Chương 12: Thú Tràng

Số từ: 1622

Truyện: Song Liêm Đoạt Mệnh (Bọ Ngựa Du Ký)
Tác giả: Ta Treo Thật Rồi
Đề nghị không copy dưới mọi hình thức khi chưa được sự đồng ý của tác giả.

Sáng hôm sau mọi người xuất phát trong sự âm trầm, không khí có chút nặng nề. Vừa di chuyển không bao lâu mà đã chết nhiều người như vậy thì khi đến căn cứ thì không biết còn bao nhiêu người còn sống nữa.

Sau khi được mọi người đề nghị thì bây giờ nhiệm vụ do đường được cả bọn giao cho bọ ngựa. Mà nó cũng không phải đi phía trước thăm dò mà chỉ cần nay ở trên cao dùng kỹ năng thiên thú của mình quan sát mấy kilomet phía trước.

Gặp được zombie hay yêu thú cấp thấp thì đều để mọi người tiêu diệt. Còn nếu thấy được số lượng quá lớn hoặc yêu thú cấp B hay zombie bốn sao thì đều đi đường vòng né tránh. Cũng nhờ vậy mà mọi người không có ai phải mất mạng nữa, còn tinh hạch thu được đều quy cho nó. Thịt yêu thú thì làm thức ăn dự trữ được mấy người lính mang theo.

Từ đó đám người càng có tinh thần hơn. Ban ngày tiến quân, ban đêm nghỉ ngơi rất thoải mái.

Một tuần sau đó, đám người gặp được một nhóm người khác cũng đang tiến về phía căn cứ.

Người dẫn đầu đám người này là một trung niên đầu trọc tên Kiệt. Tên này tướng mạo hung tàn, dẫn theo đám người toàn bộ đều là du côn và phụ nữ xinh đẹp. Mấy tên du côn trên tay đều mang theo búa chữa cháy, đao, dao bầu, mã tấu. Riêng tên Kiệt mang theo một thanh kiếm Nhật.

Mà lúc này, đám người kia đang đứng trước một cánh cổng năng lượng màu tím đang từng người một tiến vào.

Lúc này chẳng có ai biết được cánh cổng này đại diện cho cái gì. Họ chỉ biết là sẽ có cơ duyên nhận được sức mạnh to lớn chứ không biết là sẽ gặp phải nguy hiểm. Bởi vì gần đây họ được một chiếc trực thăng mang theo thông tin này cùng với thực phẩm cho bọn họ.

Nói rằng họ có thể trở thành người biến dị hoặc nâng cao năng lực dị năng của mình nếu tiến vào những cánh cổng năng lượng như thế này.

Mà vừa thấy cánh cổng này, bọ ngựa cũng phát sáng hai mắt nhanh chóng bay trở về. Sau khi âm thầm thông báo cho Lam để cô nói lại cho mọi người có cánh cổng ở phía trước và đám người kia thì tất cả đều hưng phấn. Rồi họ dùng tốc độ nhanh nhất chạy về cánh cổng màu tím đó.

Khi đến nơi thì những người kia đã đi hết vào bên trong rồi.

Bọ ngựa và Lam tốc độ nhanh nhất xông vào bên trong. Mà ngạc nhiên là người tiếp theo là Băng Tâm, cô bé có tốc độ không thua Lam bao nhiêu. Sau đó là đội trưởng Tú rồi tất cả mọi người đều đi vào.

Bên trong không gian là một đại sảnh rộng lớn có thể chứa đựng hơn một nghìn người. Chính giữa đại sảnh là một bàn đá. Phía trên bàn đá hiển thị một con số chữ cổ là tám trăm bảy mươi lăm đang treo lủng lẳng ở trên không trung như công nghệ 3D đang xoay vòng ở đó.

Mà xung quanh đại sảnh bấy giờ có rất nhiều người chứ không chỉ có nhóm người ban nãy bọ ngựa nhìn thấy. Nếu xem xét lại thì tổng số người bên trong đại sảnh là tám trăm sáu mươi tám người. Cộng thêm bọ ngựa và một con mèo do một cô gái nhỏ mang theo thì vừa đúng con số đang treo ở kia.

Sau khi Lam và mọi người trao đổi với mọi người xung quanh thì biết được có nhiều người đã ở đây cả tháng từ lúc cánh cổng này xuất hiện. Mà đến nay vẫn không có động tĩnh gì. Không có lối ra hay tin tức gì về nơi này ngoại trừ chữ cổ kì lạ ở kia.

Cái bệ đá và bốn bức tường xung quanh thì đều vô cũng cứng rắn. Dùng súng đạn hay đao búa đều không thể tạo ra một vết trầy dù là nhỏ nhoi.

Mà điều đặc biệt là ở trong này không một ai cảm thấy đói bụng. Cảm giác chỉ cần hít thở không khí thôi là đã tràn đầy năng lượng rồi.

Chỉ có Lam và bọ ngựa biết được đây là do chân nguyên ở đây nồng nặc cho nên có thể tẩm bổ cơ thể mọi người mới không cảm thấy đói.

