Q8 - Chương 218 : Thỏa hiệp

Quyển 8 : Uổng Tử thành

Dịch : sweetzarbie
Nguồn : bachngocsach.com

Không không không, không phải...

Lạc đề rồi. Vấn đề ở đây là bọn họ đã đã bị "Thiên mệnh sao" giày vò đến sống dở chết dở. Hiện tại bọn họ tưởng rằng nữ tu đã bị luộc đến mê man rồi, có đâu lại lẳng lặng mở mắt, thậm chí còn hỏi bọn hắn có cần giúp đỡ hay không !

Giúp đỡ ư ?

Có thể giúp được cái gì ?

Trước mắt, bọn họ chỉ coi trọng chuyện cuốn "Thiên mệnh sao" này nên ngay lập tức, quỷ đầu to và quỷ đầu nhỏ đều có thể dễ dàng đoán ra : Nữ tu này biết chữ !

Trong nháy mắt, quỷ đầu to xúc động. Y không nén được mừng mà mở miệng : "Ngươi biết chữ ! A... a.... a.... !" Âm thanh lúc đầu phấn khích nhưng ngay lập tức đã biến thành tiếng ư ử vì bị chặn lại. Quỷ đầu nhỏ vẻ mặt bình tĩnh, gần như ngay từ lúc quỷ đầu to mở miệng thì gã đã giơ tay bịt chặt miệng y lại.

"Biết biết biết cái rắm ! Không được nói !"

Quỷ đầu nhỏ sợ hãi đến cực điểm mà quay đầu lại nhìn Kiến Sầu chăm chăm, cả người hơi run run. Hiển nhiên sức sống của Kiến Sầu đã vượt qua khỏi sự tưởng tượng của gã.

Vì dù sao cũng từ cô đảo nhân gian đến, đã từng là "người" nên quỷ đầu nhỏ cũng có hiểu biết đối với thân thể con người. Mặc dù gã biết xương thịt tu sĩ rất khó nấu, nhưng hầm ninh như vậy đã gần nửa đêm rồi mà lông tóc còn chưa suy suyển, thậm chí còn không thấy một chút gì đau đớn thì gã mới thấy đầu tiên.

Đôi mắt Kiến Sầu đang cũng nhìn lại gã. Ánh mắt vô cùng bình tĩnh, chẳng giống tù nhân chút nào, thậm chí còn hơi vui vẻ khi nhìn thấy quỷ đầu to trong một tình cảnh hoạt kê như vậy.

Quỷ đầu nhỏ nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết nữ tu này tuyệt đối không giống các tu sĩ từng gặp khi đi theo Chử phán quan trước đây. Thậm chí thị còn rất nguy hiểm !

Cái đầu to tướng của quỷ đầu to gần như bị đè bẹp dí trên bàn nhưng quỷ đầu nhỏ cũng không muốn buông tay. Vì thế quỷ đầu to chỉ có thể kêu lên mấy tiếng ú ớ như ấm ức, bất mãn.

Quỷ đầu nhỏ vẫn chằm chằm nhìn Kiến Sầu, ánh mắt càng có vẻ đề phòng, nghi kỵ hơn nữa.

Được rồi.

Nhìn ánh mắt này, Kiến Sầu biết xem ra không đùa chơi được. Tuy rằng mọi sự đã sẵn sàng nhưng thời cơ chưa tới.

Quỷ đầu nhỏ thật là một người có đầu óc lanh lợi, tinh ranh, không những cẩn thận mà còn đa nghi, không bao giờ chịu tin một tên tù mà gã cho là có thù oán với gã.

Vì vậy, Kiến Sầu nhìn bâng quơ lên nóc nhà rách nát, trời đêm qua lỗ thủng không có lấy một chút ánh sao.

Đây là một thế giới hoàn toàn xa lạ.

Nàng tự nhiên sa vào giới này, lại không biết đồng môn Nhai Sơn, đồng bạn trong hành trình ở ẩn giới Thanh Phong am và cả sư tôn Phù Đạo - lão ngoan đồng kia bây giờ ở đâu. Họ không biết hành tung của nàng... Hoặc cũng có thể họ cho rằng nàng đã chết ?

Nghĩ tới đây nàng bỗng nhiên hơi thẫn thờ. Vì vậy vẻ mặt cũng có chút biến đổi mà quỷ đầu to và quỷ đầu nhỏ đều chẳng hiểu ra sao. Nàng liền thản nhiên cười nói : "Chắc là lúc này các ngươi không cần trợ giúp. Nhưng nếu ta còn chưa bị luộc chín thì lúc nào cần vẫn có thể kêu ta."

