Chương 6: Học tập không ngừng vì tương lai nhiệm vụ

Số từ: 1390

+Quyển 1: Một ngày nọ ta có thần nhãn
+Nguồn: bachngocsach.com

Sáng sớm hôm sau, lúc hắn thức dậy căn nhà lại một lần nữa trống trơn. Trên bàn ăn có sẵn một hộp điện thoại mới toanh cùng dòng nhắn của mẹ nguyên chủ: “Gia sư sẽ đến mỗi tối, liệu mà ở nhà học hành đi.”

Vương Lâm mở hộp ra, mở điện thoại theo trí nhớ, điện thoại đã lắp sẵn sim, ước chừng là mẹ nguyên chủ đã để người lắp sẵn.

Hắn thay quần áo thể dục, ra ngoài chạy một vòng quanh hồ, chạy xong, hắn phải vừa đứng vừa thở thoi thóp. Suýt thì mất cái mạng già của hắn. Mạng Internet bảo là sau khi chạy không nên ngồi xuống luôn, nếu không sẽ dễ bị đột tử mà chết, hắn cũng nương theo chế độ ăn uống để rèn luyện cơ bắp trên mạng để ăn. Cho nên hắn đi qua siêu thị mua đồ về để nấu cho cả tuần chứ không ăn ở bên ngoài nữa.

Sau khi trở về, ăn uống xong, Vương Lâm vùi đầu vào học tập. Các bài môn tự nhiên quá khó, cho nên hắn trực tiếp bỏ qua, chờ buổi tối gia sư đến dạy sau. Cả ngày hôm nay hắn chỉ ngồi học văn, hắn ngồi đọc đi đọc lại quyển văn hai mươi ba lần sau đó có thể nhớ kĩ trong đầu. Trí nhớ tốt không tồi. Bất quá quyển này chỉ là sách giáo khoa, chưa có phân tích phân tiếc gì hết, cho nên hắn sử dụng điện thoại Smartphone để tra tài liệu học tập. Tra rồi lưu vào máy xong, hắn gửi đến máy tính bàn rồi lưu vào file Word, rồi in ra từ máy in trong nhà để tiện học.

Phải nói rằng cuộc sống hiện đại thực tiện lợi, hắn chẳng phải đi đâu mà chỉ cần ngồi trong nhà là sẽ có đủ mọi thứ phục vụ cho hắn. Nhà của nguyên thân không hề nghèo, nói thẳng ra là rất có tiền, cha mẹ đi làm hùng hục đến nỗi không có thời gian quan tâm con cái cơ mà.

Căn hộ chung cư hắn ở mặc dù không to bằng lâu đài trước kia, nói thẳng ra là nhỏ gấp mười lần, chỉ bằng phòng ngủ trước kia của hắn mà thôi. Nhưng có rất nhiều phòng nhỏ, đầy đủ tiện nghi, không phải đi bộ tận một tiếng mới tới được phòng ăn nữa.

Hắn lại ngồi học tài liệu đến tối, lúc gia sư đến thì hắn chạy ra mở cửa, chào hỏi với thầy gia sư rồi mời thầy vào nhà. Thầy là một thầy giáo trẻ, hình như vẫn còn đang học đại học, đeo mắt kính, nhìn nhỏ con, hơi gầy. Thầy cười rất hiền từ, sau một hồi giới thiệu, Vương Lâm biết thầy tên là Diêu Thôn Cường, học Đại học B siêu nổi tiếng.

Thầy rất hiền từ hỏi hắn: “Chỗ nào em không hiểu trong chương trình học lớp mười này?”

Vương Lâm cũng trả lời rất thành thật: “Môn tự nhiên thì chỗ nào cũng không hiểu ạ.”

“Còn mấy môn văn hóa thì sao?”

Vương Lâm không do dự đáp: “Mấy môn văn hóa không thành vấn đề, chỉ cần mấy môn tự nhiên thôi ạ.”

Thầy gia sư cũng gật đầu: “Ừ, mấy môn tự nhiên cũng là sở trường của thầy, hiện tại chúng ta phân bố lịch học mỗi tối nhé?”

Ba năm bảy học toán, hai bốn sáu học lý, chủ nhật sẽ học môn hóa, coi như là kín lịch mỗi tối.

Sau khi học xong, mẹ hắn gọi cho thầy. Thầy gia sư nhìn hắn đầy ái ngại, sau đó nói với mẹ hắn: “Con của cô…rất ngu ạ.”

Vương Lâm: “…” Xin lỗi thầy.

