Chương 6: Mất tích và biến mất hoàn toàn!

Số từ: 1127

Nguồn: bachngocsach.com

Giản Mạn vừa giải quyết được một sự việc mà có liên quan đến cả vương giả,… Không biết sau này cuộc sống của cô ở đây còn có bao nhiêu cực khổ đây? Nhất định sẽ rất khó sống với mấy người hay đi làm khó người ta thế này!!

Meo!

Meo!! Meo!

“Hử? Tiếng gì vậy?”

Nghe như tiếng… một con mèo! Nhưng nó ở đâu? Giản Mạn cô quay nhìn tứ phía, hoàn toàn không thấy bóng dáng của một sinh vật nào chứ đừng nói là một con mèo?

“Này!! Mèo sao? Ngươi ở đâu?”

Dù cho cô có gọi, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng thấy con mèo nào. Cô nghĩ chắc là do ảo giác, vậy thôi lại tiếp tục bước tiếp trên con đường về Từ Dã Phong.

Nhưng lạ quá!

Tiếng kêu tựa như của một con mèo, nó cứ vang lên không ngừng…

Nhưng hơn nữa… Một tiếng kêu rất thảm thiết, nghe rất đau khổ đến day dứt. Khiến người ta lại tò mò để mà đến khám phá xem

Meo!!

Meo! Meo!!

“Rốt cuộc ngươi ở đâu? Bước ra đây đi! Ta sẽ không làm hại ngươi”

Meo!!

Tiếng kêu đó, hình như phát ra ở trong Tần Sơn động

Phía Đông Nam!!

Không hề chần chừ thêm, Giản Mạn ngay lập tức chạy theo hướng đó

Càng đi tiếng kêu phát ra lại càng lớn. Càng đến gần càng nghe rõ hơn!

Meo!!!

Meoo!!

“Đợi chút! Ta đến đây”

Giản Mạn vẫn cứ chạy, chạy đến mệt mỏi nhưng vẫn gắng sức đến đó nhanh nhất.

Cuối cùng thì cô đã chạm đến được vách đá trước cửa Tần Sơn động rồi!

Giản Mạn ngó vào trong…

“Hả? Rõ ràng… ta nghe rõ ràng ngay bên trong kia mà?”

Động này không lớn! Từ bên ngoài nhìn vào cũng có thể nhìn bao quát được toàn bộ mọi thứ trong động

Giản Mạn tuy trong lòng bỗng chốc nổi cơn sợ hãi, nhưng vẫn liều mình bước vào.

Cô đi một vòng trong đó, mấy hòn đá lớn nhỏ đều được cô ngó qua

“Lạ thật! Là ảo giác thật sao? Làm gì có gì trong này”

Giản Mạn chán nản ủ rũ bước ra ngoài. Phí thời gian quá!!

Meo!!

Meo!!

Vẫn là tiếng kêu đó. Nhưng ở đâu?

“Rốt cuộc ngươi ở đâu hả?”

Tiếng kêu đó tiếp tục phát ra. Rất gần!! Nhưng không phải từ trong động

Cô chợt thấy phía bụi cây xa xa có động tĩnh của một thứ nào đó

Thỏa mãn sự tò mò của mình, cô bước đến gần và rẽ hai bụi cây đó để xem xem

Bùm!!

Aaa!!

“Đau quá! Thứ gì vừa tấn công ta?”

Giản Mạn có chút sợ hãi!

Vừa rồi là thứ gì vậy? Cô càng ngày càng sợ hãi. Cơ thể cô run lên thấy rõ

“Hahaha! Qủa nhiên, quả nhiên là tiếng một con mèo kêu một cách thảm thương có thể dụ đến đây một con mồi ngon”

Giản Mạn quay đầu nhìn lại

Ả ta đứng trên hòn đá lớn cách đó không xa, chỉ khoảng vài bước chân.

Khuôn mặt ả ta sắc sảo. Nụ cười đắc ý lộ rõ hai chiếc răng nanh

“Lục… Lục vĩ?” Giản Mạn hơi sợ một chút

Làm sao đây? Phải làm sao??

“Sinh Tử kiếm, lên!”

