Chương 1: Trọng Sinh

Số từ: 4582

Hải Thượng Trung, chỉ cần nghe tên, bất kỳ Trận Pháp Sư nào cũng kính ngưỡng vô bờ bến. Hắn chính là tôn giáo của các Trận Pháp Sư.

Hải Thượng Trung được công nhận là Trận Pháp Sư đứng đầu Cửu Giới. Nói hắn là số 2, không ai dám nhận số 1. Chỉ cần có được cái gật đầu công nhận năng lực từ Hải Thượng Trung, công danh sự nghiệp của ngươi, từ nay phất lên như diều gặp gió.

Thế nhân trên Cửu Giới đều biết tinh thần lực có 9 cấp. Chỉ có những tồn tại trên đỉnh, mới biết trên cấp 9, còn có 1 cấp gọi là Vương cấp tinh thần lực.
Phóng nhãn toàn bộ Cửu Giới, người có được Vương cấp tinh thần lực chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, Hải Thượng Trung chính là một trong số đó.

Cung Thừa Hy, thiên tài võ đạo, ám thuộc tính. Mới 2000 tuổi, hắn đã bước chân vào Thiên cấp tu vi. Vốn dĩ, hắn có thể được hướng thụ thành quả này, có thể ngẩng cao đầu lập tông, lập phái. Nhưng thực trạng hiện giờ là hắn đang bị rất nhiều cường giả truy sát.

Hắn có một võ kỹ độc môn, tên là Thực Sinh Thần Công, thu lấy Nhân Sinh của người khác vào làm của mình, từ đó có được thuộc tính và Đạo Thần Thông của đối phương. Kẻ nào bị Cung Thừa Hy sử dụng Thực Sinh Thần Công sẽ mất hết tu vi, trở thành phế nhân.

Cung Thừa Hy đã dùng Thực Sinh Thần Công lên nhiều cường giả của nhiều môn phái, vì vậy trở thành mục tiêu truy nã khắp nơi.

Trong một lần chạy trốn, hắn rơi vào trận pháp đã được giăng sẵn của Hải Thượng Trung. Cung Thừa Hy bị luyện hóa, trở thành 1 viên đan dược lưu trữ trí nhớ của hắn. Hải Thượng Trung nuốt vào, liền có được trí nhớ của 1 Thiên cấp võ giả.

Hải Thượng Trung không ham hố gì luyện võ ở kiếp này. Tất cả những việc hắn đang làm, là để chuẩn bị cho kiếp sau trọng sinh sống lại, tu luyện thành thần.

Đại Trí Giả trông như một lão nhân gầy gò ốm yếu lang thang khắp nơi. Thực ra, lão không phải là nhân loại, mà bản thể là một đại thụ đã sống ức vạn năm, một trong lục bảo của Cửu Giới.

Cửu Giới có lục bảo là Tiểu Cửu Giới, Đế Kim, Lục Nhĩ Hầu, Sinh Sinh Diệt Diệt Hỏa Như Lai, Đại Trí Giả, Thủy Mẫu.

Mỗi một bảo lại có một năng lực riêng. Năng lực của Đại Trí Giả, giống như tên gọi của lão, chính là trí tuệ. Có một thông tin bí truyền trong giới đại năng: kẻ nào có tinh thần lực cấp 9 trở lên đều có quyền hỏi Đại Trí Giả 1 câu. Nhưng điều kiện là ngươi phải cho lão đọc trí nhớ. Đây cũng là một trong những cách để Đại Trí Giả thu thập thông tin.
Câu trả lời của Đại Trí Giả sẽ phụ thuộc vào từng từ từng chữ trong câu hỏi.

Năm 6000 tuổi, Hải Thượng Trung may mắn gặp được Đại Trí Giả nên đã hỏi một câu:
"Làm thế nào để trọng sinh, sống thêm một thế?"

Đại Trí Giả đã hướng dẫn Hải Thượng Trung cách làm một chiếc quan tài gỗ để trọng sinh. Cách làm quan tài không khó, cái khó nằm ở điều kiện tinh thần lực và vật liệu đóng quan tài.

Điều kiện cho tinh thần lực là Vương cấp tinh thần lực, thời điểm đó, hắn vẫn mới chỉ có tinh thần lực cấp 9. Còn vật liệu đóng quan thì đều là cực kỳ quý hiếm, ngay đến cả Hải Thượng Trung cũng mất mấy ngàn năm tìm kiếm.

