Chương 20: Câu lạc bộ đấu vật

Dịch: Bỉ Ngạn + Cà Rốt
Biên:
Nguồn: bachngocsach.com

“Đánh nhau với tên bồi luyện nhỏ, căn bản không thể nào nâng cao được Cầm Nã thuật của mình”.

Trong mơ, Vương Bảo Nhạc lại bị tên bồi luyện lớn bẻ gãy ngón tay, hắn tức điên cả người, một chút cũng không cam tâm, sau khi rời khỏi cảnh mộng, hắn tức tốc lôi đống đồ ăn ra, vừa ăn ngấu nghiến vừa suy nghĩ, rồi đi thẳng một mạch từ động phủ về thành Phiêu Miểu.

Đối với Vương Bảo Nhạc bây giờ mói nói, hắn rất nóng lòng muốn được chiến đấu thực tế, một mặt là vì hắn đã bị tên bồi luyện lớn dằn cho nhừ tử , mặt khác , quan trọng hơn là hắn nhận ra được, Thái Hư Cầm Nã thuật này tuy rằng rất đê tiện,nhưng chiến tính lại cực kì mạnh mẽ.

Mà muốn hoàn toàn nắm vững được nó, sau này không bị tên to đầu kia đánh cho chết đi sống lại nữa, thì chỉ có cách thực chiến người thật việc thật mới có thể đẩy nhanh tốc độ.

Cho nên ngay lập tức hắn nghĩ ngay đến Câu lạc bộ đấu vật.

Mang theo ý nghĩ như thế, cho nên việc đầu tiên sau khi Vương Bảo Nhạc trở về thành Phiêu Miểu chính là đi thẳng đến câu lạc bộ đấu vật, chỉ là trên đường đi,lúc hắn đi ngang qua một tiệm cửa hàng đồ chơi, hắn đột nhiên ngẫm nghĩ, sau đó lại bước vào, khi hắn bước trở ra thì học bào trên người hắn đã thay đổi , trước ngực hắn hình như lòi ra…một cái mặt nạ thỏ trắng.

“Mình dù sao cũng là học sinh đặc chiêu của đạo viện, bớt khoa trương một chút sẽ tốt hơn”

Vương Bảo Nhạc cho rằng bản thân đã suy tính rất kỹ càng, lúc này hắn đưa tay sờ lên cái mặt nạ, cảm thấy vô cùng hài lòng.
Hắn cảm thấy chiếc mặt nạ này rất thân quen, hắn liên tưởng đến bộ dáng của mình khi mang nó lên, ngay tức khắc hắn cảm giác bản thân mình vừa đáng yêu mà cũng rất bá đạo, khí thế lẫm liệt ngút trời luôn.

Vương Bảo Nhạc cứ thế đắc ý, hắn chấp tay sau lưng, uy phong lẫm liệt bước vào câu lạc bộ đấu vật.

Câu lạc bộ đấu vật có mặt ở khắp mọi người trong mười bảy thành chủ của Liên Bang, đấu trường bên trong rất lớn, giống như một cái lôi đài, tất cả mọi người đều được tự do chiến đấu trên võ đài, cho dù là trước đó, hay là sau thế kỷ Linh Nguyên thì cũng đều sôi sục náo nhiệt.

Nhất là từ khi bước vào thế kỷ Linh Nguyên, cổ võ được khôi phục, băt đầu mở ra thời kì tu hành, góp phần làm cho đấu vật trở thành một trong những hoạt động được chào đón nồng nhiệt nhất Liên Bang.

Thậm chí là có không ít cường giả cũng tham gia, đủ loại bí kiếp cổ võ, nhiều vô số kể.

Cho dù là ở đâu, bất kể là thời gian nào thì câu lạc bộ đô vật ở đó đều là một trong những nơi náo nhiệt nhất thành thị.
Thành Phiêu Miểu cũng không ngoại lệ.

Giống như lúc này, Vương Bảo Nhạc cũng vừa đến, trong thành Phiêu Miểu, tòa nhà kia lúc nhìn từ xa giống như một nấm đấm khổng lồ,lúc nhìn gần thì lại giống như đấu trường hình bầu dục của La Mã thời cổ đại. Bên trong là hàng nghìn tiếng hò hét cổ động vang dội theo đỉnh đài truyền ra khắp nơi.

