Chương 31: Bọ Ngựa Cái

Số từ: 1503

Truyện: Song Liêm Đoạt Mệnh (Bọ Ngựa Du Ký)
Tác giả: Ta Treo Thật Rồi
Đề nghị không copy truyện dưới mọi hình thức khi chưa được sự đồng ý của tác giả.

Selene biết được bọ ngựa có thể tạo ra hào quang khi chạm vào Thiên Phong, mà hào quang này không những có thể chữa trị thương mà còn có thể giúp cho bọn họ tăng lên cấp bậc.

Cho nên khi đến căn cứ sau khi chào hỏi đám người Lam, Linh vài câu thì liền nói cho hai người tập trung mọi người đến cùng một chỗ.

- Chị Linh, chị Lam, bọ ngựa có thể kết hợp với thanh kiếm này của em để tạo ra hào quang năng lượng giúp chữa thương và cho mọi người thăng cấp. Chị có thể nói với bọ ngựa bảo nó giúp mọi người tạo ra vòng hào quang như hôm trước có được không?

- Cái gì? Chẳng lẽ ánh sáng cầu vòng lúc trước ở phía bên kia sông là do bọ ngựa tạo ra à? – Lam ngạc nhiên hỏi.

Bởi vì Selene chỉ nói với mọi người chuyện bọ ngựa cứu họ, còn chuyện bọ ngựa tạo ra hào quang thì họ vẫn giấu đi không muốn nói ra. Bởi vì chưa quen thuộc nhau nên Selene cũng không dám tin tưởng Lam và mọi người. Cho nên chuyện lần trước nhóm người của Lam chưa biết được.

- Chính là lần đó đó chị.

Lam nhìn Linh vào mọi người, xác định là Selene nghiêm túc mới nói:

- Mọi người có thể đi ra ngoài một lúc không? Để tôi, chị Linh và bọ ngựa ở lại đây một lát.

Nghe được như vậy, tất cả đều đồng ý ra khỏi căn phòng. Bên trong chỉ còn lại có Lam, Linh và bọ ngựa. Lam mới nhìn nó hỏi:

- Ngươi có thể tạo ra vòng hào quang năng lượng khi tiếp xúc với thanh kiếm của Selene sao?

Nó lấy ra điện thoại rồi từ từ gõ ra một hàng chữ. “Có thể. Nhưng mà cần phải có một nơi an toàn không để hào quang phát tán đi ra. Nếu không sẽ gặp rất nhiều rắc rối như lần trước vậy”.

- Sau khi bị đám bọ ngựa khổng lồ tấn công thì còn có bao nhiêu người sốt sót đâu. Vì sao lại có rắc rối?

Lam không hiểu nhìn nó hỏi.

“Ngươi không hiểu được. Ngoài Giao Long cùng với đàn bọ ngựa khổng lồ ở ngoài kia, tên Trần Văn Châu cũng rất nguy hiểm”.

- Trần Văn Châu hắn làm sao? – Linh khổng hiểu hỏi.

Bọ ngựa tính gõ chữ tiếp để trả lời cho cô thì ....”Tút” ... Sau đó màn hình tối đen lại rồi. Thì ra là điện thoại đã bị hết pin rồi.

Mà lúc này, tên Trần Văn Châu vậy mà bay đến đây. Nhìn thấy số người sống sót còn nhiều như vậy hắn cũng kinh ngạc một chút. Nhưng nhớ đến Thiên Nhi nói bọ ngựa nhỏ có thể một mình giết chết hai bọ ngựa khổng lồ thì kinh ngạc này cũng biết mất.

Bọ ngựa ở bên trong cũng phát hiện ra khí tức của hắn cho nên cũng không cố gắng giải thích với Lam mà chỉ hai cô đi ra bên ngoài với mọi người. Giờ đây không phải nó ghét tên này vì cướp mất Thiên Nhi mà là bởi vì nó biết tên này đã biến hóa thành hình dạng quỷ trước đó.

Nó cảm nhận được khí tức quỷ dị khủng bố của hắn lúc trước thì đã mở ra kỹ năng thiên phú ở mắt nó và nhìn thấy hoàn toàn cảnh tượng khi nãy.

Không hiểu vì sao lại không bị tên Trần Văn Châu phát hiện nó nhìn lén. Có thể là do đây chỉ là kỹ năng thiên phú không có năng lượng di dộng hay là do kỹ năng này quá cao cấp thì đến cả bọ ngựa cũng không rõ.

Nếu không chắc có lẽ tên Trần Văn Châu đã nhanh chóng lao đến giết hết cả căn cứ này rồi chứ không phải chỉ bình tĩnh từ xa đi đến. Hắn mở miệng thăm hỏi:

- Mọi người vẫn tốt chứ? Có bị bọ ngựa khổng lồ tấn công hay không?

- Cám ơn đại thủ lĩnh quan tâm. Bọn tôi có bị tấn công, tuy rất vất vả nhưng cũng đã phối hợp giải quyết rồi ạ. Đại thủ lĩnh có việc cần tìm bọn tôi à?

