Chương 4: Ám Sát Thiên Môn

Số từ: 1482

Truyện: Song Liêm Đoạt Mệnh (Bọ Ngựa Du Ký)
Tác giả: Ta Treo Thật Rồi
Đề nghị không copy truyện dưới mọi hình thức khi chưa được sự đồng ý của tác giả.

Lại một âm thanh như âm thanh chị Google phát ra: “Teng! Khảo nghiệm Ám Sát Thiên lần cuối cùng đã khởi động. Lần tiếp theo mở ra khảo nghiệm là một ngàn năm nữa”.

Nghe được những lời này cả ba người cay muốn phun máu. Biết như vậy đám người đã tranh nhau đi đầu nhảy vào cánh cổng rồi.

-Má nó. Rõ ràng chỉ có mình Lam nó đi vào mà tại sao lại mất hết một lần tiến vào cánh cổng vậy.

Tên Phúc bực mình nói. Hắn mạnh nhất trong ba người nên nếu tranh chấp thì cuối cùng suất đi vào thí luyện cũng là của hắn. Nhưng nào ngờ là có một con bọ ngựa đã giành lấy cái suất đó của hắn. Nếu mà biết được cái này chắc hắn sẽ chết vì tức giận mất.

Bên trong cánh cổng, bọ ngựa và Lam lúc này xuất hiện ở một đại sảnh rộng lớn uy nghiêm. Có rất nhiều điêu khắc rất nhiều bức tranh người và quái vật có hình thù kì dị. Bên dưới bức tranh thì có rất nhiều chữ cổ mà bọ ngựa và Lam đều không biết.

Trong khi đang nhìn ngó xung quanh thì trong đầu hai người, nhầm một người một bọ ngựa ...vang lên âm thanh của chị Google: “Khảo nghiệm bắt đầu, giết được một yêu thú hoặc ác nhân sẽ có được số điểm tương ứng. Ngẫu nhiên sẽ được tặng thêm vật phẩm quý. Nếu muốn ngừng khảo nghiệm thì bóp nát viên đá trong tay là được. Cuối cùng dựa vào số điểm để xác định có thông qua khảo nghiệm hay không và sẽ được phần thường tương ứng với số điểm kiếm được”.

Âm thanh im bặt, mà trong tay Lam và bọ ngựa xuất hiện một viên ngọc to bằng đầu ngón tay. Sau đó hai người được chuyển đến một không gian rộng lớn khác. Đây là một khu rừng cây rộng lớn, có nhiều cây cổ thụ cao chọc trời. Từ xa vang vọng lại tiếng yêu thú gầm rú ghê người.

Cô gái Lam bé nhỏ bây giờ còn chưa định thần lại. Nghe thấy tiếng gầm liền co rút run rẩy như muốn khóc.

Thấy không đành lòng bọ ngựa nhảy lên người cô dùng cái liềm gõ nhẹ nhẹ lên má cô.

Lam giật mình nhìn lại thấy có con bọ ngựa đang đậu trên vai mình liền hét to rồi định dùng tay hất nó đi. Nhưng là tay của cô chạm vô người nó như đụng phải sắt thép khiến cô vô cùng đau đớn thu tay về. Hốt hoảng té cái bẹp xuống đất, liên tục lui lại. Nhưng mà nó đang ngồi trên vai cô thì cô có lui đi đâu nó cũng vẫn ở đó mà thôi.

Nó gãi đầu bất đắc dĩ. Thấy bọ ngựa nhân tính hóa như vậy càng khiến cô hoảng sợ thét lên.

-Người biến đi. Huhu. Đừng bám vô người ta. Huhu aaaaa.

Nó buồn bực nhảy xuống khỏi người cô. Nhưng chợt nhớ ra gì đó. Nó dùng cái liềm của mình vẽ nguệch ngoạc mấy chữ xuống đất.

“Không muốn chết thì bóp nát viên ngọc đi ra ngoài đi”.

Thấy được mấy chữ này, Lam càng không thể tin được nhìn bọ ngựa nhưng mà cũng không hoảng sợ như lúc nãy nữa. Vì nếu nó lo cho an toàn chùa mình thì chắc nó cũng sẽ không hại mình.

Cô ngạc nhiên nói:

-Ngươi hiểu tiếng người à?

Nó liền nhìn cô như nhìn con ngốc rồi viết: “Cô bị ngu à, nếu không hiểu làm sao có thể viết cho cô xem”.

Nhìn thấy nó chửi mình Lam không những không giận nó mà còn vui mừng nói:

-Qua, ngươi thật lợi hại. Ta lần đầu biết được bọ ngựa cũng hiểu tiếng người đó. Ngươi tên là gì?

Nó suy nghĩ một lúc rồi mới viết xuống hai chữ: “Song Liêm”.

Nhìn thấy hai chữ này Lam cười hì hì hỏi.

-Tại sao ngươi có tên lạ vậy?

Nó không viết mà kiêu ngạo giơ lên hai cái liềm của mình ý bảo Song Liêm là đây này.