“Đến đây ! Tiếp nào !”

“Có ai muốn khiêu chiến với ta không ? Chỉ cần thắng được ta sẽ có được mười linh thạch!”

Những tiếng gào thét điên cuồng dồn dập vang lên không ngừng khiến cho đám người đi đường bên ngoài câu lạc bộ hiếu kì mà nhìn vào, thỉnh thoảng cũng có vài người cảm thấy kích thích mà bước vào câu lạc bộ.

Nhận thấy được sự náo nhiệt của câu lạc bộ, Vương Bảo Nhạc cảm xúc dâng trào, máu huyết không ngừng sục sôi, vội vàng chạy thật nhanh vào trong.

Hắn vừa mới bước vào cửa, ngay lập tức những tiếng thét kinh thiêng động địa đập ngay vào mặt hắn, ngay trước mặt hắn lúc này chính là một đại sảnh rộng trăm thước.

Đại sảnh này cực kì rộng,càng nhìn càng không thấy điểm dừng,chỉ thấy ở giữa đại sảnh phía xa có một quả cầu thủy tinh lớn , quả cầu thủy tinh cao ít nhất cũng trăm trượng, vô cùng bắt mắt.

Xung quanh quả cầu thủy tinh, có rất nhiều người, ăn mặc đủ kiểu, một số thì đứng trò chuyện, một số thì đứng xoay quanh quả cầu thủy tinh giống như là đang điều tra thông tin gì đó.

Ngoài ra, xung quanh bốn phía, đâu đâu cũng chỉ toàn người với người, tiếng bàn tán xôn xao không ngừng dễ làm cho người khác cảm thấy hình như mình không phải đến câu lạc bộ, mà là một cái chợ trời thì phải.

Vương Bảo Nhạc cũng chú ý tới xung quanh đại sảnh rộng lớn có rất nhiều cửa ra vào, một số thì đóng kín, một số thì mở ra, mà những cánh cửa mở ra sau khi có người đi vào thì lập tức đóng lại, chứng tỏ những cửa này chỉ cho phép một người đi vào mà thôi.

“Nơi này thật lớn!”, Vương Bảo Nhạc hít một hơi,cho dù là trước đó ở bên ngoài hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý,nhưng vẫn bị sự hoành tráng ở đây làm cho hết cả hồn. Sau một hồi chen chúc vào trong đám người hỏi tới hỏi lui, Vương Bảo Nhạc mới biết được, thì ra câu lạc bộ đấu vật này được chia làm ba tầng.

Tầng một là đại sảnh, tầng hai là đấu trường, còn tầng ba rất ít khi mở cửa, chỉ khi nào tổ chức một số trận đấu đỉnh cao thì mới mở ra.

Mà muốn đi lên tầng hai, có hai cách , một là trực tiếp đi thẳng vào một trong bốn cánh cửa chính ở bốn phía đại sảnh,còn hai chính là thuê võ đài. Tức là, sau khi lên tầng hai sẽ tiếp nhận khiêu chiến của người khác, cũng có thể đi khiêu chiến người khác. Như vậy, bốn cửa ra vào ở đại sảnh chính là để dùng cho cái sau.

Hai cách này, cách thứ nhất thì đơn giản, nhưng mà không được bí mật lắm,cách thứ hai thì bảo mật và an toàn hơn, nhưng mà lại tốn kém quá.

Nhưng mà, cho dù là chọn cách nào thì trước nhất cũng đều phải đi qua bên cạnh quả cầu thủy tinh ở giữa đại sảnh để ghi danh và đóng phí linh thạch.

Nếu đổi lại người khác, tất nhiên họ sẽ chọn cách nào ít tốn kém nhất, nhưng đối với một kẻ chỉ cần viết giấy nợ là có tiền xài như Vương Bảo Nhạc của hệ Pháp Binh mà nói, chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ mà thôi.

Vậy là, hắn chấp tay sau lưng, thong thả tiến về phía quả cầu thủy tinh.

“Mình đến đây là để luyện tập Bài Thủ Chỉ, mấy cái linh thạch gì đó, chẳng qua cũng chỉ nhiều hơn đống thịt mỡ trên người mình chút thôi”. Nghĩ nghĩ như vậy, Vương Bảo Nhạc liền cảm thấy bản thân mình đúng thật là hơn người mà.