Câu sau là câu nói đùa nhưng không khiến người ta cười được.

Quỷ đầu nhỏ không biết tại sao lại đột nhiên cảm thấy trong lòng sợ hãi thậm chí còn chột dạ đến nỗi các đầu ngón tay đều lạnh tê tái.

Kiến Sầu nói xong liền nhắm mắt lại tựa hồ như muốn ngủ một giấc cho đẫy.

Vì vậy trong nhà trở nên yên tĩnh lạ lùng. Trừ tiếng nước sôi ùng ục trong vạc thì không còn tiếng gì khác. Ngọn đèn mờ ảo lung linh, chập chờn lay động trên bàn gỗ, bóng tối và ánh sáng ngả nghiêng chao đảo trên khuôn mặt của hai tên quỷ.

Đêm nay nhất định là một đêm gian nan.

Cả quỷ đầu to lẫn quỷ đầu nhỏ từ nửa đêm cho đến sáng đều hầu như chẳng còn tâm trí đâu mà làm bất cứ chuyện gì. Quyển "Thiên mệnh sao" mở rộng trên bàn nhưng cả hai đều như bị đông lại, cả người cứng đờ ngồi cạnh bàn, khi thì nhìn nhau, khi thì nhìn sách, lúc lại nhìn Kiến Sầu.

Trên ác thổ Cực Vực, trời đêm nặng nề vô cùng âm lãnh khiến cho người ta rùng mình sởn gai ốc trong cơn tịch mịch.

Tảng sáng ngày hôm sau, một tia sáng trăng trắng từ đường chân trời từ từ nhô lên, chiếu vào bầu trời tràn ngập bụi cát vàng và sương mù đen trầm nặng, quyện thành một mảng sắc màu ảm đạm, u tối. Trên hoang nguyên vạn vạn dặm, cỏ thiên thời rập rờn dưới bầu trời dần dần hửng sáng. Trong thôn nhỏ tồi tàn sau núi, từng tốp tiểu quỷ lục tục rời khỏi nhà, gặp nhau í ới chào hỏi.

Kiến Sầu từ từ mở mắt.

Vài tia sáng len qua khe hở chiếu vào trong nhà, in vào mắt nàng vô vàn hạt bụi sáng li ti lơ lửng trong không khí. Trong khoảnh khắc, đôi mắt đen láy của nàng chợt lung linh rực rỡ như ngọc lưu ly.

Quỷ đầu to mắt quầng thâm đen vừa đang ngáp dài thì chợt đờ người ngơ ngẩn.

Quỷ đầu nhỏ đã xếp lại hai quyển "Thiên mệnh sao". Lúc này gã đang cầm thanh trường kiếm dựa nghiêng bên cửa lên. Một tay giữ vỏ kiếm, tay kia nắm lấy chuôi, gã bặm miệng vận hết sức kéo ra. Như thép nguyên khối, vỏ kiếm không ngờ khít chặt với lưỡi kiếm, không tách ra được một chút.

"Chết tiệt !"

Quỷ đầu nhỏ hầm hè chửi một tiếng, đôi mắt đỏ tràn đầy thất vọng. Từ lúc mê cây kiếm này cho đến lúc bỏ nữ tu vào vạc nấu, quỷ đầu nhỏ đã thử mở đi mở lại nhiều lần nhưng chưa bao giờ làm được. Giống như núi vàng núi bạc trước mắt mà tầng tầng xa cách, dù có cố đến thế nào chăng nữa cũng không sờ đến được. Không có gì khiến cho người ta vừa tức giận vừa tuyệt vọng hơn thế.

Quỷ đầu nhỏ tức giận đến nỗi ném thanh trường kiếm xuống đất, mắng : "Đồ mắc dịch !"

"Keng keng..."

Trường kiếm rớt xuống đất, lẫn vào tro bụi.

Quỷ đầu nhỏ cũng không thèm nhìn đến, chỉ quay đầu nói : "Hôm nay lại phải đi nha môn rồi. Đại đầu, chúng ta..."

Quỷ đầu nhỏ chợt im bặt.

Quỷ đầu to ngây ngốc nhìn về phía trước.

Phía trước là vạc nước to ẩn ẩn trong bóng tối chập choạng, lửa trong lò bên dưới vẫn còn cháy, nước trong vạc vẫn còn sôi.

Kiến Sầu cũng đang tựa vào chỗ mẻ trên miệng vạc nhìn quỷ đầu to. Nhưng khi quỷ đầu nhỏ nhìn tới thì Kiến Sầu cũng vừa quay đầu sang, đảo mắt về phía gã.

