Chương 11: Zombie Cũng Biết Mệt?

Số từ: 1457

Truyện: Song Liêm Đoạt Mệnh (Bọ Ngựa Du Ký)
Tác giả: Ta Treo Thật Rồi
Đề nghị không copy dưới mọi hình thức khi chưa được sự đồng ý của tác giả.

Bọ ngựa lúc này mới nhảy ra chặn zombie lại không cho nó đến gần Băng Tâm. Nó giơ lên hai cái liềm chém liên tiếp về phía zombie. Do không phòng bị nó liền bị tốc độ của bọ ngựa áp chế. Một liềm lấy đi cánh tay trái của nó, một liềm vào bụng của nó.

Thấy cảnh này những người vốn định chạy đi liền dừng lại. Hy vọng nhìn về phía bọ ngựa và zombie. Mà lúc này zombie và bọ ngựa đang vừa công kích nhau vừa di chuyển với tốc độ kinh người. Không biết zombie lấy ở đâu ra một thanh đao đen nhánh có chút âm u cổ quái có thể chặn lại song liêm của bọ ngựa làm cho nó hết sức ngạc nhiên.

Mà tốc độ của zombie cũng quá kinh khủng. Nếu không sử dụng Đường Lang Xuyên Vân Bộ chắc nó đã phải chịu thua zombie rồi.

Lần đầu gặp được đối thủ có tốc độ nhanh hơn nó làm cho bản năng hoang dã cuồng chiến của nó bộc phát.

Sau khi đỡ lại một đao của zombie nó ra hiệu cho Lam và mọi người né sang một bên.

Giơ lên hai liềm của mình, xòe cánh và phát ra âm thanh khè khè hưng phấn. Trong lòng niệm chú ngữ sau đó miệng nó phun ra một đám sương khói màu đen.

Yên Sát Chi Địa mở ra bao phủ nó và zombie ở bên trong. Zombie có chút nghiên đầu không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nó đã là ba sao nên có chút trí khôn rồi nhưng cũng chỉ cỡ con nít ba tuổi mà thôi.

Bọ ngựa biến đổi màu sắc cơ thể thành màu đen rồi âm thầm tới gần zombie. Zombie chỉ có thể quan sát mọi vật xung quanh qua ánh mắt hoặc cảm ứng nhiệt độ cơ thể đối phương để tấn công. Nhưng mà ở Yên Sát Chi Địa thì hoàn toàn không nhìn thấy được xung quanh. Mà bọ ngựa là loài máu lạnh nên càng không thể nhận biết được bọ ngựa ở đâu.

Một liềm đánh ra chém vào cổ zombie định chặt nó ra làm hai khúc. Zombie tuy không nhìn thấy được nhưng phản xạ của nó quá kinh khủng, liềm của bọ ngựa vừa cách cổ nó một tấc thì nó nhanh chóng lùi lại phía sau né qua một chiêu này.

Nhưng nó cũng không phát hiện được bọ ngựa ở đâu. Liên tiếp bị bọ ngựa tập kích mấy lần nhưng đều bị nó né hoặc dùng đao cản được hầu hết. Nhưng cũng bị một số vết thương nhỏ làm cho nó càng ngày càng tức giận.

Nó muốn chạy khỏi đám khói nhưng vừa di chuyển liền bị bọ ngựa tấn công ép về chỗ cũ.

Cuối cùng nó đành phải dùng ra kỹ năng của nó. Hai tay nó cầm thanh đao đen ngòm, ánh mắt màu đỏ máu phát ra ánh sáng như hai tia laser bắn ra ngoài.

Toàn bộ cơ thể căng cứng lên, nó vung đao liên tục chém loạn xạ về bốn phương tám hướng. Mỗi nhát đao chém rđi đều xuất ra một đạo đao ảnh bắn ra xa hơn năm mét. Nhưng do nó đang đứng ở giữa Yên Sát Chi Địa chỉ có bán kính ba mét cho nên đao ảnh bắn ra bên ngoài. Ở bên ngoài có vài người đứng gần quan sát liền bị đao ảnh chém chết tươi. Những người khác thì nhao nhao rút lui.

Tốc độ vung đao của Zombie càng ngày càng tăng. Bọ ngựa liên tục né tránh nhưng mà mỗi lúc một khó khăn.

Cuối cùng nó đành sử dụng song liêm của mìn chặn lại. “keng”. Âm thanh kim loại va chạm vang lên. Bọ ngựa chưa kịp né đi thì hơn mười đao ảnh bổ xuống ngay vị trí của nó.

Nó không kịp né tránh chỉ có thể giơ lên song liêm đỡ đòn. Mười đao chém xuống bọ ngựa bị lún sâu xuống lòng đất. Mà toàn bộ mặt đất khu vực trong Yên Sát Chi Địa đều bị đao ảnh băm thành bùn nhão.

