Chương 10: Phương Bắc

Số từ: 1577

Truyện: Song Liêm Đoạt Mệnh (Bọ Ngựa Du Ký)
Tác giả: Ta Treo Thật Rồi
Đề nghị không copy dưới mọi hình thức khi chưa được sự đồng ý của tác giả.

Chập tối hôm đó những người khác cũng trở về. Có tổng cộng bốn nhóm lần lượt lái xe mô tô đi về từ bốn hướng khác nhau. Toàn bộ đều được trang bị súng đạn, dao găm và bom.

Vác theo xác một con yêu thú cá sấu cấp D làm chiến lợi phẩm trở về. Ai cũng tươi cười hớn hở. Vì lần này đi săn chỉ có vài người bị thương nhẹ, không với bị mất mạng cả.

Trung niên dẫn đầu đoàn người là một người lính trung niên cao to lực lưỡng. Thân cao mét tám gương mặt đoan chính làm cho người nhìn cảm thấy có thiện cảm.

Sau khi biết có khách đến liền cười to mời Lam cùng ăn tối với mọi người. Con yêu thú cá sấu này đủ cung cấp thức ăn cho mọi người trong hai ngày. Cùng với số rau quả hái được trên đường làm cho mọi người có một bữa no bụng.

-Nghe nói cô có thể điều khiển yêu thú hả Lam?

Trung niên cầm đầu tên Trần Văn Tú hỏi. Lam nghe được liền mở miệng đáp.

-Đúng vậy anh Tú. Nhưng mà em chỉ điều khiển được mỗi bọ ngựa này mà thôi.

Bọ ngựa đang ăn phần thịt cá sấu được chia cho mình cũng không thèm quan tâm đến hai người nói chuyện. Còn những người khác thì lại chú ý dòm sang.

-Nhìn hai tay nó rất sắc bén chắc có thể giết được mấy con zombie phải không?

Một người thanh niên trong nhóm đi săn nhìn bọ ngựa rồi hỏi Lam.

-Ừa. Zombie hay yêu thú em gặp trên đường đến đây đều bị nó và em phối hợp đánh chết. Nó mạnh lắm á.

-Hay là cô và nó ở lại hỗ trợ chúng tôi đi săn đi. Chứ bây giờ thế giới dường như rộng lớn hơn trước rất nhiều lần. Chúng tôi từng dùng xe đi dò thám bên ngoài hơn một tuần mà chỉ gặp được một hai người còn sống lang thang ở quanh đây. Không có tìm thấy được một căn cứ người sống nào khác cả.

Đội trưởng Tú lôi kéo Lam ở lại. Vì một người con gái có thể lang thang mà sống sót đến bây giờ thì chắc là bọ ngựa của cô ta rất mạnh. Ông ta suy nghĩ là muốn lôi kéo bọ ngựa chứ ông không tin một cô gái thì có thể mạnh mẽ đến đâu.

Ông ta đoán đúng một phần là bọ ngựa rất mạnh, nhưng mà Lam cũng không có yếu như ông ta tưởng.

Nghe ông ta nói Lam cũng có chút rầu rĩ. Bởi vì cô cũng biết muốn tìm lại người nhà của mình như mò kim đáy bể. Đừng nói đến không biết họ còn sống hay không.

Sau đó, bọ ngựa và Lam quyết định ở cùng đám người này một thời gian rồi tính tiếp. Lam được phân đến ở cùng với một cô gái khác. Cô bé này tên là Băng Tâm mới mười lăm tuổi xinh xắn đáng yêu.

Sau khi trò chuyện với cô bé Lam mới biết được số container này là do quân đội sử dụng để vận chuyển vũ khí. Nhưng lúc dị biến, những người khác đều bị biến thành zombie chỉ còn lại có chục người còn sống và có được dị năng.

Nhưng mà đường xá đều biến dạng không thể đi tiếp bằng xe container nữa nên chỉ có thể ở lại đây dùng thùng container làm nhà để ở. Sau đó anh Tú và những người khác đi ra ngoài do thám và tìm thêm được những người còn lại đang ở đây. Nhưng mà trong lúc đi săn và dò thám thì cũng chết đi không ít người rồi.

-Chị Lam, chị trước đây là người ở đâu?

-Chị là người Tây Ninh nhưng mà lúc trước đi học ở Sài Gòn. Còn em?

-Em là người Sài Gòn. Em ở quận 8. Lúc trước chị ở quận mấy?

-Chị cũng ở quận 8 nè.

Mà lúc này trên bầu trời đột nhiên có tiếng máy bay trực thăng bay đến. Tất cả mọi người đều chạy ra bên ngoài nhảy lên nóc container kêu gọi. Lam với Băng Tâm cũng không ngoại lệ. Bọ ngựa thì đã ở trên nóc thùng container từ trước.

Trực thăng thấy có người liền hạ xuống cách mặt đất hơn ba mươi mét thì không tiếp tục hạ xuống nữa. Mở cửa ra từ bên trong có một người lính cầm loa ra nói.

