Chương 6: Phần Thưởng Lớn

Số từ: 1580

Truyện: Song Liêm Đoạt Mệnh (Bọ Ngựa Du Ký)
Tác giả: Ta Treo Thật Rồi
Đề nghị không copy dưới mọi hình thức khi chưa được sự đồng ý của tác giả.

Tuy ăn thịt yêu thú không giúp cho nó nâng cao cấp bậc nhưng mà nó cảm giác được là cũng giúp nó tăng được một chút sức mạnh thể chất.

Mỏ của yêu thú đại bàng cũng là vật liệu tốt nên nó cũng thu lại. Đặc biệt là có một viên ngọc màu vàng từ trong bụng của nó, bọ ngựa cảm nhận được có nguồn năng lượng to lớn nhộn nhạo ở bên trong. Mặc dù không biết là thứ gì nhưng chắc chắn là đồ tốt.

Thử đem viên ngọc đặt lên chữ cổ trên tay thì liền bị hấp thụ vào trong. Bọ ngựa liền đột phá đến cấp ba mươi lăm bậc C.

Sau khi chén sạch máu thịt con đại bàng thì trời cũng đã chập tối. Nó liền nhanh chóng quay lại bìa rừng tìm Lam để cùng nhau nghỉ ngơi. Ở trong khu rừng này quá nguy hiểm nếu như ở một mình. Một lúc sau nó tìm thấy Lam đang bắt cá ở dưới suối. Cả hai tiến về cái lều mà nó và Lam dựng lên trước đó để bắt đầu ăn uống và nghỉ ngơi.

Nó ăn hết tất cả thịt chỉ đem về cho Lam một cái đùi, mỏ và ba sợi lông cánh màu vàng của yêu thú đại bàng đưa cho Lam. Lông vũ màu vàng phát ra ánh sáng nhàn nhạt trông rất đẹp. Lam rất yêu thích treo nó bên trong lều dùng làm đèn ngủ.

Sau khi nướng cá và thịt đại bàng thì Lam hỏi nó rất nhiều. Nhưng mà nó lười viết chữ quá nên không trả lời cô.

Ngày hôm nay chiến đấu mệt mỏi làm nó nằm trên vai cô ngủ thiếp đi. Cô thì vẫn luyên thuyên kể chiến tích của mình cho nó nghe.

Ngày thứ bảy sau khi hai người tiến vào di tích, Lam đã lên cấp ba mươi bậc C, còn bọ ngựa đã lên cấp ba mươi bảy bậc C. Đây chắc đã là cực hạn ở trong bí cảnh này rồi nên nó quyết định cùng với Lam tiến vào nơi sâu nhất để dò xét xem sao.

Lam bây giờ quần áo rách rưới, mang trên mình một cái túi đươc cắt ra từ một phần cái quần jean của cô ta và được may lại với nhau bằng một loại dây leo nào đó. Trên tay là một cây thương gỗ có mũi thương là mỏ của yêu thú đại bàng.

Sắc mặt của Lam tuy xinh đẹp nhưng không còn nhu nhược yếu đuối như lúc mới tiến vào mà có thêm chút thâm trầm và dã tính.

Bọ ngựa thì đứng trên vai cô quan sát bốn phía. Hai người bây giờ phối hợp có thể rất nhẹ nhàng đánh bại yêu thú bậc C rồi.

Đi đến khu trung tâm của khu rừng, ở đây không có yêu thú mà có một căn nhà khá đơn sơ nhưng có chút quỷ dị.

Từ bên trong phát ra từng đợt hàn khí lạnh lẽo bắn ra xung quanh.

Bọ ngựa và Lam đều rùng mình một cái. Nhưng không rút lui mà từ từ tiến đến căn nhà.

Từ bên ngoài dòm qua cửa sổ để nhìn vào bên trong. Bên trong căn nhà không có người mà chỉ có vô số bộ xương trắng chất thành một ngọn núi nhỏ chất đầy cả căn nhà. Chính giữ căn nhà có một cái ao nước nhỏ mà bên trong đó chứa chất lỏng màu đỏ đang chảy vòng vòng. Nếu đoán không nhầm thì đó ắc hẳn là máu của những người đã chết ở kia, nhưng không hiểu vì lí do gì mà nó vẫn không bị khô lại. Ở giữa cái ao có một bệ đá bên trên bệ đá có một cái ly trông rất tinh xảo nhưng không biết bên trong có chứa vật gì không.

Từng đợt hàn khí từ bên trong đó tỏa ra lạnh cả người. Dù đã đánh giết rất nhiều yêu thú, nhưng tất cả đều do năng lượng huyễn hóa thành, khi đánh chết sẽ biến mất cho nên Lam cũng không có chứng kiến được máu hay xương của chúng. Huống chi ở đây toàn bộ là xương người, cô bịnh lại miệng của mình để không phải thét lên rồi từ từ mềm nhũn mà ngồi bệt dưới đất.

Đừng nói là Lam, ngay cả bọ ngựa bây giờ cũng đang run sợ đây này.

