Q1 - Chương 12: Đưa ngươi về nhà

Quyển 1: Thương Hải Phó Đông Lưu

Dịch: Phuongkta1
Nguồn: Bachngocsach.com

Hai người chạy thật lâu, vẫn không thể vứt bỏ truy binh sau lưng lại.

Cuối cùng Từ Hàn linh cơ khẽ động, lôi kéo Tần Khả Khanh trốn vào trong một cái hẻm nhỏ, lúc này mới gian nan lừa gạt đám Tu La đuổi giết rời đi.

Hộc!

Hộc!

Hai người sống sót sau tai nạn thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, rồi sau đó liếc nhau, nhưng không biết vì sao cũng đều cùng lúc hai ánh mắt chạm nhau lại thu hồi ánh mắt của riêng mình.

Bầu không khí nhiều ít có chút lúng túng.

Đương nhiên còn có Tần Khả Khanh ở trong đầu giờ phút này không ngừng hiện lên nghi vấn.

Suy cho cùng nàng vẫn cảm thấy mình không thể nhận ra Từ Hàn, vậy vì sao hắn muốn liều mình cứu giúp, về điểm này, bất kể như thế nào Tần Khả Khanh cũng nghĩ không thông.

"An toàn." Tần Khả Khanh vỗ vỗ bộ ngực, cảm thán nói, ý đồ dùng chuyện này hóa giải bầu không khí xấu hổ lúc này.

"An toàn?" Nào biết Từ Hàn vào lúc đó lại cười cười, "thiên hạ này đối với Sâm La Điện mà nói, không có bất cứ chỗ nào là an toàn."

Hắn hiểu rất rõ thủ đoạn của Sâm La Điện, cho dù ở trong hoàng cung vương triều Đại Chu, Sâm La Điện muốn giết người, chắc chắn sẽ giết được.

"Sâm La Điện?" Tần Khả Khanh hiển nhiên cũng từng nghe nói tới đại danh Sâm La Điện, vào lúc đó phát ra một tiếng thét kinh hãi, quay đầu kinh ngạc nhìn Từ Hàn, nàng không thể nghĩ ra truy giết bọn họ hiển nhiên là Sâm La Điện hung danh hiển hách, vừa nghĩ tới những tin đồn khủng bố kia, sắc mặt Tần Khả Khanh lập tức trở nên trắng bệch.

"A, không có việc gì, có ta ở đây." Lúc này Từ Hàn lại thấy được Tần Khả Khanh lo lắng, hắn cố hết sức vỗ về an ủi, sau đó lại kéo tay Tần Khả Khanh lần nữa.

Có lẽ là bởi vì vượt qua đại chiến sống còn trước đó, Tần Khả Khanh lại thêm vài phần tỉnh táo, nàng hiển nhiên biết rõ bị một nam tử lạ lẫm lôi kéo tay là một chuyện rất không ổn, bởi vậy vô ý thức muốn thoát khỏi, thế nhưng vào lúc đó, nàng chợt thoáng nhìn lên cánh tay của Từ Hàn đang lôi kéo nàng, phía dưới lớp áo đã vỡ vụn, có nhiều đường máu tươi đầm đìa. Nàng biết rõ những vết máu này đều là do hắn vì muốn bảo vệ nàng mà phải chịu, trong lòng nàng vào lúc đó mềm nhũn, động tác giãy dụa trên tay ngừng lại, liền mặc cho Từ Hàn lôi kéo nàng đi vào hẻm nhỏ tối đen.

...

Lúc trời tờ mờ sáng, Từ Hàn dẫn Tần Khả Khanh đi tới một chỗ rừng cây bên ngoài thành Cảnh Thăng.

Bọn hắn chạy thật lâu, trong quãng thời gian đó không chỉ một lần đụng phải sự truy đuổi của đám Tu La -- chuyện của bọn hắn đã được báo cáo lên cao tầng, chẳng qua không biết rốt cuộc là vì sao, đám Tu La được phái ra truy giết bọn hắn lại ít hơn rất nhiều so với dự đoán của Từ Hàn.

Từ Hàn âm thầm phỏng đoán chỉ sợ chuyện ám sát Long Tòng Vân đã phát sinh ra điều ngoài ý muốn, nếu không dùng phong cách làm việc của Sâm La Điện, giờ phút này hiển nhiên đã phong tỏa toàn bộ thành Cảnh Thăng, sao có thể cho bọn hắn cơ hội chạy thoát?