Hôm sau, hắn dậy sớm chạy một vòng quanh hồ, sau đó về nhà nấu đồ ăn sáng cùng ăn trưa. Hắn làm theo công thức trên mạng, thành quả cũng không tệ, khả năng là hắn có thiên phú về nấu nướng đi, chứ kiếp trước hắn đã xuống bếp bao giờ đâu. Ngoại trừ lần đầu tiên vào bếp ngày hôm qua hắn cho nhầm cà phê vào thì thành quả sau đó đều không tệ.

Trên mạng nói buổi sáng là thời gian thích hợp nhất để học, cho nên hắn vừa nấu vừa học công thức hóa học và kiến thức mới học hôm qua. Tại vì khả năng tiếp thu của hắn có vẻ không được ổn lắm cho nên chỉ có thể dùng trí nhớ để bù vào thôi.

Hắn thay đồng phục rồi đến trường.

Như mọi khi, hắn bị đám giáo bá dồn lại một góc. Người đông, thế mạnh, hắn làm sao mà đánh lại được, nhưng hắn cũng không muốn bị trấn lột, cho nên hắn đã để ví cùng điện thoại ở nhà, tránh bị trấn lột.

Trong lúc hắn đang diễn nhút nhát, giơ cặp lên để che mấy cú đấm đá của mấy tên giáo bá, dù sao thì hắn phải thay đổi từ từ, không thể đột ngột biến thành người khác được, nếu không thì mọi người sẽ nghi ngờ. Cho nên hôm nay hắn đặc biệt đi đến con đường mà lão đại đương thời hay đi qua. Haha, chúng bay cứ chờ đấy, lão đại đi ngang qua đây thì chúng bay chỉ có chết hết thôi ha ha ha! Ồ, hắn đang tức giận đấy, cho nên đang cố nén lại đây, phải dùng cặp che đi ánh mắt của mình, nếu không là mấy tên kia sẽ còn đánh hắn căng hơn nữa.

Lúc hắn vừa nghĩ tới, thì có một cô gái đi tới, gào lên: “Lũ chúng bây đang làm cái gì thế hả? Chán sống rồi đúng không?”

Lũ giáo bá lúc trước còn đang hả hê vui vẻ, hiện tại liền lộ ra vẻ mặt hoảng sợ. Chúng giờ mới nhớ tới con đường này là đường đến trường của lão đại, mặc dù đã trốn vào trong hẻm, nhưng tiếng đánh đập vẫn rất to. Bọn chúng nhanh chóng bỏ chạy không còn một mống.

Thiếu nữ ngậm kẹo mút, tức giận nói: “Chúng bay không coi lời nói của ta ra gì đúng không? Lại dám bắt nạt người khác? Chờ đấy, nhất định ta sẽ tìm chúng bay để giáo huấn!”

Thiếu nữ dáng người cao gầy, cao cũng chừng một mét bảy, tóc ngắn ngang vai. Trên người mặc đồng phục, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác trông khá ngầu. Khuôn mặt trắng trẻo, mắt to tròn, tuy nhiên trang điểm kiểu khói nên trông có phần sắc sảo. Tóc nhuộm highlight một ít trắng trộn lẫn với màu tím, điển hình của thiếu nữ bất lương.

Chị đại có thể lên làm lão đại của trường bởi vì tinh tông đủ các loại võ thuật, Karate, Aikido, Judo,… Thế nhưng vẫn thua Từ Hạo Nhiên, lại còn trở thành một người trong dàn hậu cung của cậu ta, hắn cũng thực sự không hiểu.

Bất quá nhiệm vụ của hắn cũng không liên quan đến cô gái này, hắn đi đường này bất quá chỉ là để lợi dụng cô ấy giải thoát cho bản thân. Cho nên hắn liền đứng dậy, cúi người rồi đi luôn.

Lương Văn Văn giơ tay định nói gì đó nhưng thấy bóng dáng gầy gò chạy đi, cô lại thôi.

Cô mở điện thoại lên, bấm số, khuôn mặt sát khí: “Không phải đã bảo cậu quản lũ ở dưới cho tốt rồi sao? Hôm nay tôi vẫn thấy có người bị bắt nạt.”

[Ấy không thể nào? Em đã bảo lũ phía dưới không được bắt nạt lũ nhỏ rồi cơ mà?]

“Lo liệu mà xử lí đi, hôm nay chị vừa thấy một người bị bắt nạt đấy. Có vẻ bị bắt nạt khá lâu rồi, nhìn người gầy rộc luôn, chú làm ăn thế mà được à?”

Cũng không biết người bên kia nói cái gì, Lương Văn Văn liền tức giận cúp máy. Cô nhìn điện thoại ngẩn người, sau đó dường như làm ra cái quyết định nào đó, cất điện thoại vào túi, ánh mắt kiên định.