Sau khi biết được cách thức trọng sinh, Hải Thượng Trung liền bắt đầu kế hoạch chuẩn bị cho 1 kiếp sau đó của hắn. Đáng tiếc, câu hỏi của hắn dành cho Đại Trí Giả đã khiến kết cục của hắn rơi vào tử vong, dành cơ hội trọng sinh cho người khác.
Nếu câu hỏi của hắn là "Làm thế nào để vãn bối trọng sinh, sống thêm một thế" thì câu trả lời của Đại Trí Giả sẽ khác đi một chút, Hải Thượng Trung cũng sẽ không chết trong oan ức.

---------------
1 tháng nay, Trần Lương không có ngày nào ngủ ngon. Bị 2 trưởng lão Huyền cấp của Quỷ Địa Phái đuổi giết, Trần Lương đã phải dùng hết vốn liếng để chạy trốn. Sư huynh hắn, gia chủ Trần gia đắc tội với Quỷ Địa phái dẫn đến diệt tộc. Cả trăm người của Trần gia chỉ còn lại mình hắn sống sót. Sư huynh hắn liều chết mở đường máu cho hắn để sống mà báo thù.

Trần Lương liều mạng chạy trốn, vô tình chui vào 1 hang động bí mật, bên ngoài có trận pháp ảo ảnh che lấp nên không ai biết. Phía trước tối đen, Trần Lương tạo cầu lửa rồi tiến dần vào bên trong. Càng đi, hắn càng cảm thấy kinh hãi vì la liệt xác chết. Tất cả đều là bị lôi điện giật chết.

Càng giật mình là hắn nhìn thấy thanh Lang ma đao và Thiện kiếm của 2 vị Địa cấp võ giả Huyết Lang và Vũ Môn. Ngoài ra hẳn là còn nhiều bảo khí và cao thủ khác nằm chết tại đây. Trần Lương không nhặt bảo khí nào vì toàn bộ đã bị điện giật chỉ còn là sắt vụn.

Hang động này hẳn là của một vị cao thủ trận pháp. Trần Lương ngập ngừng không dám tiến lên. Nhưng ra ngoài thì chắc chắn chết, nên đành đi tiếp.

Vượt qua đống xác chết, Trần Lương nhìn thấy 1 chiếc quan tài. Hắn dò từng bước lại gần.

“May mà ta đến sau, những người trước đã kích hoạt hết trận pháp rồi. Thật là đúng người, đúng thời điểm” - Trần Lương mừng thầm

Đến gần quan tài, hăn quan sát thật kỹ, không cảm nhận được bất kỳ điều gì, chỉ là 1 chiếc quan tài gỗ mười phần bình thường. Nhưng chắc chắn bên trong phải là những trọng bảo thì mới được che đậy và bảo vệ kỹ càng như vậy

Trần Lương chầm chậm mở ra nắp quan tài, không có gì khó khăn hay nguy hiểm. Bên trong quan tài là thân thể 1 lão giả vẫn còn nguyên vẹn, không biết là còn sống hay đã chết.

Trần Lương muốn lay lay lão giả xem thế nào, nhưng vừa chạm vào lão, hắn liền mất đi tri giác, thân thể gục xuống, mất đi sinh cơ.

“Tiểu tử, ngươi hẳn là có thiên mệnh tại thân, gặp được cơ duyên lớn nhất đời này” - Trần Lương tỉnh dậy bởi câu cảm thán bên tai.

“Tiền bối là ai? Ta đang ở đâu?” - Trần Lương ngơ ngác nhìn xung quanh tối đen như mực, chỉ thấy 1 thân ảnh lơ lửng trước mặt

“Ta là trận pháp sư cấp 9, thiên trận sư. Linh hồn ngươi đang ở trong quan tài. Chiếc quan tài này vốn ta định dùng cho bản thân để trọng sinh, sống thêm một thế. Không ngờ lại là chết trong tay nó. Lão Đại Trí Giả chết tiệt"

“Thiên trận sư! Trọng sinh! “

“Đúng vậy. Thiên sư cũng chỉ sống được 1 vạn năm. Ta muốn tìm kiếm cơ hội thành thần, thọ cùng thiên địa. Thật đáng tiếc, khi ta tưởng chiếc quan tài này đã hoàn thiện nên đặt mình nằm vào trong. Nhưng hóa ra nó còn cần 1 linh hồn có tinh thần lực cấp 9 làm vật dẫn. Vì vậy khi ta nằm vào, liền bị nó hấp thu linh hồn. Người chạm vào ta nên sẽ được trọng sinh, linh hồn nhập vào thân xác khác mà sống tiếp."

