Chương 9: Chấp Nhất

Số từ: 1494

Truyện: Song Liêm Đoạt Mệnh (Bọ Ngựa Du Ký)
Tác giả: Ta Treo Thật Rồi
Đề nghị không copy dưới mọi hình thức khi chưa được sự đồng ý của tác giả.

Bọ ngựa khinh bỉ nhìn đám người đang hùng hổ cuốn xông lên giết nó. Mà lúc này Lam vội vàng đứng ra ngăn cản đám người lại.

-Nó là bạn của tôi. Mọi người mau dừng tay.

Cô gái tên Mai giương cung chỉa thẳng bọ ngựa nhìn chằm chằm nó nói:

-Nhưng mà nó là yêu thú biến dị. Thời này con người còn khó tin tưởng nhau huống hồ là một con yêu thú.

Mai trước đây là vận động viên bắn cung chuyên nghiệp cho nên dáng người rất đẹp. Đầu cột tóc đuôi ngựa mặc trên người áo thun và váy ngắn nhìn rất dẹp mắt. Trước khi tham gia đội ngũ này thì cô và em mình bị một con yêu thú rắn tấn công. Sau đó được Lâm và những người khác chứ được nhưng mà em của cô đã bị yêu thú rắn cắn trúng. Không cứu trị được nên đã chết sau đó. Nên cô rất thù hận yêu thú. Cô muốn tiêu diệt hết tất cả yêu thú trên thế giới này.

Mọi người cũng phụ họa thêm vào.

-Đúng vậy. Lam, cô không nên tin vào yêu thú, sớm muộn có ngày nó sẽ giết chết cô thôi.

-Đúng đó Lam. Cô nên theo bọn tôi đánh chết nó đi.

Bọ ngựa không muốn đôi co với những người này, quay đầu bỏ đi. Còn về việc đi hay ở của Lam là do cô ta chọn lựa. Nó cũng không muốn xen vào.

Trong lúc Lam do dự, bởi vì đi chung lâu như vậy mà còn được nó cứu mấy lần dĩ nhiên cũng có cảm tình với nó. Nhưng dù sao nó cũng là yêu thú, cô không biết được trong đầu nó nghĩ gì. Biết đâu một ngày nào nó đói bụng mà không có thức ăn nó ăn thịt mình thì sao. Cô cũng có chút lo sợ.

Mà lúc này Mai đã không còn đủ kiên nhẫn, nếu không nhanh chóng tấn công thì bọ ngựa sẽ đi mất. Cô bắn ra mũi tên của mình rồi hét lớn:

-Giết nó.

Dĩ nhiên những người khác nghe được cũng liền bỏ qua Lam mà xông lên tấn công bọ ngựa.

Lam đứng đó trơ mắt nhìn mọi người lao lên đánh bọ ngựa mà không biết phải gì.

Mà bọ ngựa dĩ nhiên là cũng đã có phòng bị. Nó quay đầu lại nhảy lên, một liềm chính xác chẻ đôi mũi tên ra làm hai phần bằng nhau. Rồi nó tiếp tục lao đến đám người.

Người lao đến nhanh nhất là tên Thắng, tay cầm dao găm nhảy đến gần bọ ngựa sau đó phóng ra dao găm về phía nó. Nó nhảy lên đạp dao găm một cái tiếp cận tên Thắng sau đó dùng hai cái liềm đánh ra hình dấu X công kích hắn.

Hai cái liềm chém tên ngang cổ tên Thắng nhưng mà sau đó hình ảnh liền tán đi hắn đã xuất hiện ở một chỗ khác. Tuy sử dụng tàn ảnh để né qua một mạng nhưng vì tốc độ của bọ ngựa quá nhanh mà trên cổ của hắn cũng đã bị hai vết xước do song liêm để lại.

Tên Toàn lúc này mới cầm khiên chắn trước mặt mọi người, Mai và Hoài thì từ xa công kích bọ ngựa.

Bọ ngựa sử dung Đường Lang Xuyên Vân Bộ liên tục né tránh những mũi tên cũng như cầu lửa rồi lao đến chỗ đám người.

Tên Nam cầm đao chém ra một đao cản trở hướng đi của bọ ngựa, nhưng không cản được nó. Nó chém ba bốn nhát vào người tên Nam từ trên xuống dưới. Tên Nam không thể nào né tránh được nên chết ngay lập tức.

Những người còn lại thì hoảng hồn lùi lại phía sau lưng tên Toàn. Mai và Hoài vẫn không ngừng tấn công nhưng những người đánh cận chiến thì không ai dám lao lên nữa. Đám người vừa đánh vừa lui về phía sau.

Bọ ngựa né tránh hết tất cả chiêu thức của họ. Khi nó chuẩn bị lao lên thì bị Lam chạy đến đứng trước mặt ngăn cản nó lại.