-Tất cả mọi người chú ý. Quân đội nhân dân Việt Nam có thành lập một căn cứ ở phía bắc cách đây khoảng hai nghìn kilomet. Những người còn sống nhanh chóng tập hợp lại để nhận được sự bảo vệ của chính phủ.

Sau đó người này thả xuống một thùng hàng bằng dù rồi cho trực thăng rời đi. Mọi người liền chạy đến nhận lấy thùng hàng. Bên trong chứa mì tôm và đồ hộp đủ cho mọi người ăn trong ba bốn ngày.

Nếu đã biết có căn cứ ở phía bắc thì mọi người không cần phải thăm dò từng chút nữa mà trực tiếp dẫn toàn bộ người ở đây tiến về căn cứ.

Bởi vì không đủ xe máy và xăng để di chuyển toàn bộ người ở đây nên Tú quyết đị chỉ mang theo bốn xe máy. Hai chiếc để chở theo thức ăn, nhiên liệu, còn hai chiếc thì đi trước dò đường. Những người còn lại sẽ đi bộ từ từ về hướng căn cứ. Theo tiến độ này thì đi khoảng hơn hai mươi ngày đoàn người mới có thể đi đến nơi. Đó là nếu mọi việc suôn sẻ, còn nếu phải chiến đấu với zombie và yêu thú thì chắc còn chậm hơn.

Sáng hôm sau, đoàn người xuất phát tiến về hướng bắc. Hai thanh niên canh cổng hôm trước lái xe đi trước dò đường. Những người còn lại thì đi bộ ngay phía sau. Do cơ thể ít nhiều được cường hóa nên độ di chuyển của mọi người cũng không chậm.

Sau một ngày không gặp cản trở nào thì đến ngày thứ hai bọn họ đi vào một khu vực rất nhiều zombie. Hai chiếc xe máy dẫn đầu không kịp chạy trốn, người trên xe toàn bộ bị giết và ăn thịt.

Một con zombie ba sao, biến dị hệ tốc độ làm cho tốc độ của nó tăng nhanh. Hai chiếc mô tô trên đường trường mới có thể chạy lại nó. Mà bây giờ gặp bất lợi là chạy trên khu vực không bằng phẳng cho nên không phải đối thủ của nó.

Sau khi hai xe do thám bị diệt, đoàn người dĩ nhiên rơi vào vòng vây của zombie ba sao và hơn ba mươi con zombie một, hai sao.

Liên tục tung hỏa lực và ném lựu đạn về phía chúng thì cũng tiêu diệt hết đám zombie một và hai sao. Nhưng con zombie ba sao không chỉ có tốc độ cao có thể né tránh mà cơ thể của nó cũng quá cứng rắn. Súng đạn căn bản không bắn xuyên được lớp da của nó.

Tú và những người lính khác cầm theo đao và mã tấu xông lên cản nó lại.

Lam thấy vậy cũng cùng bọ ngựa xông lên. Mà bất ngờ hơn là cô bé Băng Tâm cũng chạy đến hỗ trợ. Những người khác thì vây thành một đoàn do vài người lính có dị năng cường hóa thân thể bảo vệ. Từ bên trong nả đạn sang zombie ba sao giúp đỡ. Dù không gây thương tích nhưng cũng hạn chế nó phần nào.

Lam toàn lực nhất đảo trường thương đánh ra hết tất cả chín chiêu thức trong Phá Pháp Thương nhưng lại không đánh trúng được nó. Những người khác lại càng không thể đánh trúng được nó. Băng Tâm ở một bên bắn ra mũi tên băng hỗ trợ Lam, nhưng cô bé quá yếu. Mặc dù có thể tự do điều khiển mũi tên bay theo zombie nhưng khi chạm vào người nó cũng chỉ làm cho nó bị đóng một lớp băng mỏng trên da chứ không gây được thương tích cho nó.

Giờ phút này một hai người đã bị nó vồ chết rồi. Đoàn người ai cũng sợ hãi không thôi. Tú cắn răng thét lớn.

-Thanh, Minh, Lam. Ba người mau dẫn những người khác chạy về căn cứ đi. Để tôi Phúc và Nam ở lại cản nó. Nếu không tất cả chúng ta đều phải chết. Nhạn lên!

-Không. Anh là đội trưởng. Anh dẫn mọi người chạy đi. Để em và anh Nam ở lại cản nó là được rồi.

Thanh niên tên Bình vừa cầm đao chặn lại zombie vừa thét. Mà ngay lúc này zombie lách người một trảo chụp vào cổ hắn. Máu văng bốn phía, hắn ôm cổ mình đùng đùng ngã xuống.

-Không. Bình... Aaaa... Mọi người nhanh chạy. Nếu không sẽ không còn kịp nữa đâu. Nhanh lên.

Sau khi giết xong thanh niên tên Bình, zombie nhào đến tấn công Băng Tâm. Trong lúc cấp bách Lam mới cũng hét lên.

-Bọ ngựa. Mau giúp ta.

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Song Liêm Đoạt Mệnh - Ta Treo Thật Rồi