“Vậy bây giờ linh hồn vãn bối sẽ nhập vào 1 thân thể khác bất kỳ phải không?”

“Ngươi sẽ có 3 đại cơ duyên. Một là trọng sinh vào 1 thai nhi thời kỳ đầu. Tức là không phải đoạt xác, mà là linh hồn được gieo vào phôi thai mới hình thành trong vòng 2 tháng, khi nó còn chưa có ý thức. Hai là nhận được tất cả truyền thừa về trận pháp cùng ký ức của ta. Ba là nhận được ký ức của một Thiên cấp võ giả ám thuộc tính.”

“Tại sao ngài trao cho ta 3 lợi ích này?"

“Cơ duyên thứ 1 là để giúp linh hồn ta được siêu thoát. Nếu không ta sẽ bị giam ở đây cho đến khi thời gian làm quan tài hỏng. Cơ duyên 2 và 3 là quà tặng cho người hữu duyên, không cho sẽ lãng phí mất tri thức trận pháp cả đời của ta. Và ta cũng muốn nhờ ngươi chiếu cố cho môn phái của ta, Trương Nhược Phái, cũng không biết nó còn tồn tại không.
Ta định sau khi chuyển thế trọng sinh sẽ tu luyện cả võ đạo và tinh thần lực để đột phá thành thần. Nhưng tất cả đã tan thành mây khói và cơ duyên này chuyển giao cho ngươi.
Ngươi sẽ hiểu rõ thêm mọi thứ sau khi có được ký ức của ta.”

Trần Lương nghe một hồi, cũng chỉ có thể tin lời lão tiền bối này nói, dù sao thì bản thân cũng chỉ còn là linh hồn. Trần Lương chưa từng nghe đến Trương Nhược phái hoặc Cung Thừa Hy, có thể thời gian quá lâu hoặc ở vực khác.

Dù sao thì hắn mới chỉ sống được 1000 năm, và cũng chỉ đi lại một số địa điểm ở Côn Bằng Vực, Long Tượng Vực. Mà Thế giới này có những cửu vực.

Nếu mọi thứ là sự thật thì đây đúng thật là cơ duyên lớn nhất trên đời dành cho hắn. Trọng sinh, kiến thức của thiên trận sư, ký ức của thiên võ sư, có cái nào không phải là trọng bảo người người ao ước. Kể cả các thiên sư mà biết có bảo vật như này cũng sẽ tranh cướp nhau huống hồ hắn chỉ là một Huyền võ sư hệ hỏa, tạm gọi là cao thủ một phương. Trần Lương Hỏi:

“Vậy bây giờ vãn bối phải làm gì?”

“ Ngươi không cần làm gì cả, ta sẽ chuyển giao toàn bộ ký ức cho ngươi. Sau đó quan tài sẽ chuyển linh hồn ngươi du nhập vào thiên địa để tìm 1 tế bào thai phù hợp. Ngươi sẽ có nhiều thời gian để nghiền ngẫm ký ức của 2 thiên sư.”

“Đa tạ tiền bối, vãn bối xin thề sẽ quan tâm tới Trương Nhược phái.”

“Được rồi, đi thôi.”
------
Hắn mở mắt, nhìn thấy đôi vợ chồng trẻ và bà đỡ. Khung cảnh trong nhà cho thấy điều kiện kinh tế gia đình tạm ổn, không giàu nhưng cũng không thiếu ăn, thiếu mặc. Đối lập với khuôn mặt dửng dưng của hắn là sự lo lắng của người cha

“Sao nó không khóc bà đỡ ơi, nó có bị sao không?”

Bà đỡ vỗ vào mông nó, vừa nói

“Khóc đi con, khóc đi con”

Hắn hơi dát mông nên đành khóc cho 3 người kia vui mừng. Cha hắn là thợ săn, mẹ hắn làm dệt vải. Nhà hắn nằm trong một thôn nhỏ tên là Tiều Thôn, có tầm 200 hộ gia đình, chủ yếu sống bằng săn bắn và trồng trọt. Hắn được đặt tên là Lương, với mong muốn hắn luôn no ấm. Số mệnh thật buồn cười, đời này hắn vẫn tên là Trần Lương.