Bốn mắt nhìn nhau, đỏ quạch đối đen tuyền.

Đó là một đôi mắt rất đẹp, thông minh, trong suốt, không hiểm ác, không thù hận, cũng chẳng có đau đớn mà mênh mông thăm thẳm như nước trong hồ.

Trong nháy mắt, quỷ đầu nhỏ cảm thấy nếu lúc này thị yêu cầu gã thả thị ra, gã cũng nghe theo. Chỉ vừa mới nghĩ đến đây, quỷ đầu nhỏ đã sợ đến run run cả người.

"Không, không... Không được !"

Gã liền không chần chờ mà kéo tay quỷ đầu to vẫn còn ngây ngốc đi thẳng ra cửa.

"Sao vậy ? Ngươi làm cái gì vậy ?"

Quỷ đầu to quả thực vô cùng kinh ngạc, mặt mũi hốt hoảng đến buồn cười. Y bị quỷ đầu nhỏ lôi mạnh khiến cả người chao đảo mất thăng bằng.

"Rầm."

Trong nháy mắt, cửa đã đóng lại. Đinh đóng trên cánh cửa gỗ nứt nẻ bị chấn động mạnh đến nỗi lung lung lay lay muốn rớt xuống đất.

Quỷ đầu nhỏ chằm chằm nhìn cánh cửa đóng chặt, trán đổ mồ hôi lạnh.

Quỷ đầu to vẫn còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra và tại sao lại bị kéo tay lôi ra khỏi nhà.

"Phải đi hầu Chử phán thôi. Còn hai quyển "Thiên mệnh sao" chưa làm xong nên chúng ta tranh thủ đi sớm đi."

Quỷ đầu nhỏ không nói giải thích nhiều vì cảm thấy rất mất mặt.

"A..."

Quỷ đầu to tuy cảm thấy vô cùng kỳ quái nhưng trước giờ đều nghe lời quỷ đầu nhỏ, không dám trái ý nên liền theo gã bước xuống bậc thềm.

Đi chưa được nửa đường, y chợt nhớ lại, không kiềm được hào hứng mà nói : "Phải rồi tiểu đầu, hồi nãy ngươi có thấy mắt của cô ta không ? Đẹp quá à, giống như sao sáng mà chúng ta lúc còn sống đã từng ngắm qua."

Quỷ đầu nhỏ trong bụng buồn bực, căng thẳng, vuột miệng đáp : "Lộn xà lộn xộn, sao trăng cái gì, ngươi đã chết mấy chục năm rồi còn ở đó mà lảm nhảm !"

"A..."

Ánh sáng trong mắt quỷ đầu to vừa sáng liền trở nên mờ đi, ủ rủ, buồn bã. Y quay đầu nhìn căn nhà nhỏ đổ nát, miệng há to, do dự, dường như muốn nói điều gì nhưng cuối cùng lại làm thinh.

Lúc còn sống ở cô đảo nhân gian, bọn họ đều là cô nhi, không cha không mẹ nên xem nhau như huynh đệ. Quỷ đầu to tính tình chất phác không biết gạt người. Vì vậy tất cả những chuyện lừa đảo, gạt gẫm đều do quỷ đầu nhỏ bày đầu cả. Quỷ đầu to chỉ đứng sau làm theo lệnh mà thôi. Đã có thời bọn họ là hai tên lưu manh khét tiếng, ở trong thành ai thấy cũng sợ.

Có ai ngờ một năm nọ Đại Hạ mất mùa, nơi họ ở cũng không ngoại lệ. Nạn đói và dịch bệnh hoành hành trong thành, không ít người đã tự treo cổ trên cây hay trên xà nhà trong kho chứa. Bọn họ đều là người tham sống sợ chết nên cuối cùng đã bị chết đói.

Vì vậy, cả hai người thực ra là dạng quỷ chết đói.

Sau đó đến địa phủ, quỷ đầu nhỏ vắt óc nghĩ cách luồn lách nên cuối cùng cũng kiếm được hai chức quỷ sai, làm thủ hạ cho Chử phán quan. Từ đó về sau, hai người tại địa phủ mới có thể an thân lập nghiệp được một chút.

Lẽ ra quỷ đầu to không nên chất vấn bất cứ quyết định nào của quỷ đầu nhỏ.

Nhưng... Hồi nãy, lúc nhìn vào mắt của nữ tu, quỷ đầu to có một cảm giác khó nói nên lời. Đầu óc của y chậm chạp nên không cách gì giải thích được đó là cái gì. Chỉ tóm lại là không nên đem luộc cô ta.

