Chương 7: Kì thi định kì

Số từ: 1687

+Quyển 1: Một ngày nọ ta có thần nhãn
+Nguồn: Bachngocsach.com

Hắn đến lớp, mọi người vẫn như mọi khi lơ hắn đi. Mà hắn cũng vì diễn nhút nhát nên không thể chủ động bắt chuyện được. Thôi thì cứ học tập tập trung thôi.

Hôm nay hắn yên bình trải qua cả buổi, cũng không hiểu tại sao bọn giáo bá lại không đến tìm hắn nữa. Sáng nay hắn đi con đường kia là vì không có chị đại đi qua và không muốn muộn học.

Tan học, lũ bắt nạt hắn cũng không có thấy đâu, Vương Lâm nhún nhún vai, chắc là bận việc gì đó đi.

Hắn về nhà, cầm ví đi ra ngoài. Mục đích chiều nay của hắn là đi đến phòng tập gym, nghe nói ở đó có tầng dạy kick- boxing. Sáng nay hắn đã nhờ người khác tư vấn xem có môn nào mà mắt nhìn thấy nhưng cơ thể không phản ứng kịp, chỉ có môn kick-boxing mà thôi.

Trước đây lúc là Ma Vương lực lượng cùng tốc độ của hắn vốn rất mạnh, cộng thêm ma pháp cùng các loại cường hóa, lâu đài đều bắt hắn học, nếu không sẽ thay đổi hình dạng căn nhà bắt hắn vào phòng tập luyện, không tập xong không được đi ra. Mà cuối cùng thì hắn cũng đâu có dùng đến mấy thứ đó?

Mà thế giới này không thể sử dụng ma pháp, hắn không cảm nhận được dòng chảy ma lực ở thế giới này, cho nên dù hắn có thử thế nào thì cũng không sử dụng được. Nếu có thể hắn đã đánh bại Từ Hạo Nhiên ngay từ đầu.

Cho nên là mấy cái kĩ thuật đánh nhau gì đó hắn không có, cứ thế mà đánh bừa thôi, kinh nghiệm thực chiến cũng chẳng có bao nhiêu, cho nên hắn sẽ đi học kick-boxing.

Đến nơi, anh huấn luyện viên ở nơi đó bảo: “Thế thì em tìm đúng chỗ rồi đấy, kick-boxing vừa nhanh vừa mạnh vừa thực tiễn, mắt thì có thể nhìn thấy nhưng cơ thể phản ứng không kịp đâu haha.”

Vương Lâm trực tiếp dùng một nửa số tiền tiêu vặt để đăng kí, dù sao tiền tiêu vặt của hắn được cho cũng rất nhiều.

Hắn cứ yên bình trôi qua cuộc sống hàng ngày, lũ giáo bá cũng không đến tìm hắn làm phiền nữa, chuyện này Vương Lâm cầu còn không được.

Học tập, rèn luyện thân thể, ăn uống điều độ hắn đều làm, chẳng mấy chốc liền nuôi bản thân béo hơn trắng hơn. Tuy nhiên bộ dạng hắn diễn vẫn là như vậy, lúc nào cũng cong lưng mà cô đơn ngồi một chỗ học tập, tóc lại không chịu cắt đi khác mỗi là nhưng vết bầm tím cùng vết sẹo nhạt dần, cả người nhìn cũng sạch sẽ khoan khoái hơn. Cơ bắp cũng đã dần thành hình, nhìn hắn cao lớn thêm không ít.

Chẳng mấy chốc mà kì thi định kì đã đến, không khí học tập cũng khẩn trương lên, Vương Lâm vẫn như cũ vùi đầu vào học tập. Có gia sư dạy kèm các kiến thức bị hổng, cộng thêm hắn cũng dùng sự chăm chỉ bù đắp cho chỗ thiếu hụt về trí tuệ, cho nên khảo thí cũng không tệ lắm. Nắm chắc từ bét bảng nhảy lên được top 100.

Vương Lâm đem tâm tình đầy háo hức chạy ra xem bảng điểm, lúc xem, hắn thấy bản thân ở hạng 101.

Vương Lâm: “…”

Không công bằng, rõ ràng là người thứ 100 bằng điểm với hắn, vì họ tên mà hắn bị xếp ở sau! Không công bằng! Vương Lâm hiện tại có chút hối hận vì đặt bản thân họ Vương. Chết tiệt, chữ V ở tận cuối bảng chữ cái, bảo sao hắn lại bị xếp dưới top 100!

May mắn có các môn học thuộc mới có thể kéo được điểm lên tới mức này, tại vì ba môn tự nhiên của hắn đều dưới trung bình.

Ngạc nhiên hơn cả, Từ Hạo Nhiên không có đứng đầu bảng như cốt truyện, mà người đứng đầu bảng lại là Lục Thi Nhã? Không biết vị tiền bối này đã làm cách cao siêu nào? Hắn cẩn thận suy nghĩ lại, vị tiền bối này từng nói bản thân đã đi qua mười thế giới, kiến thức phải gọi là vô cùng uyên bác. Có lẽ hắn nên đến và gặp tiền bối và hỏi một số việc. Học hỏi kinh nghiệm gì đó chẳng hạn.

Thi định kì xong, có vẻ như là đến sinh nhật của nữ chính. Nữ chính là vợ cả của Từ Hạo Nhiên, người đầu tiên vào dàn hậu cung của cậu ta, cũng là một người có trái tim thánh mẫu bao dung, chịu dùng chung người đàn ông của mình với người khác mặc dù cô ấy rất giàu. Hắn cũng chẳng hiểu tại sao cô ấy lại thích cậu ta nữa?

[Đó là sức mạnh của bàn tay vàng.]