Mà ngay lúc này một âm thanh bén nhọn như tiếng lệ quỷ từ bên trong nhà phát ra:

- Haha. Lại có người đến khảo nghiệm à. Đã một vạn năm rồi không có ai đến đây chơi với ta. Thật là hứng phấn mà. Nhanh, mau đến đây với bổn tọa nào.

Sau đó một đạo ý thức bao khỏa khống chế lại thân thể của Lam khiến cô không thể cử động rồi từ từ kéo cô vào bên trong nhà.

Lam hốt hoảng thét to.

- Mau thả ta ra. Aaaa... Bọ ngựa cứu ta.

Thấy được không ổn bọ ngựa đã nhanh chóng chém nát viên ngọc của Lam rồi cũng chém nát viên ngọc của mình. Sau đó lao nhanh đến ôm chặt lấy cái ly.

Một luồng ánh sáng mạnh mẽ kéo một người một bọ ngựa bay nhanh lên trời rồi lập tức rời khỏi vùng không gian này. Mặc dù đạo ý thức kia cố gắng níu kéo lại cũng không còn kịp.

Sau đó một lão già từ trong ngôi nhà phóng ra gào thét điên cuồng.

Lúc này Lam và bọ ngựa đã được chuyển đi không có nghe thấy lão già kia gào thét cái gì chỉ nhìn thấy hình dáng của lão già vô cùng đáng sơ.

Lão già gầy trơ xương, có nước da xanh méc bệnh hoạn, khuôn mặt hình tam giác có hai cái răng nanh dài nhọn hoắc cùng với một cái sừng dài nhọn trên đầu. Trên người mặc một bộ áo da.

Một tay cầm quyền trượng đầu lâu, một tay còn lại đang bắn ra một quả cầu đen sì sì về phía hai người.

Nhưng khi quả cầu đến nơi thì Lam và bọ ngựa đã tan biến. Hai người được chuyển về đại sảnh ban đầu.

Lúc này âm thanh máy móc lại vang lên. “Chúc mừng thí sinh số chín ngàn chín trăm chín mươi chín hoàn thành khảo nghiệm đạt được bảy trăm mười điểm tích lũy có thể trở thành thành viên cấp một của Ám Sát Thiên. Được ban tặng một bộ quần áo đệ tử tạp dịch của bổn môn, một thanh vũ khí tùy chọn cấp một, một lệnh bài thân phận đệ tử tạp dịch của Ám Sát Thiên và một môn công pháp hoàng cấp. Tổng điểm bị khấu trừ là ba trăm điểm tích luỹ. Còn lại bốn trăm mười điểm tích lũy có thể dử dụng để đổi vật phẩm cần thiết của bổn môn ở Bia Đá Tông Môn”.

Sau đó trước mặt Lam xuất hiện một bộ quần áo màu đen, một cái lệnh bài bằng gỗ, viên ngọc giản và một cây thương. Ở phía trước áo có thêu ba chữ cổ không rõ là có ý gì. Trên vai cũng có hai chữ cổ khác. Phía sau thì có thêu một vòng tròn, chính giữa là một thanh dao găm có hình dáng của một con rồng. Tất cả chữ và kí hiệu đều có màu trắng.

Sau đó, âm thanh máy móc lại phát ra một lần nữa: “Chúc mừng thí sinh số một trăm nghìn hoàn thành khảo nghiệm đạt được năm nghìn bốn trăm mười lăm điểm tích lũy có thể trở thành thành viên cấp ba của Ám Sát Thiên. Được ban tặng một bộ quần áo đệ tử nội môn của bổn môn, một thanh vũ khí tùy chọn cấp ba, một lệnh bài thân phận đệ tử ngoại môn của Ám Sát Thiên, một nhẫn chứa đồ và một môn công pháp huyền cấp. Tổng điểm bị khấu trừ là bốn ngàn ba trăm điểm tích lũy. Còn lại một nghìn một trăm mười lăm điểm tích lũy có thể dử dụng để đổi vật phẩm cần thiết của bổn môn ở Bia Đá Tông Môn”.

Sau đó trước mặt bọ ngựa xuất hiện một cái nhẫn, một cái lệnh bài và ngọc giản.

Vừa chạm vào ngọc giản thì nó liền biến thành một đạo ánh sáng bay vào trong đầu của bọ ngựa.

Một bộ công pháp tối nghĩa được khắc sâu vào trong trí nhớ của nó. Bộ này có tên là Đường Lang Biến do một kỳ tài tu luyện sáng tạo ra sau khi quan sát cách yêu thú bọ ngựa săn bắt con mồi.

Do đó hoàn toàn phù hợp cho bọ ngựa tu luyện. Nếu như mà là công pháp khác chắc nó chỉ có nước lỗ nặng vì không thể tu luyện rồi.

Nó ngồi xuống vận chuyển công pháp bắt đầu chính thức bước lên con đường tu luyện.

Mà lúc này bên cạnh Lam cũng đang ngồi xếp bằng tu luyện.

Cả hai đang bắt đầu chậm rãi dựa vào công pháp của mình để chuyển hoá năng lượng dị năng bên trong cơ thể thành chân nguyên.

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Song Liêm Đoạt Mệnh - Ta Treo Thật Rồi