Trong cả địa phủ, ai ai cũng hy vọng tu ra thân thể.

Thân thể người sống thậm chí cả xương cốt đều là thứ đại bổ đối với quỷ tu. Vì đói khát đã lâu, vì muốn tăng tu vi và thậm chí muốn làm mọi cách để tu thành người khiến bọn chúng khó mà cưỡng lại sự hấp dẫn của cơ thể người sống đến nỗi chúng cũng không biết làm như vậy cuối cùng sẽ phải chịu những hậu quả gì.

Mạnh được yếu thua, điều đó thật không sai.

Nhưng hiện tại...

Quỷ đầu to hơi bất an, nhưng cuối cùng cũng không nói gì. Y vẫn lặng lẽ đi sau quỷ đầu nhỏ, dáng vẻ chất phác, ngu ngơ, vụng về và trung hậu.

Hai người đã đi ra khỏi thôn. Ở đầu thôn, bạch mao quỷ ghẹo họ : "Hôm qua kiếm được đồ ngon hả ? Nhớ trả củi cho ta đó !"

Quỷ đầu nhỏ liền lập tức khom lưng cúi đầu, khoát tay nói : "Nhất định, nhất định rồi."

Toàn thân bạch mao quỷ màu trắng, cả đầu tóc cũng trắng, ở trên đầu bên phải có một cái sừng trâu. Nghe nói bởi vì hắn tu luyện công pháp của "Ngưu đầu tộc", một tộc trong mười đại quỷ tộc, nên mới mọc được một sừng như vậy. Một khi luyện ra hai cái thì có cơ hội được tuyển vào "Ngưu đầu tộc", trở thành tộc nhân của mười đại quỷ tộc. Tiểu quỷ xung quanh có ai mà không hâm mộ hắn ? Quỷ đầu to và quỷ đầu nhỏ cũng vậy.

Bạch mao quỷ đồng thời cũng là kẻ giàu có nhất thôn, lại tốt bụng nên mới cho bọn họ mượn nhiều củi như vậy.

Từ biệt quỷ lông trắng, hai người đi trên hoang nguyên mênh mông mà ngày hôm qua đã từng đi. Nhưng hôm nay họ không đi quỷ môn quan mà đến "Tiếp dẫn ty", cách quỷ môn quan mười tám dặm.

Chốn nha môn cũng giống như Cực Vực, ở "Tiếp dẫn ty" cũng toàn là một vùng hắc ảnh dày đặc, mơ hồ lẫn lộn.

Thế giới sau Quỷ Môn quan không còn là một vùng hoang nguyên mà chính là địa phủ, một thành trì phồn hoa ẩn trong âm ảnh dày đặc.

Nha môn "Tiếp dẫn ty" ở ngay cạnh thành trì to lớn, cũng chìm trong một vùng tối âm u. Sương đen lớp lớp phảng phất lơ lửng trên một vùng đất rộng lớn.

Một cây cầu rộng lớn từ dưới đất nhô ra, vươn về phía vùng sương khói mờ ảo. Trên cầu có đủ loại quỷ sai và quỷ lại đi lại tấp nập. Có người có hai sừng trâu, có người mặt ngựa, có người mặc đồ đen, có người mặc đồ trắng, cũng có người trông không khác gì thường nhân, thậm chí là còn có phụ nữ xinh đẹp...

Quỷ đầu to và quỷ đầu to không thuộc loại quỷ sai hay quỷ lại xấu nhất, tuy vậy ở nơi này cũng chẳng có chút quyền thế nào.

Lúc cả hai người lên cầu thì chỉ có thể lặng lẽ đứng dựa vào thành cầu, mặt ủ mày chau nhìn người qua kẻ lại ở phía trước.

Lên cầu rồi thì trước mắt sẽ hiện ra một thế giới rộng mở. Một tòa nha môn xây bằng đá đen đứng sừng sững ở đầu bên kia cầu, nhưng trông không giống nha môn mà giống đạo quán hay chùa miếu hơn. Phía sau nha môn dường như còn có nhiều nhà cửa, đền đài khác nữa thoáng ẩn thoáng hiện trong âm ảnh mờ mờ ảo ảo.

Vào "Tiếp dẫn ty", đi qua một cái sân sạch sẽ thì vào nội đường.

Trong nội đường bày mười cái kỷ án thật dài tựa như đang có thi cử. Hơn mười mấy tên quỷ lại đang gò mình chỉnh lý "Thiên mệnh sao" trong tay. Cảnh tượng khiến quỷ đầu to và quỷ đầu nhỏ trong nháy mắt đều ngây ngẩn cả người.