“Không phải thần nhãn chỉ có tác dụng nhìn mọi thứ chậm hơn với nhìn phát nhớ luôn thôi sao?”

[Chỉ là bề mặt mà thôi, sức mạnh thực sự của bàn tay vàng là hào quang vận khí cùng mị lực kìa. Tất cả phụ nữ gặp Từ Hạo Nhiên đều sẽ yêu hắn ta.]

“Vậy tại sao Lục Thi Nhã…”

Hắn còn chưa nói hết, hệ thống đã ngắt lời: [Chẳng phải cuối cùng cô ấy vẫn yêu cậu ta hay sao?]

Vương Lâm: “…” Nói cũng đúng.

Hắn rẽ vào lớp, an ổn tại vị trí của mình.

Một lúc sau, thầy chủ nhiệm vào lớp, nhận xét một số người, trả bài kiểm tra sau đó là tuyên dương.

Thầy chủ nhiệm cười tươi, nói: “Chúng ta hãy vỗ tay cho bạn học Vương Lâm, tiến bộ vượt bậc nào! Nhất là môn Văn cùng môn tiếng Anh, đứng đầu toàn khối! Mặc dù môn tự nhiên vẫn còn rất kém, nhưng sự tiến bộ vượt bậc này quả thật rất đáng học tập!”

Ban học trong lớp đều trưng ra vẻ mặt ngạc nhiên, sau đó vài giây mới vỗ tay. Ánh mắt tò mò hướng về phía hắn.

Vương Lâm bĩu môi, thành tích đó vẫn chưa là gì cả, hắn cần phải vượt qua Từ Hạo Nhiên nữa. Mà cậu ta đang ở top hai. Hắn cảm thấy con đường lên được top 2 còn gian nan lắm khi mà ba môn tự nhiên đều dưới trung bình. Muốn bổ sung kiến thức từ trung học đến giờ, một tháng căn bản không thể kịp được, lúc trước còn chỉ được không điểm, hiện tại lên được ba điểm đã là kỳ tích.

Còn môn văn hắn đã sớm học thuộc lòng tất cả tài liệu trên mạng, căn bản chỉ cần nhớ lại rồi chép lại là xong, còn mấy bài nghị luận thì hắn làm theo dạng đầy đủ cấu trúc là được. Môn tiếng anh thì là ngôn ngữ mẹ đẻ từ thế giới trước của hắn, căn bản là môn cho điểm.

Tuy nhiên hắn vẫn nhút nhát cúi đầu thấp xuống.

Thầy giáo khen ngợi xong lại rời đi, mọi người lại tiếp tục học tập. Bạn học trong lớp thì cho hắn nhiều thêm một cái ánh mắt.

Lẽ nào cuộc sống nhiều bạn bè mà hắn hàng mơ ước đang tới rồi sao?

“Ê nè.”

Đến rồi, đến rồi sao? Hắn quay phắt về phía người bạn cùng bàn, nghiêng đầu như muốn hỏi có chuyện gì?

“Làm sao mà tự nhiên cậu vọt lên top thế?” Người bạn cùng bàn của hắn là một bạn nam, nhìn cũng gầy, khuôn mặt bình thường mà cũng không tệ, biểu cảm đầy tò mò nhìn hắn.

Nguyên chủ cũng không biết cậu ấy tên gì nên hắn căn bản cũng không biết. Vả lại hắn đang phải diễn một người nhút nhát, cơ mà hắn lại muốn nói chuyện với cậu ta. Hắn suy nghĩ một chút, cảm thấy bản thân có trả lời cậu ấy thì cũng không có gì quá kì lạ, nhút nhát chứ đâu có bị câm?

“Tớ…tớ học…”

Cậu bạn kia mỉm cười: “Không cần câu nệ như thế, tớ là Hứa Thừa Kỳ, cậu có thể gọi tớ là Kỳ, cậu là Vương Lâm đúng không? Tớ gọi cậu là Lâm nhé?” Hứa Thừa Kỳ dốt nhất là môn anh, có đại thần này cân thì cậu cũng không sợ môn ngoại ngữ đó nữa! Mặc dù nhìn rất u ám và nhút nhát cộng thêm trước đó bị lũ giáo bá gọi đi nên cậu không dám nói chuyện với cậu ta thậm chí còn cảm thấy xui xẻo vì phải ngồi cạnh Vương Lâm. Nhưng hiện tại cậu ấy không bị giáo bá tìm nữa lại còn vụt lên top 2 môn. Vượt qua cả con nhà giàu học tiếng anh từ khi còn nhỏ là Kiều Vân Khanh.

Hai người làm quen với nhau một chút, sau đó cùng nhau ăn cơm, Vương Lâm cũng cất hộp cơm đã nấu vào trong cặp. Đùa gì chứ, lần đầu tiên có bạn mà lại mang hộp cơm vô duyên ra sao? Hắn đâu ngu.

Hôm sau, lúc hắn đang ngồi ôn lại lí thuyết các môn tự nhiên giờ truy bài để tăng điểm các môn tự nhiên nhanh nhất, thì bỗng nhiên có hai cô gái xa lạ đi vào cửa lớp. Nữ sinh mở cửa mắt híp lại, quét quanh lớp học một lần, còn cô gái ở đằng sau thì như đang lôi kéo cô gái kia, không nên ở lớp học người khác mà làm loạn.

Nữ sinh mở cửa cất giọng lanh lảnh: “Ai là Vương Lâm?”

Hắn sao? Vương Lâm nghệt mặt ra. Hắn hôm qua có gây họa gì à? Đâu có, tan học xong hắn đi thẳng đến phòng tập, không trêu ghẹo nữ sinh nào mà!