngăn nắp, rồi gỡ xuống bốn cái đầu treo bên hông mình, cộng thêm bốn khối trên người Từ Hàn, không nhiều không ít, vừa vặn mười cái.

Y xếp bọn nó thật chỉnh tề, sau đó thò tay tìm kiếm trong ngực Từ Hàn một hồi, rốt cuộc tìm được một cái chuông lục lạc buộc trên dây màu hồng.

Đinh đang!

Kèm theo một hồi âm thanh thanh thúy vang lên, Lưu Sanh dao động cái lục lạc kia.

Đó là đồ đạc hai vị nam tử áo tím giao cho bọn hắn trước khi đi vào rừng cổ, mỗi người đều có một cái, chỉ cần rung lên, sẽ khiến những đại nhân vật ở bên ngoài cảm nhận được, bọn chúng sẽ ra tay tới chỗ này, nếu như người trong rừng đã gom đủ mười khối đầu người, bọn chúng sẽ mang đi.

Làm xong những thứ này, Lưu Sanh lại nhìn thoáng qua Từ Hàn giống như đang ngủ yên một lần cuối cùng.

Vẻ lạnh lùng trên mặt y tản đi, khóe miệng vẽ ra một ý cười.

Y nhẹ nhàng nói.

"Tiểu Hàn, ngươi nói rất đúng."

"Dù sao cũng phải có người sống sót."

"Vì vậy. . ."

"Tiểu Hàn, thay ta sống thật tốt đi. . ."

Lời này nói xong, y không chần chừ nữa, mãnh liệt xoay chuyển thân thể của mình, mang theo vết thương toàn thân, đi vào trong rừng rậm lờ mờ.

...

Rừng cổ vẫn là khu rừng kia, bên trong sâu thẳm lộ ra nghiêm ngặt, trong nghiêm ngặt lại hiện lên mùi tanh.

Sau đó một lúc lâu, mấy cái bóng người bỗng nhiên từ xa bay tới, đã rơi vào trong sơn động nho nhỏ này.

Trong đó một vị nam tử đang mặc áo bào màu đen đi tới trước mặt Từ Hàn, lão nhìn thiếu niên hôn mê, ánh mắt khẽ đếm đầu người đã được chất chỉnh tề chung quanh người hắn.

"Ừ, tuy rằng hôn mê, nhưng mười khối đầu người đều đã gom đủ." Lão rất hài lòng khẽ gật đầu, lập tức ngoảnh lại nhìn một vị lão giả áo màu trắng cùng đồng hành một cái.

Lão giả hiểu ý gật đầu, sau đó từ trong lòng lấy ra giấy bút, ở phía trên ghi đến.

"Thái Nguyên năm mười ba, tháng tư, ngày chín."

"Cổ nô Từ Hàn hoàn thành thí luyện, mang đến Tu La Điện."

---o0o---