Gần bên có một gã quỷ lại gầy gò khuyết một mắt. Con mắt đỏ của hắn đang đảo qua đảo lại thì thấy hai người bọn họ : "Các ngươi tới rồi. Mau tìm một chỗ trống mà ngồi xuống đi. Chử phán quan đang hối muốn chết đây !"

Quỷ đầu to sững sờ không biết phải làm sao. Quỷ đầu nhỏ đảo mắt nhìn quanh một vòng, suýt nữa hít vào một hơi thật sâu. Gã vội vàng hỏi : "Độc nhãn đại ca, đây... rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy ?"

Trước kia có nhiệm vụ cũng không đến nỗi gấp như vậy mà.

"Ngươi còn chưa biết sao ? Lưu phán quan của Thẩm Mệnh ty không biết chết như thế nào. Hiện giờ toàn bộ Thẩm Mệnh ty đều rối. Chuyện "Thiên Mệnh sao" tạm thời giao cho Chử phán quan và chúng ta thụ lý. Sự tình quan trọng như vậy, Chử phán không dám lơ là, bởi vậy tất cả mọi người mới bận bù đầu bù cổ."

Quỷ đầu nhỏ đâu phải là kẻ đần. Vừa nghe qua gã đã hiểu ngay, trong bụng thầm mắng.

Đây vốn không phải là việc của Chử phán quan. Chẳng qua chỉ là tạm thời phân công mà thôi nhưng đối với ngài mà nói thì lại vô cùng quan trọng : Đây chính là ý tứ của Tần Nghiễm vương điện bên kia, muốn Chử phán quan tiếp quản chuyện này. Nếu làm tốt, nói không chừng ngài cũng không cần phải phụ trách công việc "tiếp dẫn tân quỷ" tẻ nhạt nữa mà sẽ chuyển sang làm "thẩm mệnh".

"Hèn chi nhiều người bận rộn như vậy..."

Quỷ đầu nhỏ lầm bầm một câu, trong lòng bỗng nhiên lo lắng. Chuyện quan trọng như vậy, nếu hai người bọn họ làm việc không tốt thì e rằng cũng không chỉ đơn giản là bị mất chén cơm mà thôi. Lập tức, gã liền liếc nhìn tên độc nhãn.

Độc nhãn đầu tóc rối bù, cả người trùm một chiếc áo choàng đen của quỷ lại nhăn nhúm bèo nhèo. Hắn nói vừa dứt câu thì lại cầm bút lên, chăm chú ghi ghi chép chép trên quyển "Thiên Mệnh sao".

Quỷ đầu nhỏ nặn ra vẻ mặt tươi cười, dè dặt xáp lại, tay lật ra một trang "Thiên mệnh sao" chỉ vào một chữ được khoanh tròn mà hỏi : "Độc nhãn đại ca, hề hề, ta có chữ này không nhận ra, xin hỏi đây là chữ gì ?"

"Không biết, không biết. Của ta còn làm chưa xong nữa đây, chừng nào xong sẽ xem giúp ngươi."

Độc nhãn bực mình phẩy phẩy tay, ý bảo cả hai tránh ra, đừng phiền đến hắn.

Quỷ đầu nhỏ nghẹn họng, hậm hực xoay người đi chỗ khác. Hừ, không thèm hỏi ngươi, tìm đại một người mà hỏi không được sao ?

Gã bèn hướng về Bạch Vô Thường sắc mặt phờ phạc ở cạnh bên để hỏi. Nhưng gã còn chưa lại gần, tên mặt trắng đã lộ vẻ mỉa mai : "Chử phán muốn sáng sớm mai phải xong, không lần chần được ! Muốn hỏi hả ? Ta đây cũng chẳng có thời gian !"

Nói xong, Bạch Vô Thường cũng mặc kệ hai tên quỷ dốt nát.

Quỷ đầu to và quỷ đầu nhỏ cũng là thủ hạ dưới quyền Chử phán quan nhưng lại là hai tên vô dụng. Tuy quỷ đầu nhỏ lễ nghĩa chu toàn với mọi người nhưng không biết tại sao bọn họ hoàn toàn không biết chữ, cũng chẳng có ai tình nguyện dạy chữ cho. Than trời trách đất cũng vô dụng.

Sau một lúc tới tới lui lui, người nào cũng làm chưa xong việc của mình. Còn ai để ý đến bọn họ đây ?