Sau khi ghi danh, kê khai thông tin,tìm hiểu quy định thi đấu , hắn liền nhanh chóng đóng phí linh thạch để thuê một lôi đài.
Vương Bảo Nhạc đưa mắt nhìn quanh các lôi đài liền nhìn thấy có một cánh cửa đang mở, hắn vội bước vào trong, vừa mới bước vào, thân phận mà hắn dùng để ghi danh ở quả cầu thủy tinh ngay lập tức được xác nhận, sau khi cửa lôi đài liền đóng lại, có một giọng nữ nhẹ nhàng phát ra.

“Kính chào quý vị , hoan nghênh quý vị đã đến với câu lạc bộ đấu vật tự do,xin chú ý muốn muốn giữ kín thân phận, khi giao chiến có thể sử dụng mặt nạ,bất kể là xuất chiến hay là trở về, chỉ cần đứng tại chổ và hô to là được.”

Âm thanh phát ra những điểm cần lưu ý khi giao chiến và những quy tắc cần tuân thủ của câu lạc bộ.

“ Cũng có tâm đó chứ, được lắm, được lắm.”

Vương Bảo Nhạc rất hài lòng với quy cách này, hắn đi thẳng về phía trước.

Trước mặt hắn có một lối đi, xung quanh đều có ánh đèn lan tỏa,nhìn qua vô cùng dễ chịu, cuối lối đi có một căn hầm, bên trong có một chiếc giường nhỏ cùng với một số vật dụng đơn giản.Nơi này, một mặt vừa là phòng nghỉ, vừa là phòng thay đồ để che giấu thân phận trong lúc chờ đến lượt đấu.

Đứng giữa căn hầm, Vương Bảo Nhạc điều chỉnh hô hấp, hắn cảm thấy mình bây giờ giống như là một đại tướng quân sắp sửa ra trận chiến đấu, trong phút chốc ánh mắt hắn liền trở nên vô cùng kiên định.

"Tại đây! Sẽ diễn ra trận chiến bẻ ngón tay đầu tiên của Vương Bảo Nhạc ta!"

Vương Bảo Nhạc vỗ vỗ bụng, lấy mặt nạ thỏ trắng trong ngực ra rồi đeo lên mặt, khí thế trên người hắn bỗng nổi lên, cái mặt nạ thỏ trắng đáng yêu kia chẳng tương xứng chút nào với thân hình mập mạp...

Tuy nhiên Vương Bảo Nhạc lại rất hài lòng, sau khi soi gương mấy lần, hắn bước vào mật thất, đầu ngẩng lên, miệng thốt ra mấy chữ:

"Xuất chiến!"

Lời nói còn chưa kịp dứt, trần nhà phía trên đã mở ra, một cái bệ dưới chân nâng hắn trồi lên võ đài, lúc nó dừng lại, hắn đã có mặt ở tầng hai của Câu lạc bộ.

Những tiếng gào thét vang vọng nhiều hơn hẳn ở tầng một, truyền tới từ bốn phía, trước mắt Vương Bảo Nhạc là một lôi đài được bao phủ bởi mộ quả cầu thủy tinh trong suốt.

Nhìn xuyên qua lớp thủy tinh có thể thấy được rất nhiều lôi đài tương tự ở mấy trăm thước xung quanh, rất nhiều người cũng đang có mặt tại đây.

Cả lầu hai này chắc có cả mấy trăm tới ngàn lôi đài như vậy, cả đám người đang khiêu chiến, đánh lộn, hò reo ầm ĩ, diễn ra liên tục.

Những tiếng hoan hô, gào thét như những cơn sóng trào dâng khắp nơi, mà phần lớn người ở đây cũng sử dụng mặt nạ giống hắn, không muốn lộ thân phận.

Vương Bảo Nhạc hít vào một hơi thật sâu, hắn liếc nhìn bốn phía, tim đập rộn ràng, cảnh tượng nơi này vừa mới lạ vừa kích thích hắn. Lúc trước hắn đã đọc kỹ những quy tắc trên quả cầu thủy tinh, hắn biết rõ sau khi thuê lôi đài thì được phép cài đặt một mức linh thạch bất kỳ, đối phương tới khiêu chiến, ai thắng sẽ giành được linh thạch của hắn, ngoài ra chủ đài còn được phép giới hạn cảnh giới tu vi của người khiêu chiến.