2 năm trôi qua, cha mẹ hắn yêu quý hắn lắm, vui mừng vì có người con như hắn. 1 tuổi đã biết đi, biết nói, 2 tuổi đã biết phụ mẹ chăm đàn gà. Cha mẹ bảo gì hắn nghe nấy, ngoan ngoãn lễ phép.

Cha mẹ hắn cho rằng ông trời thương họ làm ăn chăm chỉ, sống thật thà, tình nghĩa nên đã ban cho họ người con thông minh sáng dạ. Họ ước mong con mình sẽ thi cử đỗ đạt, làm quan rạng danh dòng họ, tổ tiên, hưởng vinh hoa phú quý.

Thực ra Trần Lương cũng đã cố để làm cho giống với người bình thường, tận hưởng cuộc sống an nhàn trước khi bước chân vào con đường võ đạo. Đời này của hắn sẽ phải bước qua xác chết để trèo lên đỉnh phong võ đạo. Hắn cũng chưa vội luyện võ, vì phải đợi đến khi 4 tuổi, cơ thể tạm gọi là bước qua non nớt thì mới có thể rèn luyện cơ thể.

Từ 2 – 4 tuổi, Trần Lương theo cha vào thị trấn bán các tài liệu thú vật mà cha hắn săn được và vài bộ quần áo mẹ hắn may.

Tuy chưa luyện võ, nhưng Trần Lương vẫn hàng ngày sử dụng tinh thần lực diễn luyện bày bố trận pháp

Thế giới cường giả vi tôn, hệ thống đào tạo của vương quốc và môn phái cũng vì vậy phân hóa theo 2 hướng chính là võ đạo và tinh thần lực. Trẻ em bắt đầu từ 6 tuổi sẽ được học chữ và thể lực.

Lên 8 tuổi sẽ được tập trung học võ thuật và tinh thần lực. Ai có tố chất trong lĩnh vực nào thì tập trung rèn luyện, học tập lĩnh vực đó. Võ đạo vượt qua Luyện thể cảnh, bước chân vào cảnh giới Nhất tinh là có thể tốt nghiệp.

Phía chủ tu Tinh thần lực làm bài kiểm tra văn hóa, kiến thức luyện khí, luyện đan, trận pháp, vượt qua là tốt nghiệp. Quá 15 tuổi mà không đạt yêu cầu cũng bị đuổi ra khỏi trường.

Luyện thể cảnh là giúp cơ thể khỏe mạnh, cường tráng, nhanh nhẹn có thể săn bắt các loài thú dữ như hổ, sư tử. Nhưng gặp yêu thú cấp 1 thì phải bỏ chạy gấp kẻo góp mạng vào.

Để bước vào nhất tinh cảnh giới, cần thực hiện 2 giai đoạn. Bước đầu là hấp thu linh khí thiên địa vào máu, lục phủ ngũ tạng và xương vừa là để tích trữ linh khí cho bước 2, vừa là để cải tạo thân thể mạnh mẽ hơn.

Bước hai là từ máu, lục phủ ngũ rạng và xương tích xuất ra nguyên khí hình thành Nguyên khí cầu trong đan điền. Đây là một dạng ngưng tụ sức mạnh để nâng cao sức mảnh bản thân. Vì sức mạnh thân thể là có hạn, cần phải dùng những tinh hoa ngưng tụ kia thì cơ thể mới mạnh dần lên, lột xác phàm nhân, bước vào tiên nhân.

Thuộc tính của bản thân chia làm 12 loại: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Phong, Lôi, Quang, Ám, Không gian, Thời gian và Vô

Hầu hết mọi người sẽ là một thuộc tính, ngoài ra có những trường hợp đặc biệt có nhị thuộc tính, sẽ được quan tâm xem thiên phú, thiên phú tốt sẽ được bồi dưỡng trọng điểm, vì khi kết hợp 2 thuộc tính sẽ cho những hiệu quả vượt trội.

Khi 1 người dùng cả băng và hỏa tấn công kẻ địch sẽ đưa lực sát thương tăng gấp đôi. Còn nếu là 2 người riêng biệt, một người dùng băng, một người dùng hỏa thì có thể làm triệt tiêu sức mạnh của nhau.