Độc nhãn sau lưng không có người để dựa dẫm, hơn nữa cũng không hẳn là chán ghét bọn họ nên nói chuyện mới khách sáo. Nhưng Bạch Vô Thường chính là xuất thân từ tộc Vô Thường, một trong mười đại quỷ tộc. Ai hắn cũng không sợ. Ngay cả Chử phán quan ngày thường cũng còn kiêng dè ba phần. Hắn lúc này châm chọc quỷ đầu to và quỷ đầu nhỏ thì rõ là càng thêm không nể mặt bọn hắn.

Quỷ đầu nhỏ tức đến đỏ mặt, trong lòng tức tối nhưng chẳng làm gì được. Gã muốn xáng cho tên khốn kiếp này hai cái bạt tay nhưng lại biết người ta có lý thì còn có thể làm gì được ?

Băn khoăn hhìn tới nhìn lui trong đại đường, quỷ đầu nhỏ liền hiểu rằng hiện giờ muốn tìm một người giúp đỡ hai huynh đệ bọn họ quả thực là chuyện không tưởng.

Có lẽ...

Khả năng duy nhất là...

Quỷ đầu nhỏ mắt sáng lên, đi thẳng về phía quỷ sai canh cửa ở ngoài nội đường. Đó là hai con quỷ da đen cầm tam cổ xoa, miệng nhọn tai khỉ, cánh tay dài thòng khẳng khiu khô đét như hai cây củi.

"A, hôm nay lão Trương, Trương Thang có đến không ? Sao ta lại không thấy y ?"

Trong địa phủ, quỷ sai thấp hơn quỷ lại một bậc. Tuy quỷ đầu nhỏ bất tài, bị người ta xem thường, nhưng đối với tiểu quỷ sai nơi đây lời nói cũng còn có chút trọng lượng.

Tiểu quỷ sai chắp tay hồi đáp : "Tiểu nhân sáng sớm nay đã thấy y đến, nhưng chỉ một lát sau đã bị Chử phán quan kêu đi. Hình như là người Bát Phương thành đã đến, cần tìm y để hỏi chuyện."

Bát phương thành ?

Vậy ra là Bát phương diêm điện ở bên kia sao ?

Quỷ đầu nhỏ trong bụng lo sợ, cõi lòng tê tái.

Chết rồi, ngay cả Trương Thang là người duy nhất có thể giúp đỡ bọn họ mà cũng không có ở đây. Hơn nữa, còn không biết được lúc nào y quay về.

Nghe tiểu quỷ sai nói xong, quỷ đầu nhỏ bần thần mãi, thậm chí còn cảm thấy quyển "Thiên mệnh sao" trong tay trì xuống tựa như muốn đè chết gã. Quỷ đầu to cũng run run rẩy rẩy, mắt tràn đầy sợ hãi.

Ở địa phủ không có người chống lưng, tu vi gần như không có, lúc này nếu phạm sai lầm hoặc là làm không được việc thì...

Mồ hôi lạnh lại nhỏ tong tỏng trên trán quỷ đầu nhỏ.

Gã xiết chặt "Thiên mệnh sao" trong tay, tự an ủi : "Cứ chờ một chút xem sao..."

Có lẽ Trương Thang sẽ quay lại. Chỉ là hỏi vài câu mà thôi, chắc không lâu, không lâu đâu. Quỷ đầu nhỏ tự nhủ như vậy.

Thế nhưng bọn hắn khó có thể ngồi yên trong nội đường bên cạnh trường án mà viết tên "Trương Thang" cả nửa ngày trời, cũng không chờ được y quay lại.

Quỷ đầu to cố gắng hết sức mà đọc chữ trên "Thiên mệnh sao", mồ hôi đầm đìa còn quỷ đầu nhỏ thì ngồi đơ sau trường án, mắt cứ ngóng ra cửa lúc nào cũng tịnh không một bóng người.

Không thể chờ được nữa.

Bọn hắn có tới hai quyển "Thiên mệnh sao" mà hình phạt tân quỷ cần phải chỉnh lý còn nhiều nhiều lắm. Nếu không bắt đầu ngay từ bây giờ thì không có cách gì giao nộp cho Chử phán quan vào sáng sớm ngày mai.

Quỷ đầu nhỏ mím miệng, rốt cục kiên quyết nói : "Chúng ta về thôi !"

******

Từ lúc cánh cửa kia đóng lại, Kiến Sầu vẫn cứ ngồi trong vạc nước. Tuy tư thế giữ nguyên không đổi trong một lúc lâu nhưng thân thể không bị tê dại vì cơ thể hiện giờ chẳng còn giống như lúc còn là phàm nhân. Tuy nhiên cứ mãi như vậy trong một thời gian dài thì cũng không được thoải mái lắm.

