Chương 87: Thân thế Vân Trung Hạc! Mang thai! Triều dâng

Số từ: 3218

Tác giả: Cao Điểm Trầm Mặc

Dịch: Độc Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Nguồn: bachngocsach.com

Liệt Phong cốc và Mạc thị gia tộc kết thúc đàm phán.

Ba người Tỉnh Trung Nguyệt, Tả Ngạn, Vân Trung Hạc lại trở về Liệt Phong thành.

Trong lần đàm phán này, Vân Trung Hạc lại nghe thấy ba chữ quen thuộc: Tàng bảo đồ.

Vân Trung Hạc hỏi: "Chủ quân, tàng bảo đồ là thứ gì?"

Thực tế, tàng bảo đồ phảng phất trở thành bảo vật gia truyền của Tỉnh thị gia tộc.

Lúc Vân Vạn Huyết đánh cược với Vân Trung Hạc, yêu cầu Tỉnh Trung Nguyệt giao ra tàng bảo đồ coi như tiền cược mấy chục vạn lượng bạc.

Lần này đàm phán với Mạc thị gia tộc, đối phương lại nói đến chuyện tàng bảo đồ, trở thành một điều kiện phụ thuộc.

Cho nên, Vân Trung Hạc nhịn không được mở miệng hỏi.

Tỉnh Trung Nguyệt lấy từ trong tay áo ra một hộp nhỏ bỏ túi, đồng thời mở hộp, lấy ra một trang giấy đưa cho Vân Trung Hạc.

Vân Trung Hạc mở ra xem.

Oa kháo!

Đây, đây là tàng bảo đồ quỷ gì? Hoàn toàn là chữ như gà bới.

Vân Trung Hạc dù có Da Vinci gia thân, cũng xem không hiểu tàng bảo đồ này là cái thứ chó gì.

Phía trên này không phải là địa đồ, cũng không phải chữ gì, nói cho đúng chẳng phải là cái gì, tựa như là tiểu hài tử vẽ linh tinh trên tấm giấy thật dày.

Vân Trung Hạc nói: "Tàng bảo đồ này có lai lịch gì?"

Tả Ngạn quân sư nói: "Ngạo Thiên đại nhân, ngươi đã nghe qua Đại Hàm đế quốc chưa?"

Đại Hàm đế quốc?

Gần đây Vân Trung Hạc đọc qua tư liệu thế giới này, ngược lại biết một chút xíu.

Đây là một đế quốc gần ngàn năm trước, đã từng vô cùng cường thịnh, cương vực chẳng những bao gồm toàn bộ Vô Chủ chi địa, cả Nam Chu đế quốc phía bắc, Đại Doanh đế quốc phía nam, đều đã từng là cương vực Đại Hàm đế quốc.

Tại thời đại đó, là một đế quốc cường thịnh.

Nhất là tại thời điểm Nộ Đế tại vị, nam chinh bắc chiến, cương vực tung hoành gần vạn dặm.

Bất quá, người quên chiến nguy, người hiếu chiến vong.

Vị Nộ Đế tại vị mấy chục năm, thu được mảng lớn cương vực. Nhưng sau khi gã chết, giang sơn cũng rất nhanh sụp đổ, con của gã chỉ tại vị vẻn vẹn mười ba năm, Đại Hàm đế quốc cường thịnh cũng bị diệt vong.

Vị Nộ Đế này có dã tâm bừng bừng, chẳng những khi còn sống muốn thống trị thiên hạ, sau khi chết cũng muốn hưởng thụ vô thượng quyền thế.

Cho nên gã hao phí thời gian hai mươi năm, trưng dụng vô số dân phu, xây cho mình một lăng mộ hùng vỹ kinh người dưới mặt đất.

Nghe nói trong lăng mộ dưới mặt đất này có sông ngòi biển hồ, có thiên quân vạn mã, còn có cung điện dãy núi.

Tả Ngạn quân sư nói: "Mà tàng bảo đồ này, theo truyền thuyết ghi chép là vị trí lăng mộ Nộ Đế."

Vân Trung Hạc kinh ngạc, chữ như gà bới này mà ghi chép vị trí lăng mộ Nộ Đế?

Tỉnh Trung Nguyệt nói: "Phần tàng bảo đồ này trên ý nghĩa cũng coi là bảo vật gia truyện Tỉnh thị gia tộc ta. Bất quá tìm mấy trăm năm cũng không phát hiện chút gì về lăng mộ Nộ Đế. Kỳ thật không chỉ Tỉnh thị gia tộc chúng ta, toàn bộ Vô Chủ chi địa cũng đã từ bỏ tìm kiếm lăng mộ Nộ Đế."