Một ví dụ khác là luyện đan sư có cả hỏa và quang thuộc tính. Quang thuộc tính là thiên bẩm về chữa thương, hiệu quả thậm chí vượt qua đan dược. Vì vậy trong quá trinh luyện đan mà thêm quang thuộc tính chữa thương thì hiệu quả hồi phục tăng gấp bội.

Thêm nữa là càng nhiều thuộc tính thì càng sử dụng được trong nhiều trường hợp. Nhưng điều kiện là thiên phú tốt, không thì càng nhiều thuộc tình càng gây ra trì trệ tu luyện.

Công pháp tu luyện ảnh hưởng đến tốc độ và chất lượng Nguyên khí cầu và thuộc tính. Có thể thay đổi công pháp 1 lần duy nhất khi bước sang Vạn nhiên cảnh giới

Tinh thần lực là cảm ngộ của bản thân về vạn vật xung quanh. Nâng cao Tinh thần lực bằng cách học tập văn học, thiên văn, địa lý, toán học, sinh học… Tinh thần lực cao có thể làm được các nghề luyện khí sư, luyện đan sư, trận pháp sư, nho sĩ, quân sư...

Cha của Trần Lương là nhất tinh cảnh giới, đi săn các con thú là không đáng ngại. Thỉnh thoảng còn đặt bẫy được thú lớn như hổ nên nhà cửa cũng không đến nỗi khó khăn.

Trần Lương đã 4 tuổi, sáng sớm lúc mặt trời lên, hắn ra ngoài chạy bộ. Xong về phụ giúp cha mẹ làm việc nhà, coi sóc đàn gà và 5 con lợn. Đến chiều hắn lại tập chạy và đứng tấn. Ngày qua ngày, cơ thể càng khỏe hơn thì cường độ luyện tập càng cao hơn, nhưng vẫn không quá nặng kẻo ảnh hưởng đến sự phát triển của cơ thể.

Đến năm 6 tuổi Trần Lương mới bắt đầu hấp thu ám linh khí từ thiên địa. Thời điểm thích hợp là vào buổi tối. Đặc biệt những hôm có trăng thì nồng độ ám linh khí càng cao.

Công pháp hắn sử dụng là Cửu Nguyệt. Ưu điểm của công pháp này là tốc độ hấp thu linh khí nhanh do mở ra tất cả các lỗ chân lông để thẩm thấu. Đời này, Trần Lương sẽ hoàn toàn sử dụng tri thức của 2 cường giả thiên sư.

Bộ công pháp tu luyện của Cung Thừa Hy chia làm 2 giai đoạn, ban đầu trọng nhanh, thời sau trọng chất. Ban đầu là tu Cửu Nguyệt. Khi bước chân vào Vạn Nhiên sẽ chuyển sang tu Vạn Ám Quy Nguyên. Để tu luyện bộ công pháp này, cần phải đến những nơi chứa hắc khí, càng nồng đậm càng tốt.

Với kiến thức của Huyền cấp cảnh giới đời trước thì Trần Lương tu luyện thật không thể dễ dàng hơn. Sau 1 năm, hắn đã ngưng tụ được nhất tinh, các môn phái lớn mà biết được sẽ giật mình mà tranh nhau cực phẩm thiên tài này.

Thậm chí Trần Lương còn có thể ngưng tụ nhất tinh nhanh hơn. Nhưng do hắn liên tục dồn ép hắc khí để Nguyên khí cầu đạt mức độ đậm đặc nhất. Lại thêm ám thuộc tính có khả năng hấp thu mạnh mẽ càng làm Nguyên khí cầu hấp thu lâu hơn, đậm đặc hơn.

Trần Lương thường trốn ra sau núi tập luyện các thế võ cơ bản. Hắn không muốn nổi tiếng, sẽ bị mọi người chú ý rồi lan truyền thông tin, có thể bị thu làm đệ tử rồi bị nhìn chằm chằm thì làm sao hắn có thể tự do tập luyện công pháp và võ kỹ của Cung Thừa Hy được. Và lại cũng không thể giải trình nổi hắn học từ đâu.