Mặc dù Linh mới là thủ lĩnh chính thức của căn cứ, nhưng bản tính ít nói, lạnh lùng nên mọi việc thường để cho Lam đi làm. Vì vậy người mở miệng trả lời hắn là Lam mà không phải Linh.

- Tôi chỉ kiểm tra xem còn có nơi nào bị bọ ngựa khổng lồ tấn công hay không thôi. Ồ! Selene! Sao cô cũng ở đây cùng với bọn họ vậy?

Selene nghe hắn dùng tiếng Anh hỏi mình thì cũng lễ phép trả lời hắn.

- Xin chào thủ lĩnh Châu. Tôi và bọ ngựa là bạn. Nghe nó bị thương nên bọn tôi đến đây thăm nó.

- Thì ra là vậy. Nó bị thương có nặng không? Tôi nghe nói nó đã cứu Thiên Nhi nên muốn cám ơn nó một tiếng.

Nghe được bọ ngựa nhỏ bị thương hắn giả vờ thăm hỏi để thăm dò tin tức. Mà nghe được hắn nói, Lam và Linh không hiểu sao có chút không vui trong lòng. Linh nói:

- Chỉ là vết thương nhẹ, nó đã đi ngủ để lấy lại sức rồi. Cám ơn đại thủ lĩnh quan tâm.

- Nếu không còn chuyện gì thì tôi đi đây. Mọi người ai còn có sức chiến đấu với bọ ngựa khổng lồ thì có thể đi trợ giúp những căn cứ khác nha.

Nói rồi hắn cũng không tiện ở lâu mà từ từ bay đi đến những nơi khác. Mặc dù vậy tinh thần của hắn vẫn chằm chằm theo dõi nơi đây.

Cảm nhận được rõ rang nhất tinh thần của hắn là Thiên Thanh. Cô bé có chút khó chịu nhìn về hướng hắn rời đi.

- Hắn ta vẫn còn đang quan sát nơi này. Tên này có cái gì đó quái lạ trên người hắn. Em cảm giác rất khó chịu khi ở gần hắn.

- Theo ta thấy chúng ta cứ để cho bọ ngựa từ từ khôi phục sức mạnh lại đi. Mặc dù không muốn nhưng nó chính là kẻ mạnh nhất trong chúng ta. Nếu bây giờ để lộ việc bọ ngựa có thể tự tạo vùng hào quang ra ngoài thì không biết được đám người kia có nổi lòng tham với chúng ta không.

Garen là người mở miệng nói. Sau đó cũng được mọi người đồng ý. Để cho bọ ngựa tự mình khôi phục rồi tính sau.

Nhưng mà bọ ngựa từ bên trong căn nhà đi ra, lúc này nó lại đưa ra cho mọi người một cái ý tưởng khiến mọi người ai cũng kinh ngạc.

Sau đó bọ ngựa về nơi ở của mình. Tất cả mọi người đều đi sửa chữa lại căn cứ và trợ giúp những người khác.

Bên ngoài khu rừng, mười con yêu thú bọ ngựa khổng lồ còn sống sót đều tập trung ở đây.

Bọn chúng vậy mà đang đứng xếp thành một hàng rất nghiêm trang. Phía trước mặt bọn chúng vậy mà là một con yêu thú bọ ngựa nữa. Nó lại là một con bọ ngựa cái phần thân có sáu đốt, trong khi mười con bọ ngựa bên dưới phần bụng có tám đốt đều là bọ ngựa đực. Không chỉ như vậy, những con bọ ngựa đã chết trước đây đều là bọ ngựa đực.

Kể cả bọ ngựa nhỏ trên bụng cũng có tám đốt chính xác là một con đực. Nhưng mà từ lúc bị sống lại vào thân xác bọ ngựa đến giờ nó cũng chưa từng nhớ đến vấn đề này. Vì từ trong tiềm thức nó mặc định mình là giống đực cho nên không có đi tìm hiểu mình là đực hay cái nữa. Và rất may mắn là nó là một con bọ ngựa đực, nếu không chắc nó phải tức đến chết nha.

Bọ ngựa cái đứng trên một hòn đá như một nữ vương cao ngạo nhìn đám bọ ngựa đực bên dưới.

Thân thể của nó to lớn hơn đám bọ ngựa khổng lồ kia rất nhiều. Thân cao hai mét chiều dài hơn ba mét, toàn thân màu trắng như ngọc nhìn rất là xinh đẹp.

Sau đó không hiểu bọn chúng trao đổi với nhau như thế nào, bên ngoài chỉ có thể nghe thấy âm thanh “khè khè…”. Chỉ có mỗi nữ vương là phát ra tiếng người.

Sau đó, chín con bọ ngựa đực rời đi chỉ còn một con bọ ngựa đực trông có vẻ là to khỏe nhất ở lại.

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Song Liêm Đoạt Mệnh - Ta Treo Thật Rồi