Thực tế cũng vậy, bởi vì Vân Vạn Huyết cũng chỉ xem tàng bảo đồ trở thành một ván cược, mà Mạc thị gia tộc cũng vẻn vẹn chỉ xem phần tàng bảo đồ này trở thành điều kiện phụ thuộc.

Theo một ý nghĩa nào đó, toàn bộ Vô Chủ chi địa đều xem tàng bảo đồ này như một loại hoài niệm nào đó.

Tỉnh thị gia tộc có được tàng bảo đồ này mấy trăm năm, cũng không phá giải được bí mật bên trong, càng không tìm ra lăng mộ.

Giống trong kịch phim ảnh ti vi, vì một tàng bảo đồ giết đến ngươi chết ta sống, ở chỗ này lại không phát sinh chuyện này.

Các đại nhân vật Vô Chủ chi địa, đều rất lý trí, lợi ích trên hết.

Vân Trung Hạc nói: "Chủ quân, căn cứ khế ước giữa chúng ta và Mạc thị gia tộc, chúng ta cần giải trừ quân bị 3000 trước, đồng thời giao 3000 vũ khí và trang bị cho Mạc thị, đổi lấy 100.000 thạch lương thực của bọn hắn."

Là 3000 quân đội giá trị cực lớn, hay là 100.000 thạch lương thực giá trị lớn hơn?

Đương nhiên là 3000 quân đội, gấp trăm lần 100.000 thạch lương thực.

Khoáng sắt thế giới này cực quý, trang bị một chi quân đội tinh nhuệ, không chỉ có áo giáp, còn có đao kiếm, thậm chí còn có cung tiễn.

Thật không chỉ dựa vào tiền là có thể tích luỹ ra, Tỉnh thị gia tộc dùng thời gian mấy chục năm, mới trang bị ra quân đội tinh nhuệ cường đại như thế.

Bây giờ lập tức giải trừ quân bị 3000, đồng thời giao ra 3000 vũ khí trang bị, thật là tay cụt thống khổ.

Nhưng không có cách nào, không bỏ được hài tử không bắt được lang.

Tỉnh thị gia tộc nếu không giải trừ quân bị, không giao ra nhóm vũ khí trang bị này, sẽ không cách nào làm cho Mạc thị gia tộc mắc lừa, không cách nào đẩy bọn họ tới vực sâu, cũng không cách nào tiến hành bước kế hoạch tiếp theo.

Trình độ nào đó, Tỉnh Trung Nguyệt là một chủ quân không tầm thường.

Vân Trung Hạc xây dựng bốn bước kế hoạch này, nghe thì đơn giản.

Nhưng trên thực tế bỏ ra tài nguyên đáng sợ, giải trừ quân bị 3000, giao ra vũ khí trang bị, vẻn vẹn chỉ là mặt ngoài.

Càng quan trọng hơn là danh nghĩa bị tổn thất.

Sau khi thảm án Bạch Ngân xảy ra, căn cứ chiến lược Vân Trung Hạc an bài, Liệt Phong cốc nửa kỳ trước đều phải giả sợ, cơ hồ là hoàn toàn bị đánh không hoàn thủ, triệt để yếu thế.

Mấy tháng này, dân chúng Liệt Phong cốc chạy trốn bao nhiêu?

Thanh danh Tỉnh Trung Nguyệt mềm yếu vô năng, đã truyền khắp toàn bộ Vô Chủ chi địa.

Sĩ khí quân đội đã giảm xuống bao nhiêu.

Liệt Phong cốc cường thịnh, lập tức trở thành kẻ vô năng mềm yếu.

Đối mặt Mạc thị gia tộc hãm hại thảm án Bạch Ngân, Tỉnh thị gia tộc từ đầu tới cuối đều không phản kháng. Điều này dẫn đến các chư hầu kia càng ngày càng nghiêm trọng, cảm thấy Liệt Phong cốc mềm yếu có thể bắt nạt được, cho nên mới muốn triệt để tiêu diệt Liệt Phong cốc, đồng thời tách rời chia ăn.

Người hiền bị bắt nạt, tại Vô Chủ chi địa càng thêm chân lý.

Vân Trung Hạc bày mưu tính kế, đồng thời đi chấp hành, đương nhiên không dậy nổi.

Mà Tỉnh Trung Nguyệt vẫn không buông lỏng, tiếp nhận uy áp to lớn như vậy, từ đầu đến cuối không thay đổi lập trường, kiên quyết chấp hành chiến lược Vân Trung Hạc an bài, điều đó càng thêm không dễ dàng.