Từ dưới mặt đất bò dậy, thân hình đều dính đầy bùn đất. Bọ ngựa run mình giũ đi bùn đất rồi nhảy ra. Lúc này, zombie cũng đã ngừng tay đứng ở đó thở hồng hộc.

“Zombie mà cũng biết mệt nữa hả. Vãi”. Bọ ngựa kinh ngạc nghĩ. Có điều nó không biết là zombie ba sao đã có linh trí cho nên cũng có một số cử động giống với con người cũng là bình thường.

Có điều do dùng Ảo Ảnh Đao quá nhiều làm cho năng lượng của zombie tiêu hao sạch. Lúc này nó chỉ có thể dùng tốc độ để đánh với bọ ngựa.

Mà bọ ngựa còn chân nguyên sử dụng Đường Lang Xuyên Vân Bộ làm cho tốc độ của nó nhanh hơn zombie một bậc. Lại có phần quỷ dị thoắt ẩn thoắt hiện làm cho zombie không biết được nó đang ở đâu.

Hai bên giằng co hơn ba mươi phút đồng hồ, bọ ngựa lúc này cũng cảm thấy mệt mỏi. Mà zombie phản xạ cũng không còn nhậy bén như trước. Nó bị bọ ngựa chém vết thương chồng chất.

Trên người bọ ngựa thì dính đầy bùn đất, giờ phút này nó cũng không hơi sức đâu mà đi giũ bỏ những thứ này.

Hai mắt nhìn chằm chằm vào Zombie, sau đó dồn hết sức lực vận dụng Đường Lang Xuyên Vân Bộ với tốc độ cực hạn lao đến. Một liềm chém vào bụng zombie, bị nó giơ đao ra đỡ. Nhưng mà bọ ngựa mượn thế đạp vào sống đao nhảy lên liềm còn lại chém vào cổ họng zombie.

Lần này phản xạ không còn kịp nữa bị một liềm này chém ngang cổ họng. Zombie ba sao chết.

Bọ ngựa nhanh chóng lấy tinh hạch bên trong người zombie ra. Đây là một viên tinh hạch ngũ sắc rất đẹp và to hơn những viên tinh hạch của zombie một, hai sao.

Nó để tinh hạch vào chữ cổ cho hấp thụ đi. Rồi ngã nhào trên mặt đất. Trận chiến này tiêu hao quá lớn, chân nguyên cạn kiệt rồi, cơ thể cũng đạt đến giới hạn rồi.

Mà lúc này Yên Sát Chi Địa cũng mất đi tác dụng. Bên ngoài nhìn vào thấy được thân hình dơ bẩn của bọ ngựa ré ngã trên mặt đất Lam vội vàng chạy đến đỡ nó dậy xem xét. Thấy nó không có bị thương nặng mà chỉ bị một vài vết xước nhưng cũng không an tâm mà mở miệng hỏi.

-Ngươi có sao không? Có bị thương ở đâu không?

Nó lắc đầu ý bảo không có chuyện gì rồi chỉ chỉ những thi thể zombie một hai sao bị bắn hoặc bom nổ chết. Biết được nó cần tinh hạch của zombie nên Lam định đi hỗ trợ thu lại tinh hạch của những zombie bị giết lúc trước giúp nó.

Mà mọi người cũng chạy đến thăm hỏi nó. Dùng ánh mắt hâm mộ nhìn nó và Lam.

Sau đó mọi người tản đi, nó được Lam đặt nằm trên một cái áo trên tảng đá. Băng Tâm ngồi ở một bên dùng vải thấm nước lau chùi cơ thể cho nó.

Mà cơ thể của nó đang có một dòng năng lượng của tinh hạch ba sao biến dị. Mặc dù mệt mỏi nằm ở đó nhưng vẫn âm thầm vận chuyển công pháp đưa năng lượng hấp thụ chuyển hóa chân nguyên.

Một lúc sau khi mọi người chôn cất những người đã chết thì mọi người cũng tiếp tục lên đường. Hai chiếc xe máy dò đường cũng đã bị hư mất. Mà đoạn đường phía trước này lại không thể di chuyển bằng xe máy được nên mọi người quyết định bỏ luôn hai cái xe máy.

Mọi người chia nhau ra khuân vác đồ đạc rồi lên đường. Tối hôm đó họ dựng trại ở bên cạch một vách đá rồi thay phiên nhau canh gác để nghỉ ngơi.

Bọ ngựa lúc này đã có thể tự do di chuyển cho nên nó một mình nhảy lên một tảng đá to gần đó luyện hóa năng lượng còn lại của tinh hạch biến dị ba sao và những mảnh tinh hạch khác.

Cả đêm hôm đó nó không ngủ mà chỉ ngồi tu luyện và luyện hóa tinh hạch sớm đã đạt đến Thuần Nguyên cảnh cấp chín.

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Song Liêm Đoạt Mệnh - Ta Treo Thật Rồi