Hết cách, Giản Mạn chỉ có thể đưa ra thanh kiếm mà sư phụ đưa cho mình, phòng trường hợp bất trắc. Chỉ khi bất đắc dĩ lắm mới được đưa ra, bởi vì nó sẽ tiêu tốn rất nhiều nguyên khí.

Sinh Tử kiếm hiện ra với một màu xanh lam chói lóa! Nó phi nhanh đến chỗ ả Lục vĩ hồ ly kia, trượt qua da mặt ả khiến cho vết kiếm qua bị rỉ máu

“Ngươi… Ngươi là…”

Ả ta bỗng chốc trên khuôn mặt mất đi vẻ huênh hoang

Ả bước nhanh đến chỗ Giản Mạn

“Tội yêu đúng là có mắt như mù. Mong ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, rộng lượng tha thứ cho tội yêu”

Sao lại thay đổi biểu cảm 180 độ thế kia??

Thật đen đủi! Vậy mà lại đụng trúng Nguyên Anh tu sĩ - Ả hồ ly kia thầm nghĩ. Vừa nghĩ vừa tức

- Thôi bỏ đi, dù gì cũng chưa làm ta bị thương

- Tội yêu xin lui!

Ả ta quay đầu bỏ đi

“Phù, mệt quá đi mất! Tiêu hao nhiều nguyên khí rồi” Giản Mạn thở dài, cô đã mệt đến nhấc chân cũng khó

Bùm!!

Giản Mạn bị tấn công từ sau lưng. Cô ngay lập tức bị văng ra và ngã xuống đất

Kẻ nào!??

Giản Mạn quay lưng lại, đòn tấn công này lại quá lớn như vậy

“Lại là ngươi?”

Vẫn là ả ta. Vẫn là ả hồ ly Lục vĩ đó. Còn chưa chịu buông tha hay sao??

“Oh! Ngươi đúng là ngu ngốc. Đáng lẽ ngươi nên đợi ta đi hẳn rồi hẵng than thở đôi điều. Ai ngờ ta lại vừa rời khỏi tầm mắt của ngươi lại liền buông câu than mệt. Đương nhiên ta phải chớp thời cơ chứ? Làm sao để mất con mồi ngon thế này được?”

Ả ta liên tục thả những đòn tấn công.

Aaa!!

Giản Mạn cạn kệt sức lực rồi. Nãy đã tiêu hao đi vô số nguyên khí, bây giờ làm sao chọi lại ả ta?

“Ngươi đi chết đi!” Ả ta tiếp tục đánh tấn công liên tiếp. Giản Mạn bấy giờ đã gục xuống

“Sống dai nhỉ? Còn chưa chết? Vậy thì nhận đòn kết liễu đi nhé!” Ả ta lao đến, muốn dùng những móng vuốt sắc nhọn của mình để xé nát thân hình nhỏ bé của Giản Mạn

Nhưng không…!!

Đoàng!

Bùm!!

“Ngươi thật to gan! Lại dám tấn công đệ tử của bổn thượng”

Lãng Ngôn tôn thượng!??

Hắn đang cưỡi mây sao? Hay hắn đang bay?

Nhưng đó không phải điều quan trọng bây giờ. Hắn vừa tấn công ả hồ ly khiến cho ả ta hộc máu. Nhưng chỉ với một đòn?

- Sư phụ…

Giản Mạn cố hết sức dùng chút sức lực cuối để gọi sư phụ…

Ả Lục vĩ bị dính một đòn, sợ hãi lại liền bỏ chạy.

Lãng Ngôn hạ xuống. Hắn nhanh chóng bước đến gần Giản Mạn.

- Nguơi… bị thương nhiều quá…

- Sư phụ… Con…

- Xin lỗi. Vi sư đến muộn…

Giản Mạn không nói gì nữa. Chính xác là không thể nói được. Cô… trút đi hơi thở cuối.

Ngay lúc này, Lãng Ngôn tôn thượng chỉ biết ôm lấy cơ thể đệ tử của mình

Lần đầu thấy hắn khóc!

Mọi ý kiến khen chê, thảo luận, gạch đá,... xin mời bạn đọc cùng phi mông qua đây: [Thảo Luận] Sư Phụ, Ta Không Muốn Trùng Sinh Nữa!.