Cho nên, nàng là một chủ quân không tầm thường.

"Vậy cứ giải trừ quân bị đi." Tỉnh Trung Nguyệt nói: "Kế hoạch đã tiến hành đến tình trạng bây giờ, nếu còn lo được lo mất, không nỡ trả giá đắt, vậy trước đó hi sinh đều uổng phí, ta tin tưởng vững chắc chiến lược ngươi an bài."

Lời nói này nghe nhẹ nhõm, nhưng trong lòng đau đớn ít ai biết?

Giải trừ 3000 quân bị.

Tỉnh Trung Nguyệt có tổng cộng bao nhiêu quân lính, 10.000 mà thôi, lập tức xé rớt một phần ba.

Phải biết thời điểm lương thực thiếu nhất, Tỉnh Trung Nguyệt cơ hồ không để chi quân đội này đói bụng. Thời điểm thiếu bạc nhất, cũng không thiếu quân lương và quân phí chi quân đội này.

Bây giờ vì đẩy Mạc thị gia tộc vào vực sâu, vì Liệt Phong cốc dục hỏa trùng sinh, nhất định phải xé rớt 3000 quân lính này, hoàn toàn là khoan tim thống khổ.

"Ngạo Thiên, trong khoảng thời gian này ngươi vất vả, đi về nghỉ ngơi đi." Tỉnh Trung Nguyệt nói.

Vân Trung Hạc do dự một chút nói: "Chủ quân, tàng bảo đồ này, có thể cho ta mượn hay không? Có thời gian rảnh ta sẽ nghiên cứu một chút."

Hắn yêu cầu này rất đột ngột, bởi vì tàng bảo đồ này là bảo vật gia truyền Tỉnh thị gia tộc, Tỉnh Trung Nguyệt thời khắc đều mang theo trên người.

Nếu giao tàng bảo đồ này cho ngươi, ngươi đánh tráo thì sao?

Nhưng Tỉnh Trung Nguyệt không nhiều lời nửa câu, đưa cả tàng bảo đồ và hộp bỏ túi cho Vân Trung Hạc.

Dưới cái nhìn của nàng, nhân tài so với tàng bảo đồ trọng yếu hơn nhiều.

Mà nàng căn bản không tin tàng bảo đồ này có thể cải biến vận mệnh gia tộc.

Trong tàng bảo đồ có thể có cái gì, cùng lắm là vàng bạc châu báu, ngoại trừ cần chiến lược, bản thân Tỉnh Trung Nguyệt nàng nhìn vàng bạc như là cặn bã.

. . .

Vân Trung Hạc trở lại gian phòng của mình.

"Đại nhân trở về rồi?" Hứa An Đình' tiểu tỷ tỷ tiến lên, cởi bớt quần áo cho Vân Trung Hạc, đồng thời bưng tới nước rửa chân.

Ước chừng hai tháng trước, Tỉnh Trung Nguyệt đã đưa Hứa An Đình' tiểu tỷ tỷ đến phòng của hắn làm thị nữ.

Trước đó Tỉnh Trung Nguyệt đã nói, trước muốn điều tra Hứa An Đình' tiểu tỷ tỷ, xác định không vấn đề mới đưa cho Vân Trung Hạc.

Sau đó không bao lâu Hứa An Đình' bị đưa đến phòng Vân Trung Hạc, không biết nàng từng bị kiểm tra cái gì.

"Đại nhân, gia huynh nói trong khoảng thời gian này ngài có rảnh rỗi, đi đến nhà ăn cơm." Hứa An Đình' tiểu tỷ tỷ nói.

Vân Trung Hạc nói: "Tất cả tửu lâu tiệm cơm Liệt Phong thành đều ngừng kinh doanh, An Đình khách sạn các ngươi còn mở cửa sao?"

"Cũng đóng cửa, hiện tại mỗi ngày đều được phân phối lương thực." Hứa An Đình' nói: "Bất quá bởi vì mặt mũi đại nhân, trong nhà tạm thời còn chưa bị đói, huynh trưởng cảm kích đại nhân, cho nên muốn mời ngài ăn bữa cơm."

Nếu như ca ca thị nữ mời Vân Trung Hạc ăn cơm, vậy thì có điểm không hợp lý, quá mạo muội.

Nhưng nếu như là thị thiếp, vậy thì có lý do.

Cho nên hai tháng trước, Hứa An Đình' tiểu tỷ tỷ trở thành thị thiếp Vân Trung Hạc.