Nếu kẻ khiêu chiến thua thì cũng mất số linh thạch tương ứng, chủ đài cũng có thể đi khiêu chiến ở các đài khác, vì lẽ đó nên chỗ này mới có tên là Câu lạc bộ đấu vật tự do.

Có điều nơi đây không cho phép đánh chết người và rất quan tâm tới sự riêng tư của khách hàng, nếu có kẻ nào phá luật thì câu lạc bộ sẽ xử lí cực kỳ nhanh chóng.

Cố dằn sự hưng phấn trong lòng, Vương Bảo Nhạc tranh thủ thiết lập số linh thạch của lôi đài mình. Sau khi nghĩ một hồi, nhằm thu hút nhanh chóng sự chú ý của mọi người, hắn đặt mức mười linh thạch rồi ung dung ngồi khoanh chân, chờ đợi có người tới khiêu chiến.

Đợi một lúc, mặc dù cũng có nhiều người đi qua ghé mắt nhìn, nhưng không có kẻ nào khiêu chiến. Đúng là hình dạng của Vương Bảo Nhạc cùng với mức mười linh thạch đã làm chùn chân nhiều người, họ cảm thấy hơi dị thường.

Dù sao thì mười linh thạch cũng là món tiền không nhỏ!

"Còn phải đợi tới bao giờ nữa?"

Sau thời gian một nén nhang, Vương Bảo Nhạc đã hết kiên nhẫn, hắn ngó xung quanh một vòng rồi rời khỏi lôi đài, hòa vào đám đông. Hắn nghĩ rằng nếu không có ai khiêu chiến mình thì mình sẽ tự đi tìm kẻ khác để khiêu chiến!

"Nên bắt đầu từ dễ!"

Vương Bảo Nhạc đi xuyên qua rừng người, tới mấy cái lôi đài thủy tinh, cuối cùng chọn một lôi đài có mức một linh thạch.

Trên lôi đài này là một đại hán cao to, toàn thân phát ra Khí Huyết Cảnh bình thường, hai mắt sáng, đang ngồi khoanh chân, kiên nhẫn nhìn xung quanh. Sau khi thấy ánh mắt có phần kích động của Vương Bảo Nhạc, gã cười gằn một tiếng rồi ngoắc tay gọi hắn:

"Con thỏ kia, mau lại đây luyện tập với ông mày!"

Vương Bảo Nhạc trợn mắt, nhảy lên đài luôn. Lúc hắn bước lên đài, đám đông xung quanh cũng ít chú ý tới, vì cấp độ lôi đài này có vẻ quá thấp. Tuy nhiên một vài kẻ thấy hình dạng đại hán to con và con thỏ Vương Bảo Nhạc hơi dị nên cũng dừng chân, ngó qua chút xíu.

Vương Bảo Nhạc đã lên đài, hai mắt đại hắn sáng rực lên, vừa cười to vừa đứng dậy, tu vi Khí Huyết Cảnh bỗng tăng lên mạnh, biến thành Phong Thân Cảnh, gã cười to dữ tợn rồi hùng hổ lao tới hắn.

Mọi người xung quanh đều giật mình, đúng là tu vi của gã đại hán kia chuyển biến quá lớn.

"Ông đây khoái nhất là tự hạ tu vi rồi dụ mấy con thỏ béo như ngươi mò tới cửa, hôm nay phải dạy dỗ ngươi thật tốt mới được!

Tiếng cười của đại hán vang vọng, khí huyết bung ra, người gã đã tới sát Vương Bảo Nhạc, gã vung tay định vả thẳng vào mặt hắn.

Vương Bảo Nhạc vung tay phải lên theo phản xạ, Phệ chủng trong cơ thể lập tức chuyển vận, môn Cầm Nã Thuật khiến hắn khốn khổ bao lâu nay được triển khai, một lực hút tuôn ra tác dụng lên người gã đại hán làm hướng đánh bị lệch, cả thân người gã cũng lảo đảo.

Vương Bảo Nhạc đang định vung trảo lên chộp, nhưng gã đại hán kia cũng rất lanh lẹ, gã gầm nhẹ lên, lạng người bước qua một bên và né được.