Lúc đó nàng không biết quỷ đầu nhỏ sẽ phản ứng như là gặp quỷ vậy. Nhưng bây giờ người "gặp quỷ" lại chính là nàng.

Tựa cái đầu gối duy nhất còn có thể cử động được vào thành vạc, Kiến Sầu đăm đăm nhìn thanh Nhân Hoàng kiếm lấm lem tro than ở phía xa, tự tâm mỉm cười.

Nhân Hoàng kiếm cổ xưa nay nằm trong bụi đất. Nếu nói cho chủ nó biết, không biết hắn sẽ phản ứng như thế nào ?

Hai tay Kiến Sầu bị trói quặt sau lưng. Nàng tùy ý giật giật ngón tay, nghịch nghịch dòng nước ấm chảy qua các ngón mà nhớ tới lúc luyện thể trước kia.

Cảm giác không thể sử dụng được mọi linh lực thật sự là quá chán.

Nàng nhớ lúc quỷ đầu to trị thương cho quỷ đầu nhỏ, dường như y dùng một loại lực lượng khác, có lẽ đây chính là nguyên nhân khiến cho nàng không thể vận dụng được linh lực trong thân thể.

Hiện tại nàng rất muốn rời khỏi cái nơi quỷ quái này, muốn trở về Nhai Sơn, ít ra để báo cho mọi người biết là nàng vẫn bình an. Nhưng dù sao, đây lại là đất "Luân Hồi" trong truyền thuyết của mười chín châu. Tu sĩ nếu chết, hồn phách sẽ tiêu tán trong trời đất, không thể nhập luân hồi được. Nàng lại chính là tu sĩ thế mà giờ đây đã đến Cực Vực rồi. Trong tình cảnh bế tỏa như thế này, làm sao Phù Đạo sơn nhân biết được nàng sống chết ra sao ? Kiến Sầu thật sự không dám chắc chắn.

Trong thôn chắc chắn không có ai, vì vậy cũng không có tiếng động nào vọng đến.

Quỷ đầu nhỏ có nói rằng "Hỗn Nguyên trận" dùng để cách âm. Nàng đã từng thử qua, quả là có la to đến mấy cũng không ai có thể nghe được.

Yên tĩnh bao trùm đè nén.

"Ôi..."

Kiến Sầu thở ra một hơi thật dài, trong lòng đã có quyết định.

Hai tên tiểu quỷ kia không chịu để nàng giúp đỡ. Thứ nhất, chắc chắn là có cách khác để giải quyết vấn đề. Thứ hai, bọn chúng không tin mình.

Nói cách khác, cách này kỳ thực là một ngõ cụt.

Đối với nàng mà nói, bây giờ chỉ còn có một cách : dùng lợi mà dụ. Dù là Nhân Hoàng kiếm, túi càn khôn hay túi linh thú, chỉ cần một thứ có thể dụ được thì nàng hẳn sẽ có thể tìm được cách thoát thân.

Trong lòng đã quyết, Kiến Sầu liền cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Nàng đoán chừng hai tên quỷ lúc trời tối sẽ về nên thầm chuẩn bị trong lòng lời ăn tiếng nói như thế nào để bọn chúng chịu nghe mình nhưng còn chưa kịp suy nghĩ thì từ bên ngoài tiếng bước chân bỗng vang lên dồn dập. Nàng liền nhíu mày, cảnh giác dù điều đó chẳng có chút tác dụng nào.

Có hai bóng người dựa dầu trên khung cửa sổ. Nàng nhìn ra thấy một cái đầu to và một cái đầu nhỏ thì biết là hai tên tiểu quỷ.

"Két..."

Cửa mở. Quỷ đầu nhỏ bước nhanh vào nhà, miệng mím chặt, sắc mặt u ám đến cực điểm, vừa phẫn nộ mà cũng vừa vô cùng bất đắc dĩ. Quỷ đầu to líu ríu theo sau, không dám nói lời nào.

"Các ngươi đã trở về rồi sao ?" Kiến Sầu hơi kinh ngạc.

Quỷ đầu nhỏ không trả lời mà đi tới trước vạc nước, cẩn thận nhìn kỹ một hồi, sau đó hô to : "Đại đầu."

Quỷ đầu to có chút sợ hãi, vừa run run đi tới vừa nhìn Kiến Sầu. Y sợ hãi hỏi : "Thực, thực phải làm thế sao ?"