Chỉ có quan hệ tiến thêm một bước thân mật, Vân Trung Hạc đi An Đình khách sạn làm khách mới không lộ ra đột ngột.

Nhưng dù như vậy, huynh muội Hứa An Đình vẫn vô cùng cẩn thận, chưa bao giờ mời Vân Trung Hạc đi làm khách, chưa bao giờ quan hệ.

Mà lần này mời Vân Trung Hạc đi làm khách, rất hiển nhiên là Phong Hành Diệt đại nhân đã tới.

Trước đó Vân Trung Hạc tại Nam Chu đế quốc gặp được cẩm y công tử 300 cân, nhìn thấy khung xương gã và Vân Trung Hạc giống nhau như đúc, khuôn mặt và hình thể cũng giống, nhưng chỉ vì quá mập, cho nên nhìn qua hoàn toàn không giống.

Lúc đó Vân Trung Hạc thông qua Hứa An Đình', truyền tin tức đến Phong Hành Diệt: Trợ giúp Vân Trung Hạc thẩm tra thân phận công tử cẩm y 300 cân này, đồng thời điều tra thân thế Vân Trung Hạc.

Bây giờ hơn một tháng qua, rốt cuộc được Phong Hành Diệt đại nhân hồi âm.

"Tốt, chúng ta đi một chuyến." Vân Trung Hạc nói.

Tiếp theo Hứa An Đình' tiểu tỷ tỷ muốn nói lại thôi, phảng phất muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng cũng không nói ra miệng.

Sau nửa canh giờ.

Vân Trung Hạc ngồi lên xe ngựa, cùng Hứa An Đình' tiến về An Đình khách sạn.

Không ngờ nửa đường Lãnh Bích tiểu tỷ tỷ cũng phóng xe ngựa tới, nói muốn đi ăn cùng.

Vân Trung Hạc đương nhiên không tiện cự tuyệt, thế là mang theo Lãnh Bích đi An Đình khách sạn.

Vào lúc ban đêm, thật chỉ là một bữa cơm mà thôi, không có bất kỳ dị dạng gì, không có đàm luận bất luận bí sự gì.

. . .

Từ An Đình khách sạn trở lại phủ thành chủ, Vân Trung Hạc không ở lại sân nhỏ tráng lệ, mà là trở lại trong tiểu viện tự mình làm thí nghiệm, tiếp tục công việc đến nửa đêm. Sau đó ngủ trên cái giường đơn sơ ở đó.

Mà ngay lúc này, dưới giường vang lên thanh âm Phong Hành Diệt đại nhân.

Thanh âm rất thấp, mà lại thông qua rơm rạ, trực tiếp truyền vào lỗ tai Vân Trung Hạc.

Cho nên dù có người ở bên ngoài nghe trộm, cũng không có khả năng nghe được.

"Yến Biên Tiên tới." Đây là câu nói đầu tiên của Phong Hành Diệt đại nhân.

Rất hiển nhiên tin tức này cực kỳ trọng yếu.

Yến Biên Tiên, phản đồ đệ nhất Đại Doanh đế quốc Hắc Long Đài, cũng là một trong phản đồ lớn nhất lịch sử.

Bởi vì người này làm phản, khiến cho Hắc Long Đài bị tổn thất thật lớn, thế lực nội ứng tại Liệt Phong thành, thậm chí toàn bộ Vô Chủ chi địa bị nhổ tận gốc.

Người này không chỉ là sỉ nhục Hắc Long Đài, cũng là sỉ nhục Đại Doanh đế quốc.

Đương nhiên rất có thể gã không phải làm phản, mà vốn là mật thám nội ứng của Nam
chu cài vào Đại Doanh đế quốc.

Chính người này kém chút sẽ trở thành khôi thủ tương lai của Hắc Long Đài, trở thành trùm đặc vụ Đại Doanh đế quốc.

Hoàn toàn có thể nói là nhân vật truyền kỳ trong đặc vụ.

Mà Yến Biên Tiên tiến vào Vô Chủ chi địa, ý nghĩa như thế nào?

Mang ý nghĩa cỗ máy chiến tranh Nam Chu đế quốc đã khởi động, mang ý nghĩa Vô Chủ chi địa sẽ tiến vào thời khắc nguy hiểm hỗn loạn nhất.

Bởi vì Yến Biên Tiên là thủ lĩnh tình báo cao nhất của Nam Chu đế quốc tại Vô Chủ chi địa, thậm chí là người vạch ra chiến lược. Người này tại Nam Chu đế quốc có địa vị rất cao, được hoàng đế tin cậy.