Năm 8 tuổi, cha hắn cho vào thị trấn kiểm tra thuộc tính bản thân. Thị trấn là 1 tòa thành nhỏ, tên là Trấn Thành, thuộc tiểu quốc Trường Giang nằm trong Tinh La Vực. 2 năm nay hắn đã ra vào thành nhiều lần. Hắn bảo cha cứ đi bán hàng như mọi lần, hắn tự đi nhưng cha hắn không cho. Cha hắn muốn được thấy loại và chất lượng thuộc tính của con.

2 cha con đến cửa thánh đường đã thấy 3 hàng dài đứng đợi vào kiểm tra thuộc tính. Mỗi năm thị trấn chỉ tổ chức 1 lần kiểm tra thuộc tính cho các cháu lên 8 tuổi.

Chất lượng thuộc tính chia làm 12 cấp. Đa phần nhân loại sẽ đạt cấp 3, 4, 5, 6. Nếu lên cấp 9, 10 được xem là thiên tài. Còn nếu cấp 11, tương lai chắc chắn là cao thủ. Cấp 12 thì quá hiếm thấy, nếu ai phát hiện đưa người có chất lượng thuộc tính cấp 12 lên triều đình, tông môn sẽ được trọng thưởng. Tất nhiên là mọi thông tin phải được giữ kín.

Chất lượng thuộc tính ảnh hưởng đến khả năng tu luyện và sức mạnh bản thân. Chất lượng thuộc tính càng cao thì khi tu luyện, khả năng hấp thu thuộc tính càng thuận lợi và nồng độ thuộc tính trong người càng đậm đặc.

2 người ngang bằng cảnh giới võ đạo, võ kỹ cùng đánh ra 1 chiêu, người nào có chất lượng thuộc tính cao hơn sẽ giành chiến thắng. Giống như 2 quả cầu lửa có kích thước ngang nhau, thì quả cầu lửa nào đậm đặc hơn sẽ dập tắt, thậm chí nuốt chửng quả còn lại.

Người kiểm tra thuộc tính tại Trấn Thành là 3 người có tuổi tác ngang với cha Trần Lương. Nếu phát hiện ai có tiềm năng sẽ được báo lên để cho vào lớp bồi dưỡng riêng. Trần Lương rất tò mò muốn biết hắc liên sẽ cho hắn thuộc tính ám chất lượng bao nhiêu, hẳn là không thấp đi.

Một nơi nhỏ như Trấn Thành cũng không có gì ngoài dự đoán, những người được kiểm tra đa phần có thuộc tính 3, 4, 5, 6. Kiểm tra xong thì ra về, sau này học ở tại địa phương. Chỉ có 1 người 7 điểm được giữ lại, đưa vào học trong Quốc tử giám. Đây là nơi các thành tự mở để đào tạo riêng cho các con quan.

Đến phiên Trần Lương, hắn đưa tay chích máu nhỏ vào Thị Thấu cầu. Thông tin hiện ra là “Thủy – cấp 3”. Trần Lương ngạc nhiên, nhưng ngẫm lại thì thấy đúng.

Thuộc tính của mỗi người thường là do di truyền từ cha mẹ. Cũng có nhiều trường hợp con có thuộc tính khác bố mẹ là do biến dị di truyền. Chất lượng thuộc tính cũng là bị ảnh hưởng bởi chất lượng thuộc tính của cha mẹ.

Nên là những nơi nghèo đói thường thuộc tính sẽ có chất lượng thấp. Vì người có chất lượng thuộc tính cao thường sẽ kiếm được nhiều tiền, và dĩ nhiên họ sẽ rời khỏi quê hương để tìm kiếm cuộc sống đầy đủ hơn, tìm kiếm các cơ duyên để trở thành cường giả.

Nhưng thành tựu võ đạo, nghề nghiệp còn bị ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố, trong đó quan trọng nhất là đạo tâm. Từng bước một tiến lên thì bước chậm, bước ngắn cũng sẽ đi được xa. Cường giả tuyệt thế, có ai không có một khỏa đạo tâm cứng rắn, sát phạt quyết đoán! Chất lượng thuộc tính, thiên phú chỉ giúp con đường dễ dàng hơn. Còn thành bại là tại thân.