"Thế mà lại né được!"

Vương Bảo Nhạc đã cáu, hắn chủ động xông thẳng tới đại hán, lúc này gã kia cũng đang hít vào một hơi, cảm thấy có gì đó không ổn, chân nhảy lui về sau, tay đấm ra liên tục để muốn bức lui Vương Bảo Nhạc.

Rất nhanh chóng, hai người chiến đấu qua lại trên lôi đài khá nhiều chiêu. Đây là trận đánh chính thức đầu tiên của Vương Bảo Nhạc, gã đại hán kia đúng là quá thích hợp để luyện tập. Thời gian trôi qua, thân pháp của hắn ngày càng nhanh nhẹn, khác hẳn lúc ban đầu, dường như hắn đang lột xác vậy. Hai mắt hắn sáng rực lên, trên mặt đầy vẻ hưng phấn.

Gã đại hán thì ngược lại, mồ hôi đã vã đầy trán, gã như đang gặp quỷ vậy, đúng là gã đã nhận ra, ban đầu Vương Bảo Nhạc còn hơi lúng túng, nhưng càng đánh càng tiến bộ thần tốc.

Thận chí gã đã phải phong thân để khí huyết không tán ra ngoài, giúp tăng tốc độ và sức mạnh, tuy vậy vẫn dưới cơ Vương Bảo Nhạc đang ở Khí Huyêt Cảnh.

"Chết cha! Con thỏ này ở đâu lòi ra không biết?"

Gã đại hán giật thót mình, lúc này nghiến răng nghiến lợi, miệng gầm lên, hai tay vung ra định ôm chặt Vương Bảo Nhạc, đây là võ kỹ chiến pháp duy nhất của gã:

"Càn Khôn Thủ!"

Người xem bốn phía đã bị thu hút bởi trận đánh này, Càn Khôn Thủ vừa xuất hiện thì nhiều kẻ đã hô lên kinh hãi, tuy nhiên tiếng hô chưa dứt thì cục diện trên đài đã có sự thay đổi lớn.

Càn Khôn Thủ của đại hán vừa tới, trong nháy mắt, hai mắt Vương Bảo Nhạc lóe lên, tên bồi luyện lớn trong mộng cảnh hiện ra trong đầu, hắn bước qua một bên, lực hút của Phệ chủng dồn cả về tay phải, tung ra một trảo!

Trảo này mới tung ra, gã đại hán còn chưa kịp đổi sắc thì cánh tay gã đã bị hút, lần này gã không kịp né, Vương Bảo Nhạc đã tóm được ngón tay và bẻ mạnh một phát!

Một tiếng thét thảm thiết vang lên từ miệng gã đại hán, cả người gã run rẩy, hai chân nhũn ra, suýt nữa thì quỳ sụp xuống. Theo bản năng, gã muốn rút tay ra, nhưng lúc này tay Vương Bảo Nhạc như gọng kìm, lại còn thêm lực hút nữa nên gã dù cố gắng giãy dụa cũng không làm gì được, gã cảm giác như một đàn thú hoang đang lao đi trong óc, miệng phát ra tiếng kêu:

"Đau quá...dừng tay..."

"Ha ha...nhận thua chưa?"

Lúc này Vương Bảo Nhạc đang phấn khích vô cùng, hắn thấy vẻ mặt thảm thiết của gã đại hán giống hệt mình từng trải qua, môn Bài Thủ Chỉ này đúng là khoan khoái và vô địch, lập tức hắn thấy thích thú với bộ môn Cầm Nã Thuật!

Lúc này cả đám người đứng quanh lôi đài đều trợn mắt há mồm, sau khi gã đại hán kia nhận thua được một hồi lâu, cả bọn mới nhao nhao hít mạnh một hơi, những âm thanh bình phẩm vang lên liên tục:

"Cái này...Đây là Bàn Thủ Chỉ?"

"Trời ơi, sao có thể làm vậy...thật đúng là quá vô sỉ!"

Mọi bạn đọc tham gia thảo luận, góp ý tại đây: [Thảo Luận] Tam Thốn Nhân Gian - Nhĩ Căn - Lầu 1: Ta Muốn Giảm Béo!