"Hoàng đế Nam Chu đế quốc đã hạ chỉ, chính thức thành lập Chinh Bắc đại đô đốc phủ, mà phủ đại đô đốc này liền định tại Kim Châu thành." Phong Hành Diệt nói câu thứ hai.

Điều này có ý nghĩa gì?

Mang ý nghĩa chiến tranh giữa hai đại đế quốc nhất định sẽ bộc phát tại Vô Chủ chi địa.

Nam Chu đế quốc chủ động đi ra một bước này, đại biểu cho Nam Chu đế quốc tại Vô Chủ chi địa có được ưu thế lớn hơn.

"Vân Trung Hạc, sau khi Yến Biên Tiên tiến vào Vô Chủ chi địa, nhất định sẽ liên vệ với lão Thiên, nhất định sẽ có động tĩnh. Ngươi phải tìm hết tất cả biện pháp, tìm ra lão Thiên này, nếu không đối với ngươi vô cùng nguy hiểm, đối với cục diện đế quốc cũng cực kỳ bất lợi."

Lão Thiên là ai?

Nội ứng cao nhất của Nam Chu đế quốc tại Liệt Phong thành.

Thực ra, Vân Trung Hạc đã bí mật quan sát vô số lần.

Vẫn không tìm ra lão Thiên.

Người này sẽ là ai đây?

Liệt Phong lệnh Văn Đạo Phu, quân sư Tả Ngạn, Hắc Huyết đường chi chủ Lãnh Bích, Cẩm Y đường chi chủ Sở Chiêu Nhiên?

Nội ứng này tiềm phục tại tầng cao nhất Liệt Phong thành, hẳn là được Tỉnh Trung Nguyệt cực kỳ tín nhiệm.

Lão Thiên này, rốt cuộc là ai?

Phong Hành Diệt tiếp tục nói: "Hài tử, cho đến trước mắt ngươi làm nội ứng tại Liệt Phong cốc phi thường thành công, vì để cho thân phận của ngươi giữ bí mật, đế quốc Hắc Long Đài thay máu triệt để cao tầng Vô Chủ ti. Hoàng thất cũng đã sửa lại án xử sai cho cha mẹ ngươi."

Vân Trung Hạc nói: "Cha mẹ của ta? Thân thế ta là gì??"

Phong Hành Diệt nói: "Bọn họ cũng là mật thám Hắc Long Đài, đương nhiên hai người này là cha mẹ nuôi của ngươi, ngươi là được nhận nuôi. Nhưng cụ thể thân thế của ngươi không có ai biết, bởi vì cha mẹ nuôi ngươi đã tự sát chết. Chúng ta cần ngược dòng tìm hiểu, mới có thể tra được cha mẹ ruột của ngươi là ai."

Vân Trung Hạc nói: "Trước đó ta báo cáo qua, tại Nam Chu đế quốc gặp được một gã mập mạp 300 cân, khung xương hắn cơ hồ rất giống ta, hắn là ai?"

Phong Hành Diệt nói: "Nếu như không đoán sai, hắn hẳn là con của quyền thần Ngao Tâm Nam Chu đế quốc."

Nam Chu đế quốc Ngao Tâm, vậy thật là không phải quyền thần bình thường.

Vân Trung Hạc nói: "Ngao Tâm Nam Chu đế quốc kia, có phải là cha ruột ta?"

Phong Hành Diệt trầm mặc một lát, nói: "Chúng ta cần phải tra, tên mập mạp kia vì sao có khung xương giống ngươi như đúc, có phải thật giống nhau như đúc không, chúng ta cũng cần điều tra. Hiện tại người của chúng ta đã để mắt tới tên mập mạp kia."

Vân Trung Hạc nói: "Các ngươi không nên thương tổn hắn, càng không cần bắt cóc hắn."

Phong Hành Diệt nói: "Đương nhiên sẽ không."

Trầm mặc một lát, Phong Hành Diệt nói: "Hài tử, có một chuyện ta phải nói với ngươi."

Vân Trung Hạc nói: "Chuyện gì?"

Phong Hành Diệt nói: "Hứa An Đình' mang thai."

. . .

Chú thích: Ân công có phiếu đề cử, hàng vạn hàng nghìn nhớ kỹ cho ta nha, bánh ngọt quỳ hoài không dậy! Tạ ơn ân công
😂😂😂

Mời Quý độc giả đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Sử Thượng Đệ Nhất Mật Thám - Cao Điểm Trầm Mặc