Mặc kệ suy nghĩ của hắn là đúng hay không, nhưng hắn rốt cuộc đã mang theo Tần Khả Khanh trốn thoát.

Hai người kinh hồn bạt vía chạy một đêm, đã sức cùng lực kiệt từ sớm, bọn hắn tìm được một chỗ ẩn núp, vào lúc đó đều cùng ngồi xuống.

Sau một lát có chút thở dốc, Tần Khả Khanh vẻ mặt đỏ bừng lại chợt nhớ tới miệng vết thương trên tay Từ Hàn, nàng xoay người, lấy ra dược vật chính mình mang theo, muốn giúp hắn băng bó. : dược vật: các vị thuốc

Nhưng lúc này mới có chút va chạm vào Từ Hàn, Từ Hàn liền giật mình một cái, đứng lên, cực kỳ đề phòng nhìn Tần Khả Khanh.

Chém giết mưa máu nhiều năm đã sớm để cho Từ Hàn sinh ra một bản năng giống như thú hoang, vô ý thức đề phòng tất cả mọi người. Mà khi hắn nhìn rõ giờ phút này trong mắt Tần Khả Khanh mang theo kinh ngạc cùng oan ức, mới biết chính mình quá mức đa nghi rồi.

"Thực xin lỗi." Hắn có chút ít áy náy nói, ngồi trở về lần nữa.

Có lẽ người có thể khiến cho hắn hoàn toàn tín nhiệm ở trên đời này, ngoại trừ A Sanh năm đó, đã chỉ còn lại cô bé trước mắt này rồi.

"Không sao." Tần Khả Khanh tuy rằng bị phản ứng của Từ Hàn khiến cho hoảng sợ, nhưng vẫn hiểu được hành vi như vậy của hắn. Nàng lắc đầu bước người tới, lại xé một tấm vải trên quần áo của mình, bắt đầu dùng dược vật cẩn thận băng bó lại.

Tần Khả Khanh cúi đầu, sợi tóc bị gió đêm nâng lên, lướt qua hai gò má Từ Hàn.

Cho dù là đối mặt với nghịch cảnh sống chết cũng chưa từng nhăn một chút lông mày, trong lòng Từ Hàn vào lúc đó lại sinh ra một cỗ căng thẳng nói không nên lời.

Đây là từ lúc hắn có trí nhớ đến nay, vẫn là lần đầu tiên tiếp xúc thân mật với một người con gái như vậy.

Ọt ọt.

Hắn nuốt nước miếng một cái, khóe mắt không nhịn được liếc nhìn về phía Tần Khả Khanh đang cúi đầu, tinh tế đánh giá nàng sau bốn năm không thấy.

Nàng đã mười sáu tuổi, ngang bằng tuổi hắn, ngũ quan đoan chính, tuy không được coi là sắc nước hương trời, nhưng lại có vài phần tiểu gia ngọc bích. :

Thực tế vào lúc này, nàng hết sức chăm chú làm sạch dị vật trên vết thương của Từ Hàn, bộ dáng kia thực sự khiến Từ Hàn không hiểu có chút say mê.

"Tốt rồi." Lúc này, Tần Khả Khanh băng bó kỹ miệng vết thương của Từ Hàn, nàng phủi tay, ngẩng đầu nhìn về phía Từ Hàn. Từ Hàn không kịp đề phòng tựa như đứa bé làm chuyện xấu bị người phát hiện, vội vàng thu hồi ánh mắt của mình.

Tần Khả Khanh sững sờ, nói chung có thể đoán được Từ Hàn vừa vừa nãy đang vụng trộm quan sát nàng, sắc mặt của nàng hồng hồng, trầm mặc lại lần nữa, thanh tú động lòng người ngồi xuống một bên.

Hai người lại rơi vào một hồi trầm mặc thật lâu.

"Ngươi. . . vì sao phải cứu ta." Sau khi do dự hồi lâu, Tần Khả Khanh rốt cuộc không có cách nào kìm được nghi hoặc trong lòng, mở miệng nhỏ giọng hỏi.

Vì sao?

Từ Hàn sững sờ, trong lòng hắn cũng đang tự hỏi mình vấn đề như vậy.