"Kêu ngươi làm thì làm đi, lắm lời làm gì ?" Quỷ đầu nhỏ bực mình.

Quỷ đầu to không dám nói nữa nhưng ánh mắt lại đầy do dự. Y bước đến, ráng hết sức bò lên kệ bếp, thân người ục ịch đứng cạnh vạc nước trông như một cái hũ gốm to.

Kiến Sầu mơ hồ cảm thấy hơi kỳ lạ.

Đi rồi trở về sớm, giờ giấc bất thường, lại còn nói năng như vậy.

Ánh mắt quỷ đầu nhỏ dường như có chút tàn nhẫn nhưng sát ý lại không nhiều. Có vẻ như y chỉ muốn kiểm chứng điều gì đó mà thôi.

Rốt cục là chuyện gì vậy ?

Kiến Sầu còn chưa nghĩ ra thì quỷ đầu to đã cho đáp án rồi.

Y nuốt nuốt nước miếng nói : "Ngươi, ngươi đừng sợ, ta... ta chỉ cắn ngươi một cái !"

Nói xong, y liền chụp cánh tay Kiến Sầu, há to miệng cắn một cái !

Kế đó...

"Xẹt xẹt đùng !"

Âm thanh hỗn loạn.

Da thịt trên cánh tay Kiến Sầu, chỗ bị hàm răng bén nhọn của quỷ đầu to cắn phập xuống, vậy mà trong nháy mắt lại bắn ra vô số tia lửa điện li ti màu lam !

"Ầm !"

Ngay sau đó, cái đầu to lớn của quỷ đầu to đã cháy đen thui. Cả người y đều bốc khói như là bỗng nhiên bị người ta đem nướng. Quỷ đầu to chậm chạp ngẩng đầu lên, sững sờ nhìn Kiến Sầu, miệng há hốc : "Ngươi..."

Y tựa hồ như muốn nói cái gì đó, nhưng vừa há miệng ra thì răng bên trong cũng đã cháy đen, tia lửa "tạch tạch đùng" bắn như pháo hoa, văng lung tung lên thành bếp.

Trên đất lổn nhổn răng vỡ.

"..."

Kiến Sầu bị cắn cũng giương mắt lên kinh ngạc. Nàng thậm chí còn chưa kịp cảm thấy đau đớn thì cơ thể đã phản ứng tự vệ trước rồi. Chính nàng cũng không ngờ tới.

Bốn mắt nhìn nhau.

Nàng chăm chú nhìn đôi mắt màu lục gần như chất phác của quỷ đầu to và cái miệng đã sún hết răng thì bỗng nhiên không biết nói cái gì cho phải...

Còn quỷ đầu to thì dáng vẻ giống như bị người ta ức hiếp. Y khóc "oa" lên một tiếng, vừa che cái miệng trống hoác vừa nhảy xuống bếp mà chạy về phía quỷ đầu nhỏ.

Lông mày quỷ đầu nhỏ hung hăng nhảy dựng, y quả thực không dám tin vào mắt mình. Điều này so với tưởng tượng của gã còn kinh khủng hơn, đáng sợ hơn... nhưng mặt khác cũng cho thấy rằng chỉ dựa vào tài cán của bọn hắn thì không thể nào xử lý nữ tu này được. Mà lúc này mới tính đến chuyện báo địa phủ thì e rất có thể bị tội do lúc trước biết mà không báo.

Thôi thì liều một phen...

Quỷ đầu nhỏ vỗ vỗ bả vai quỷ đầu to rồi lại gần Kiến Sầu. Gã đứng dưới vạc nước nhìn nàng mà có chút run run.

Kiến Sầu tinh ý nên đã nhận ra biến hóa trong thái độ của gã, trong lòng bỗng nhiên chợt nghĩ : Thì ra không phải chúng muốn ăn sống mà chỉ là để chứng thực có thể ăn được hay không.

Ánh mắt nàng liếc nhìn hai quyển "Thiên mệnh sao" mà quỷ đầu nhỏ cầm trong tay thì đã hiểu sự tình.

Quỷ đầu nhỏ cố nén lo lắng và sợ hãi, tay nâng cao cao quyển "Thiên mệnh sao" mà run run hỏi : "Ngươi, ngươi biết chữ, đúng không ?"

Mời bạn đọc tham gia thảo luận tại : [Thảo Luận] Ta Không Thành Tiên - Thời Kính
Bạn nào muốn chung tay phụ dịch xin đăng ký ở đây : [Help] Cầu dịch giả cho bộ truyện Ta không thành tiên