Lam định nói gì đó nhưng mà nó giơ tay lên ngăn cản rồi nó viết. “Tôi mệt cô quá. Ra ngoài thì bóp viên ngọc đi còn không thì tự sinh tự diệt đi. Tui còn phải làm nhiệm vụ không nói với cô nữa”.

Lam trợn trắng mắt nhìn nó nói:

-Ngươi không sợ sao. Nghe tiếng gầm gừ thì ở đây rất nguy hiểm đó. Hay là ngươi cũng ra ngoài đi.

Nó không thèm trả lời cô mà dùng một miếng vải bao lấy viên ngọc đeo trên lưng rồi kiêu ngạo bay đi.

Thấy nó bay đi, Lam chần chừ một chốc rồi cũng nhanh chân chạy theo nó. Nó biết cho nên bay rất chậm để cho cô theo kịp.

Năm phút sau nó chạm mặt với một con rắn to lớn dài gần ba mét đang núp bên trong lùm cây phục kích nó.

Nhanh chóng lách mình qua một bên dùng hai cái liềm chém thành hình dấu X cắt con rắn ra làm hai khúc.

Con rắn lập tức tan biến hóa thành năng lượng tiến vào có thể của nó. Năng lượng này giống với năng lượng khi nó hấp thụ tinh hạch nhưng mà loại này càng tinh thuần và êm dịu hơn. Nhanh chóng nâng cao tố chất cơ thể của nó. Hào quang khắp cơ thể của nó giống như lột xác vậy. Tố chất cơ thể nâng thêm gấp mười lần.

Mặc dù bọ ngựa không biết nhưng mà bây giờ nó đã đạt đến trình độ yêu thú cấp ba mươi bậc C rồi. Vì trước khi vào đây nó đã là biến dị yêu thú cấp hai mươi chín bậc D.

Mà lúc này Lam đang tròn xoe đôi mắt nhìn nó rồi nhìn. Cô đúng là không thể nào tin tưởng được một con bọ ngựa dài một tấc có thể giết một con rắn to lớn trong chớp mắt như vậy.

Lam chạy nhanh đến bên cạnh nó hổn hển nói:

-Sao ngươi làm được vậy.

Nó cũng không thèm trả lời cô. Vì mỗi lần trả lời nó đều phải dọn đi một khoảng đất rồi mới viết chữ lên đó. Mà nó lười nên nó giơ lên tay mình ý bảo: “Anh đây rất khỏe được chưa”.

Sau đó liên tục chém giết với một con heo rừng và một con nhện nhưng không giúp nó nâng cấp cơ thể lên được ao nhiêu.

Vì nó là bậc C rồi cho nên chém giết thêm yêu thú bậc D ở đây hầu như không có tác dụng nhiều với nó nữa.

Nhìn lại Lam yếu ớt đang đi theo nó nghĩ dù sao mình cũng không thể nhanh chóng nâng cao cơ thể chi bằng giúp cô bé này một chốc vậy. Dù sao nhìn cô ta cũng xinh đẹp đáng yêu.

Sau đó khi đánh nhau với con yêu thú thứ tư nó không ra đòn chí mạng nữa. Mà chỉ chém cho nó thoi thóp sau đó chỉ chỉ Lam kêu cô ta lại. Rồi nó nhảy lên chặt một nhánh cây cắt gọt thành một cái thương bằng gỗ đưa cho Lam rồi chỉ vào con mèo rừng đang nằm trước mặt.

-Ngươi muốn ta giết nó sao?

Nó gật đầu.

Lam nuốt nước bọt một cái, tay run run đi đến. Vì là con nhà giàu từ nhỏ nên cũng không có tiếp xúc với mấy việc giết chọc này. Lần đầu kết liễu một sinh mệnh làm cô thấp thỏm không thôi.

Nhưng từ sâu thẳm cô cũng muốn mình mạnh mẽ hơn. Cô biết ở cái thời đại này nếu không mạnh mẽ cô sẽ rất thảm, rất thảm.

Cắn răng một cái Lam mắt lao đến đâm một nhát vào người con mèo rừng. Nhưng mà thế quái nào đâm vào trong mặt đất. Còn cô thì ngã chổng vó ra xa.

Bọ ngựa vỗ đầu mình một cái, nó thật sự bó tay rồi. Nếu mà có nhân tính chắc con mèo rừng nó cười đến chết mà không cần cô ra tay quá.

Sau cú ngã khá đau, cô lòm khòm bò dậy. Cô xấu hổ không dám dòm bọ ngựa mà đi nhặt lại cái thương của mình rồi đâm vào người con mèo rừng. Có kinh nghiệm nên lần này cô không nhắm mắt nữa.

Con mèo rừng chết đi mang theo năng lượng tiến vào người cô. Giờ phút này cơ thể của cô được nâng lên rất nhiều đã đạt đến cấp năm bậc F.

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Song Liêm Đoạt Mệnh - Ta Treo Thật Rồi