Hắn đã chờ đợi bốn năm ở Sâm La Điện, chỉ cần yên ổn thêm một năm, đã có thể có được tự do một lần nữa.

Hắn dường như không cần thiết đi đánh bạc tình mạng của mình để cứu nàng.

Chẳng lẽ chỉ vẻn vẹn là vì báo ân tình nửa cái bánh bao không nhân mấy năm trước?

Đương nhiên không phải.

Nhưng, hắn nương thân ở Sâm La Điện cũng không phải đơn giản là vì muốn sống sót như vậy.

Nếu là như thế, hắn có thể tìm một nhà giàu bình thường, bán đi chính mình, sao phải khổ cực chịu dằn vặt của Sâm La Điện?

Hắn theo lão khất cái làm ăn mày hơn mười hai năm.

Hắn từng không chỉ có một lần có nghi vấn như vậy đối với mình, đối với cái thế giới này.

Mà khi hắn trông thấy cô gái đã từng cứu mình bị bán đi, hắn muốn làm điều gì đó, cũng cảm thấy mình nên làm những gì. Nhưng lão ăn mày lại nói cho hắn biết, ngươi là một tên ăn mày, tên ăn mày phải có bộ dáng của ăn mày. Ngươi không thể làm được điều gì.

Khi đó, Từ Hàn rốt cuộc nghĩ thông suốt một chuyện.

Hắn không muốn làm tên ăn mày, hoặc bất cứ kẻ nô bộc nào.

Hoặc có thể nói, hắn cảm thấy là người thì không nên vì muốn tiếp tục tồn tại mà sống, người muốn sống tiếp, nhiều ít phải có chút ý nghĩa. Ý nghĩa kia là cái gì, hắn không biết, nhưng hắn muốn đi tìm.

Vì thoát khỏi thân phận như vậy, hắn lựa chọn Sâm La Điện. Mà tất cả ước nguyện ban đầu, đều vì năm đó hắn trơ mắt nhìn Tần Khả Khanh bị bán đi.

Nếu như lúc này, hắn vì mạng sống mà giết nàng, vậy bốn năm chịu đựng gian nan trắc trở lại có ý nghĩa gì?

Cho nên, nếu nói hắn cứu Tần Khả Khanh, chẳng bằng nói hắn tự cứu chính mình.

Nhưng Từ Hàn giờ phút này trầm ngâm, rơi vào trong mắt Tần Khả Khanh lại để cho cô bé này cho rằng Từ Hàn có điều khó nói. Nàng cười cười, nói ra: "nếu như không thuận tiện, vậy không cần nói đi." Nhưng thần sắc trên mặt nhiều ít có chút thất vọng.

Sau đó nàng giống như nghĩ tới điều gì, quay đầu một lần nữa nhìn về phía Từ Hàn hỏi: "vậy ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi tên là gì không? Hoặc có thể cho ta nhìn hình dáng của ngươi như thế nào?"

Khuôn mặt Từ Hàn từ đầu đến cuối đều che một miếng vải đen, chuyện này khó tránh khỏi khiến đáy lòng Tần Khả Khanh rất hiếu kỳ. Dù sao nếu như hai người chỉ là bèo nước gặp nhau, nàng thực sự không thể nghĩ ra vì sao Từ Hàn lại cứu nàng? Nhưng nếu như biết nhau, Tần Khả Khanh lại không thể nghĩ tới từ lúc nào nàng lại quen một nhân vật như vậy.

Yêu cầu này hiển nhiên ngoài dự liệu của Từ Hàn, hắn ngẩn người, dường như mất một hồi lâu, mới trầm mặc lắc đầu.

"Vì sao?" Tần Khả Khanh cũng không thoả mãn câu trả lời của Từ Hàn, nàng đứng người lên truy vấn, giọng nói không phát giác đã ngân vang thêm vài phần.

"Biết được quá nhiều không có ích lợi gì với ngươi." Từ Hàn nói như vậy. Mà trên thực tế cũng thực sự là như thế, Tần Khả Khanh không thể nào nhận ra hắn, hắn chỉ là một tên ăn mày bên đường, coi như nàng năm đó trong lòng lương thiện bố thí cho hắn một cái bánh bao không nhân, không ai sẽ thực sự nhớ một tên ăn mày như vậy? Trái lại, Tần Khả Khanh lúc nàu cũng không biết quá nhiều kế hoạch của Sâm La Điện, như vậy Sâm La Điện mới có khả năng tha cho nàng, nếu không. . . chỉ sợ sẽ đưa nàng tới tai họa chết người.