-Ta xin ngươi đừng giết bọn họ có được không? Ta biết bọn họ muốn giết ngươi nhưng dù sao cũng không thể làm ngươi bị thương mà. Nên tha cho bọn họ một lần đi.

Dù sao cũng là đồng đội một thời gian nên nó cho cô chút mặt mũi tha cho bọn người kia. Nó xoay người đi, lần này không ai dám ngăn cản nó nữa. Chỉ dám dùng ánh mắt căm thù nhìn nó.

Lam cũng chào mọi người rồi chạy theo nó rời đi. Hai người tiến thẳng về hướng tây bắc mà đi.

Đi được ba ngày đường thì họ gặp được một ngôi làng. Toàn bộ ngôi làng được bao bọc bằng hàng rào lưới B40 và một cái cửa vào bằng sắt. Những người ở đây không xây nhà mà họ sống trong những chiếc container. Có tổng cộng mười hai thùng container ở đây.

Phía sau cánh cổng vào có hai người đang đứng gác, tay cầm hai khẩu súng AK47, lưng đeo dao găm và băng đạn. Mặc trên người đồng phục quân đội.

Rút kinh nghiệm lần trước, lần này Lam để bọ ngựa đứng trên vai mình đi đến cổng hỏi.

-Xin chào, em tên Lam, bọ ngựa này là vật nuôi của em. Mấy anh cho em hỏi ở đây là chỗ nào vậy?

Nhìn thấy trên lưng Lam có bọ ngựa, hai người giật mình cầm súng chỉa vào Lam rồi một người hỏi.

-Đây là dị năng của cô à?

-Đúng. Dị năng của em là thuần hóa yêu thú.

Lam bình tĩnh trả lời rồi hỏi lại.

-Đây là đâu vậy mấy anh? Mấy anh biết đường nào về lại quận 8 thành phố Hồ Chí Minh không?

Hai người kia nghe được liền cười haha nói:

-Cô bé ơi. Bây giờ làm gì còn có thành hay quận gì nữa. Toàn bộ thế giới đều bị biến đổi rồi. Nên cũng chẳng có phân chia gì đâu.

-Vậy mấy anh có biết nơi tập trung những người còn sống của nước mình ở đâu không?

Lam hỏi ra điều mình muốn biết nhất lúc này. Bởi vì cô còn không có biết được thông tin gì về gia đình của mình từ sau khi biến đổi.

-Từ lúc thế giới thay đổi đến giờ. Chúng tôi mới gặp vài người còn sống đến căn cứ này thôi nên cũng không có được thông tin gì về thế giới bên ngoài cả. Bọn tôi có cử người đi dò thám nhưng đa phần đều chết hết. Những người còn sống trở về thì đều nói là bên ngoài có zombie và yêu thú rất đang sợ.

Mà nghe được âm thanh nói chuyện bên ngoài cũng có vài người từ trong container đi ra. Lúc này là buổi chiều rất nhiều người đã ra bên ngoài tìm kiếm thức ăn cho nên ở lại đây chỉ có bốn năm người.

Mọi người mời Lam và bọ ngựa vào trong. Nghe Lam nói mình có thể điều khiển bọ ngựa để chiến đấu thì mọi người đều rất hâm mộ.

Những người ở đây đều là người thường chỉ có hai người gác ngoài cổng là lính mà thôi. Ngoài ra còn có vài người nhưng đã đi ra bên ngoài tìm kiếm thức ăn cho mọi người rồi.

Ở đây đa phần là người không có dị năng hoặc dị năng rất yếu như là phát ra ánh sáng, phun nước, tạo bong bóng.

Thực ra là do những người này không biết cách sử dụng năng lực của mình chứ không phải là năng lực của họ yếu.

Ví dụ như phát ra ánh sáng, nếu như cường hóa thêm một chút thì ánh sáng mang theo nhiệt lượng đủ để thiêu đốt chết yêu thú. Hoặc như phun nước, nếu như tăng áp suất nước bắn đi thì lực sát thương cũng không phải chuyện đùa.

Nhưng dù không phát huy ra được sức mạnh của dị năng của mình nhưng do hấp thụ ánh sáng màu đỏ lúc trước mà cơ thể của họ mạnh hơn người thường rất nhiều. Lại được năng lượng dày đặt bên trong không khí cường hóa làm cho họ càng mạnh mẽ hơn. Mặc dù vậy họ cũng chỉ đạt đến bậc F cấp ba đến sáu.

Nếu đụng phải zombie một sao cũng không chắc có thể đánh lại bọn chúng đừng nói đến yêu thú.

Sau khi trao đổi thông tin với những người ở đây, Lam và bọ ngựa quyết định ngủ ở đây một đêm sáng mai lại lên đường.

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Song Liêm Đoạt Mệnh - Ta Treo Thật Rồi