Mà lúc này đã có âm thanh huyên náo ở phía xa. Tên Kiệt cùng đàn en của mình đang cùng một đội ngũ khác dằng co.

-Từ hôm nay, toàn bộ người ở đây do tao làm chủ. Mày mà còn ý kiến, tao chém chết mẹ mày.

Tên Kiệt chỉ vào trung niên dẫn đầu đối phương chửi ầm lên. Vốn tín tình háo sắc và ngang ngược nên khi vào trong này thấy được có nhiều cô gái đẹp thì sao có thể buông tha.

Hắn cùng với đàn em côn đồ của mình bắt đầu đi xung quanh bắt người. Gặp gái đẹp là đàn áp bắt đi. Những người ở đây đa số là người bình thường lại không có vũ khí, có người thì chỉ có gậy gộc và dao thường cho nên đều sợ chết không dám phản kháng.

Tên Kiệt cũng không chú ý đến nhóm người bọ ngựa vừa tiến vào cho nên mới như vậy. Nếu hắn biết được có bộ đội mang súng đi vào thì hắn cũng không dám ngang ngược nhau vậy rồi.

Khi hắn đi đến chỗ này, thấy cô bé mười bốn mười lăm tuổi, gương mặt tinh xảo xinh đẹp vô cùng. Mặc một bộ váy áo màu trắng tinh khiết lại ôm trên tay một con mèo trắng tỏa ra khí tức cao quý làm cho hắn thèm thuồng.

Hai tay bế cô bé cười to nhìn đám đàn em nói:

-Quyết định. Hôm nay tao muốn cô bé này rồi. Cho bọn mày những đứa khác hết đó.

-Cám ơn đại ca.

Nghe vậy cả đám hưng phấn cười to.

Mà lúc này cha của cô bé mới chạy đến ngăn cản tên Kiệt. Ông ta từng được năng lượng Mặt Trăng đỏ chiếu vào cho nên cũng đã có dị năng của mình. Đã dẫn theo những người làm của mình giết không ít zombie và yêu thú cấp thấp cho nên lực lượng cũng không yếu.

Trên tay mọc ra năm cái móng vuốt sắc bén dài ba tấc chỉ về phía tên Kiệt để hắn thả con gái mình ra.

Một màn trước mắt đều bị đám người chứng kiến. Vốn không định quản việc người khác, nhưng mà lúc này anh Tú và mấy người lính của anh thì không thể không quản.

Từ xa đi đến chỉa súng về phía tên Kiệt hét:

-Các người mau thả những thả cô gái kia ra.

Tên Kiệt bị súng chỉa thẳng vào đầu, hắn lạnh cả người không dám nhút nhít. Hắn chỉ là một tên côn đồ đầu đường xó chợ gặp thời có được dị năng cường hóa thân thể không sợ đao chém cho nên mới gom góp được đám người như bây giờ. Hắn không dám chắc mình có thể cản được súng cho nên không dám mà liều mà liền ra lệnh thả người.

-Còn đứng ngây đó làm gì. Mau thả bọn họ ra. Không thấy cán bộ nói à?

Sau khi đám người được thả ra. Đội trưởng Tú quyết định dùng dây thừng trói cả đám bọn chúng vào cùng một chỗ và tịch thu hết vũ khí của chính.

Mà lúc này, lại có thêm rất nhiều người ồ ạt tiến vào bên trong đại sảnh. Toàn bộ đều là học sinh và giáo viên, nhìn đồng phục hẳn là của một trường cấp ba nào đó.

Con số trên không trung thay đổi liên tục, khi đạt đến một nghìn thì phát ra ánh sáng to lớn bao trùm cả căn phòng. Rồi tất cả mọi người đầu óc quay cuồng ngất đi.

Phía bên ngoài cánh cổng năng lượng bây giờ có khoảng năm mươi người không đi vào được cánh cổng đang liên tục trao đổi với nhau gì đó. Sau đó họ hạ trại ở cạnh cánh cổng chờ đợi.

Bên trong cánh cổng mọi người được đưa đi đến một vùng đất bao la rộng lớn. Trong đầu bọn họ hiện lên một số thông tin liên để rời khỏi nơi này.

“Chào mừng ngươi đến Thú Tràng, đây là khu vực săn bắn của Thánh Tông do bổn tọa Lý Bát Nháo tạo ra. Nếu các ngươi kiếm được một nghìn yêu hạch của yêu thú bậc F, hai trăm yêu hạch của yêu thú bậc E, một trăm yêu hạch yêu thú bậc D, mười yêu hạch của yêu thú bậc C, một yêu hạch của yêu bậc B thì có thể mang đến bia đá trung tâm để đổi lấy phần thưởng và lệnh truyền tống rời khỏi Thú Tràng. Nếu không may bị yêu thú giết chết thì coi như số ngươi đã tận, cũng đừng oán trách ai. Chú ý, mỗi người chỉ có thể giao dịch một lần với bia đá. Haha”.

Cùng với âm thanh cười bỉ ổi kia kết thúc, tràng huyết tinh sắp sửa bắt đầu tại Thú Tràng này.

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Song Liêm Đoạt Mệnh - Ta Treo Thật Rồi