"Nhưng . . ." Tần Khả Khanh vào lúc đó phóng ra một bước, còn muốn nói cái gì đó. Nhưng thấy Từ Hàn giờ phút này nhưng dựa lưng vào thân cây nằm xuống nhắm mắt dưỡng thần, hiển nhiên đã không còn ý muốn nói chuyện, nàng liền mạnh mẽ nuốt trở về lời nói đã ra đến khóe miệng.

Mà lần Từ Hàn nằm xuống đã hai canh giờ, sắc trời đã tỏa ra ánh sáng, nhưng Từ Hàn vẫn không có ý đứng dậy.

Tần Khả Khanh khó tránh khỏi có chút nóng vội, bọn hắn vẫn đang bị đuổi giết, nàng lúc này không cho rằng đây là một cơ hội tốt để nghỉ ngơi, bởi vậy nàng liên tục do dự, cuối cùng vẫn mở miệng hỏi: "nè, ngươi đang làm gì thế? Chúng ta vẫn ẩn nấp chỗ này sao?"

"Đừng nóng vội, nhanh đến rồi." Từ Hàn lại híp mắt, nhàn nhạt đáp lại.

Mà đúng lúc này, trên bầu trời chợt đã tỏa ra ánh sáng chợt vang lên một tiếng khàn khàn, nương theo một hồi thanh âm vỗ cánh, một con quạ đen chậm rãi từ phía chân trời hạ xuống, rơi vào bả vai Từ Hàn.

Tần Khả Khanh sững sờ, ngược lại ngừng lời nói đã ra đến khóe miệng của mình.

Từ Hàn dường như đã sớm đoán được chuyện này, hắn tự tay nhè nhẹ vuốt ve đầu quạ đen này, sau đó đặt nó trên cánh tay của mình, lấy ra lá thư từ chỗ mắt cá chân của nó.

"Ám sát thất bại, Thương Hải Lưu ra tay cứu Long Tòng Vân, Long Tòng Vân bây giờ đang ở trấn Cốc Bằng tu dưỡng, mang theo tình nhân bé nhỏ của ngươi đi tìm lão đi, mãi mãi không thể trở về Sâm La Điện."

Nội dung trên tờ giấy cực kỳ đơn giản, nhưng lúc này lại vạch cho Từ Hàn một con đường sáng.

Về phần thư này rốt cuộc là do ai phát tới, Từ Hàn trái lại có thể đoán được vài phần, hắn biết rõ một khi hắn bị bắt, hiển nhiên không thể che giấu quan hệ giữa hắn và Nguyên Tu Thành, cho nên, hắn đã ngờ tới Nguyên Tu Thành sẽ nghĩ biện pháp giúp hắn thoát thân từ rất sớm.

Nhưng về phần mục đích của Nguyên Tu Thành cuối cùng là vì điều gì, hắn không thể biết được.

Hắn chỉ nhớ mang máng, lúc hắn tỉnh lại trong Tu La tràng, một thời gian dài tự trách bởi vì lòng dạ đàn bà của chính mình mà hại chết Lưu Sanh. Mà lúc hắn rơi vào cảm giác áy náy không thể tự thoát ra được, là người nam nhân kia bỗng nhiên xuất hiện, nói cho hắn biết, bất kể hắn muốn vì Lưu Sanh làm điều gì đó, nhưng điều kiện trước tiên hắn cần phải sống sót.

Lúc đó, cuộc nói chuyện kia đả điểm tỉnh Từ Hàn.

Vậy mới có Từ Hàn lúc này.

"Đi thôi." Từ Hàn nhét lá thư kia vào trong ngực, hai tay vung lên, thả quạ đen trong tay bay về phía chân trời, quay đầu nhìn về phía Tần Khả Khanh vẫn đang sững sờ ở bên cạnh, nói như vậy.

"Đi nơi nào?" Tần Khả Khanh vô thức hỏi.

Từ Hàn cười cười, nói ra: "đưa ngươi về nhà."

---o0o---