Chương 30: Quỷ Tộc

Số từ: 1473

Truyện: Song Liêm Đoạt Mệnh (Bọ Ngựa Du Ký)
Tác giả: Ta Treo Thật Rồi
Đề nghị không copy truyện dưới mọi hình thức khi chưa được sự đồng ý của tác giả.

Sau khi mọi người đồng ý và bắt đầu sửa sang lại căn cứ, thì hắn vỗ cánh bay đi những căn cứ khác hỗ trợ.

Mặc dù vậy những căn cứ khác hầu như đều đã bị tiêu diệt sạch sẽ. Nhất là căn cứ của Moren không còn một ai sống sót chỉ còn có một mình hắn.

Căn cứ của ông lão Diệp Chấn Thiên cũng không khá hơn. May mà có kết giới trận pháp bảo vệ cho nên con gái của ông ta và vài tên hộ vệ vẫn còn sống ở bên trong đó. Nhưng cũng bị hoảng sợ không ít.

Có hai con bọ ngựa đang từ bên ngoài tấn công vào bên trong kết giới trận pháp. Cũng may là kết giới vững chắc nên dù cho bọn chúng dùng hết sức lực vẫn không thể nào phá vỡ được.

Diệp Chấn Thiên vừa về đến thấy cảnh này thì ông cũng an tâm trở lại. Cũng may có bộ trận pháp do tổ tiên để lại này, nếu không chắc ông phải hối hận đến chết mất.

Từ lúc vợ ông chết do dịch bệnh Corona đến nay thì chỉ còn có cô con gái này là người thân duy nhất của ông. Cô bé này tên là Diệp Hoàng hai mươi ba tuổi. Gương mặt thanh tú dễ thương. Nhưng tính tình có chút nhu nhược vì lúc nào cũng được ông ta bao bọc bảo vệ hết mức có thể.

Tuy rằng với sức mạnh hiện tại của ông, đám thủ hạ và cả đám người của El thì cũng chỉ có thể kiềm chế hai con bọ ngựa trước mắt chứ không thể đánh chết được bọn chúng.

Chỉ còn cách thủ vững chờ người khác đến cứu. Ông ta dùng bộ đàm gọi cho Trần Văn Châu và những người khác đến giúp.

Nhưng mà Trần Văn Châu bây giờ đang bị ba con bọ ngựa vây quanh ở chỗ căn cứ của Selene. Hai con yêu thú bọ ngựa lúc trước bay đi trốn vậy mà quay trở lại, chỉ tiếc là không gặp được đám người Selene mà gặp được Trần Văn Châu liền xông vào tấn công hắn.

Dù là sử dụng Cuồng Phong Loạn Vũ hạn chế tốc độ của đám bọ ngựa, nhưng khả năng của hắn cũng không thể lấy một địch ba được. Các phách roi Thuận Truyền bát, bắt, triệt, trận, hoành, khắc, lắc, tém vận dụng đến cực hạn. Mượn lực đả lực phối hợp nhuần nhuyễn nhưng cũng không chống chọi được liên hoàn công kích của haicon yêu thú bọ ngựa khổng lồ.

Từng đạo vết thương lần lượt xuất hiện trên người của hắn.

Nghe được giọng nói của Diệp Chấn Thiên từ trong bộ đàm truyền ra nhưng cũng không có thể phân tâm đi trả lời.

Xem ra không thể giữ lại sức mạnh nữa rồi. Hắn thét dài một tiếng, đôi cánh sau lưng của hắn vậy mà to lớn ra rồi bao phủ cả người của hắn. Sau khi đôi cánh mở ra, hắn xuất hiện với khuôn mặt vô cùng đáng sợ. Có răng nanh dài thêm cả hai cái sừng dài mọc ra trên đỉnh đầu như sừng dê. Toàn thân hóa thành màu đỏ máu như một con quỷ dữ. Một cái đuôi dài mọc ra rồi ngoe ngẩy ở sau lưng hắn.

Roi sắt trên tay hắn cũng hóa thành một cái đinh ba dài hai thước. Sức mạnh của hắn vậy mà kéo lên đến bậc B cấp bốn mươi tám. Khí thế lăng liệt ác nghiệt áp bách hai con bọ ngựa khổng lồ liên tục lùi lại phía sau.

Từ sâu bên dưới con sông, Giao Long vậy mà cũng bị khí tức này làm cho tỉnh lại. Nó nhìn Trần Văn Châu thầm nghĩ: “Ồ. Vậy mà thức tỉnh huyết mạch quỷ tộc. Xem ra lần này có thu hoạch lớn rồi”. Tuy rằng có chút ngạc nhiên nhưng nó cũng không có sợ hai hay lo lắng chút nào.

Nhanh chóng dọn dẹp ba con yêu thú bọ ngựa, túm lấy ba viên yêu hạch cầm trong tay. Vậy mà hắn nhìn về hướng của Giao Long, trên miệng hiện ra một nụ cười nhàn nhạt.