Ngoài ra thì cơ duyên cũng quan trọng. Dù chỉ là cá bình thường nhưng ăn được ngọc châu vạn năm cũng có thể hóa rồng. Cơ duyên thì rất nhiều loại, được truyền thừa, được bảo tàng, đan dược, bảo khí, công pháp… Nổi bật như tên Kiếm Thánh, nhặt được truyền thừa bao gồm tinh hoa còn sót lại của một đỉnh cấp Thiên Võ Sư và Bảo kiếm còn khí linh, được khí linh truyền lại cho công pháp và võ kỹ Vạn Kiếm Quy Tông giúp Kiếm Thánh một đường thành danh.

Cha mẹ Trần Lương giao hợp tạo ra 1 phôi thai chứa thủy thuộc tính cấp 3, thai được 2 tháng thì linh hồn chứa ám thuộc tính của hắn nhập vào phôi thai.

Lên 4 tuổi Trần Lương mới hấp thu ám linh khí vào máu, luyện hóa thành ám nguyên khí, đồng thời lại trích xuất một phần ám nguyên khí từ máu ra tu luyện Nguyên khí cầu trong đan điền. Vì vậy nồng độ ám thuộc tính trong máu của hắn rất mờ nhạt.

Nhận kết quả, Trần Lương không có cảm giác gì. Thực ra hắn có thể đưa nguyên khí vào Thị Thấu Cầu, nó sẽ cho mọi người biết được hắn đang là nhất tinh cảnh giới, thuộc tính ám. Bảo đảm cả thành sẽ chỉ nhắc về 1 cái tên Trần Lương. Nhưng như thế sẽ rất khó giải thích vì sao hắn lại yêu nghiệt như thế

Hắn chỉ tiếc là không được biết chất lượng ám thuộc tính trong linh hồn của hắn là bao nhiêu. Nhưng không sao, qua vài năm nữa, thông qua tu luyện, ám thuộc tính sẽ dần chuyển từ linh hồn vào cơ thể, lúc đấy sẽ biết. Nhìn vào chất lượng hỏa thuộc tính của hắn ở kiếp trước thì ám thuộc tính của hắn chắc chắn không thấp hơn 10.

Thấy con im lặng, cha Trần Lương tưởng con thất vọng buồn chán, liền an ủi hắn:

“Không sao con trai, ta cũng không mong con đấu đá võ nghệ, rất nguy hiểm. Con thông minh từ bé, sau này ắt có thể làm quan to, tinh thần lực cũng sẽ rất cao.”

“Vâng cha, chúng ta về ăn cơm thôi” – Trần Lương cười với cha

Từ Trấn Thành quay về Tiều Thôn cũng mất một canh giờ đi ngựa. Trần Lương hiện giờ đã khỏe như cha mình nên xin cha cho đi săn cùng. Dù sao tuy có đầy đủ kinh nghiệm sinh tồn từ đời trước nhưng luyện tập cơ thể một chút cũng đỡ chán so với ở nhà chăm dăm ba con lợn. Vả lại cũng giúp cha mẹ hắn thêm chút tiền.

Từ khi có hắn, nhà không để ra được đồng tiết kiệm nào. Mình hắn ăn bằng cả cha mẹ gộp lại. Vì ngoài cường độ luyện tập của Trần Lương đang ngang bằng với một người lớn, thì việc chuyển hóa từ linh khí thành nguyên khí cũng tiêu tốn nhiều năng lượng, cần được bù đắp bằng thức ăn hoặc đan dược. Nhưng dùng thức ăn thì quá chậm, vì quá trình tiêu hóa trong dạ dày rất mất thời gian, vả lại khả năng tiêu hóa cũng rất hạn chế.

Muốn duy trì tối đa tốc độ tu luyện hiện tại của hắn thì cách tốt nhất là hấp thu tinh thạch. Nhưng nơi khỉ ho cò gáy như Tiều Thôn hay Trấn Thành thì có tiền cũng chả có tinh thạch mà mua.

Một cách khác tuy không tốt bằng nhưng cũng có thể tăng tốc độ tuy luyện hiện tại là dùng loại đan dược bổ sung năng lượng. Còn có loại đan dược tăng tấp độ chuyển hóa nguyên khí, nhưng Trần Lương không cần, có Cửu Nguyệt là đủ rồi.

Muốn mua đan dược thì cần có tiền.

“Nhân sinh thật khó tránh khỏi đồng tiền a” – Trần Lương thở dài

Mời các độc giả tham gia thảo luận và góp ý tại: [Thảo Luận] Truyện "Ta là ác nhân, ai là thiện nhân"