“Vậy mà có thể nhìn thấy ta. Con người này thật thú vị. Không biết có nên gọi hắn là con người hay không nữa”. Nó cũng không lo sợ tên Trần Văn Châu này có thể làm gì tổn hại tới nó mà nhắm mắt tiếp tục chờ đợi.

Lúc này, vì Thiên Nhi lo lắng cho Trần Văn Châu cho nên để tên Tuấn có dị năng biến hóa thành người hổ đi đến đây hỗ trợ.

Không may hắn chứng kiến được cảnh tượng Trần Văn Châu biến hóa, làm cho hắn vô cùng sợ hãi. Định trốn đi nhưng không may cho hắn, giờ phút này đến cả Giao Long còn bị Trần Văn Châu Phát hiện tung tích huống chi hắn chỉ là một dị năng bậc C.

Hắn bị chính tay thủ lĩnh của mình giết chết. Một ngọn lửa địa ngục từ trong tay của Trần Văn Châu đốt sạch sẽ thi thể của hắn.

Sau đó, Trần Văn Châu biến trở lại hình dáng con người của mình rồi nhanh chóng bay hướng căn cứ của Diệp Chấn Thiên.

Do không bạo lộ huyết mạch quỷ tộc của mình nên Trần Văn Châu chỉ ở hình dáng con người cùng với Diệp Chấn Thiên đánh nhau với con yêu thú bọ ngựa khổng lồ ở đây.

Hai người phối hợp cũng nhanh chóng giải quyết xong con bọ ngựa khổng lồ này. Dĩ nhiên viên yêu hạch cũng bị Trần Văn Châu thu lấy.

Số lượng hai mươi con yêu thú bậc B bọ ngựa khổng lồ chỉ còn lại mười con.

Vì số lượng người còn sống bây giờ ít ỏi, cho nên Trần Văn Châu để cho bọn họ tập trung lại ở căn cứ của mình. Còn hắn bay đến chỗ Moren.

Nhưng khi hắn đến nơi thì không còn thấy Moren hay bọ ngựa ở đây nữa. Không rõ Moren và con bọ ngựa tấn công hắn ta đã biến mất đi đâu rồi.

Hắn cũng nhanh chóng đi cứu mấy căn cứ nhỏ ở các cành cây khác. Đám yêu thú bọ ngựa tấn công từ một hướng cho nên những căn cứ phía đối diện của cây cổ thụ không có người bị chết.

Một số người mạnh còn có thể đi trợ giúp các căn cứ khác, nhưng cũng có kẻ trốn tránh ở đó không dám đi cứu trợ.

Phía bên chiến trường thì đám bọ ngựa cũng rút dần đi ngay khi cảm nhận được khí tức quỷ tộc của Trần Văn Châu. Chỉ có con bọ ngựa chổ Diệp Chấn Thiên bị hắn quấn lấy nên không chạy thoát được mà thôi.

Mặc dù vậy số người còn sống sau đợt tấn công này cũng bị suy giảm đáng kể.

Về phía bọ ngựa nhỏ thi sau khi được Selene đem trở về đến giờ nó vẫn còn chưa khôi phục lại chân nguyên của mình.

Mấy trận chiến liền cũng vắc kiệt chân nguyên của nó. Cái con bọ ngựa khổng lồ sau cùng mà nó chiến đấu không phải bình thường như những con khác. Mà đó là một con bọ ngựa có huyết mạch thượng cổ tinh thuần nhất trong tất cả những con bọ ngựa đã xuất hiện.

Nó ngoài Cạm Bẫy Vô Hình và Song Trảm Phá Thiên Quân như bọ ngựa ra thì còn có một kỹ năng mà bọ ngựa nhỏ không có được đó là Vô Hình Trảm.

Cũng may trong lúc Vô Hình Trảm đến gần, cảm nhận được nguy hiểm nó sử dụng Dịch Chuyển Hư Không né tránh. Nếu không chắc nó cũng đã bị chẻ làm hai khúc rồi.

Mà Vô Hình Trảm bay ra khỏi Yên Sát Chi Địa cắt đứt một căn phòng trong vô hình mới hù dọa được hai con bọ ngựa khổng lồ kia. Bọn chúng tưởng rằng phóng ra Vô Hình Trảm là bọ ngựa nhỏ nên mới bỏ chạy.

Và cũng may mắn cho bọ ngựa nhỏ là đối thủ của nó không có lĩnh ngộ được không gian pháp tắc nên không học được Dịch Chuyển Hư Không như nó.

Nói ra thì cũng là may mắn của mọi người. Đám bọ ngựa xuất hiện cũng làm cho kế hoạch đánh giết Giao Long đổ vỡ. Ấy vậy mà để cho còn mấy chục người còn sống sót. Nếu không chắc có lẽ tất cả đả ngủm củ tỏi hết rồi.

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Song Liêm Đoạt Mệnh - Ta Treo Thật Rồi