Ngày người đàn ông đó kéo vali rời khỏi nhà...

Tác giả: Tuệ Nghi
Nhà Xuất Bản Văn Học

Tôi và anh đã dừng bước ở năm thứ ba của hôn nhân, khi chỉ còn cách vài hôm nữ là đến kỷ niệm bốn năm yêu nhau.

Ngày người đàn ông đó kéo vali rời khỏi căn nhà của chúng tôi, đó là vào một buổi chiều mưa giăng ngập lối. Anh thậm chí đã nán lại trong đôi phút, xoa đầu chú chó của chúng tôi và nói rằng: " ba đi đây!" Chỉ vậy thôi, nhưng tôi biết cuộc hôn nhân của chúng tôi sẽ khép lại kể từ sau câu nói đó.

Tôi nằm xoay lưng lại trên chiếc giường với tấm "Drap" màu xanh da trời, màu mà anh thích. Dù không nhìn nhưng tôi vẫn biết anh đang chờ đợi một lời níu giữ từ tôi. Nhưng trong lòng tôi lúc đó đã hiểu rằng nhẹ nhàng buông tay nhau sẽ là cách tốt nhất cho cả hai chúng tôi. Tôi vẫn giữ im lặng trước những câu hỏi của anh. Anh đã hỏi rằng có thật sự tôi muốn anh đi và có thật sự tôi muốn chia li?

Tôi chỉ nhìn anh không nói.

Tiếng giày của anh xa dần, rồi tiếng cánh cửa căn hộ của chúng tôi đóng sập lại. Mọi thứ trở về im lặng. Chú chó của tôi ngồi ở cửa phòng nhìn ra ngoài, nó đưa đôi mắt buồn nhìn tôi như thể hiện một linh cảm không mấy tốt đẹp.

Mưa bên ngoài cũng đã ngớt, chỉ còn hạt mưa li ti bám trên ô cửa kính. tôi cứ nằm như thế cho đến khi ngoài ô kính chỉ còn là một màu tối loang loáng ánh đèn đường, rời khỏi giường và đi pha một tách cà phê cho mình. Tôi đã nhìn thấy tôi trong gương khi đi ngang qua bàn trang điểm. Gầy guộc, xanh xao, đôi mắt trũng sâu và bờ môi khô thiếu sức sống. Tôi tự hỏi, tôi đã làm gì với bản thân mình thế này? Tôi đã tự ném mình vào một cuộc hôn nhân nhiều suy nghĩ: từ những ngày đầu tiên cho đến phút cuối vẫn ngổn ngang những nghĩ suy

Ba năm đầy giông bão. Ba năm với những thổn thức không thể gọi thành tên, những nghĩ suy không đầu không cuối và những cơn bão cứ liên tục ập đến. Chúng tôi tưởng chừng như đã có lúc nghĩ rằng sẽ cùng nhau đi đến cuối con đường, không gì ngăn cản được. Ấy vậy mà ngày chia tay lại đầy bất ngờ

Những ngày đầu tiên, khi đêm về tôi luôn cảm thấy rõ được sự cô quạnh. Chú chó của tôi vẫn nằm im lìm trên chiếc ghế sofa cạnh giường tôi, thỉnh thoảng nó thở dài như xua đi sự cô đơn trong màn đêm tĩnh mịch. Ánh đèn vàng hiu hắt vì kể từ khi anh đi, tôi không tắt đèn khi ngủ bao giờ. Tôi cũng từng dằn vặt tự hỏi vì sao đã từng ấm áp đầu ấp vai kề mà giờ đây hai người lại hai ngã rẽ. Có lẽ đó là số phận, gặp nhau là duyên, lấy nhau là nợ và rời xa nhau khi đã hết cả duyên lẫn nợ.

Chúng tôi cố gắng không trách cứ nhau dù rằng cuộc sống luôn là những lỗi lầm khó đong đếm, lời trách cứ có lẽ chỉ nên nói ra khi vẫn còn muốn là của nhau. Ngày mai, khi đã không còn nhau nữa, có nói gì thêm cũng chỉ làm sự ra đi thêm nặng nề, khó cất bước.

Đường về của tôi kể từ buổi chiều hôm đó đã dài và xa hơn, tôi vẫn thấy hình bóng của người từng là chồng của tôi qua từng con phố, mùa thu nối mùa đông cứ lao sầm sập đến một cách đầy vô tình. Có lẽ rồi một ngày nào đó anh sẽ là chồng của người khác, nhưng với tôi những năm tháng mà chúng tôi đã từng cùng nhau đi qua sẽ luôn là kỷ niệm, dù rằng những kỷ niệm đó đắng cay và nước mắt nhiều hơn là ngọt bùi.

Có chia li nào mà không có nước mắt, có chia li nào mà không có những dằn vặt khổ đau, mà sự thật là làm gì có những dằn vặt, khổ đau, mà sự thật là làm gì có ai muốn chia li nếu như vẫn còn có thể chắp vá những mảnh vỡ của cuộc sống bừa bộn này?

Mùa cưới năm đó, tôi không còn anh. Vẫn là những đêm trằn trọc nghĩ suy, mở lên "Facebook" thấy ảnh cưới của người khác cứ đập vào mắt khiến nỗi buồn càng thêm nặng, tôi đã dành nhiều đêm để đọc lại từng lá thư chúng tôi viết cho nhau, những mẫu giấy nhỏ xinh mà chúng tôi nhét vội cho nhau khi một trong hai đi công tác nước ngoài, cả thiệp cưới ngày ấy chúng tôi vẫn giữ lại. ấy vậy mà những ngọt ngào ấy cứ nhạt dần, nhạt dần rồi đắng nghét vị đắng của thời gian, những cơn sóng cứ xô vào cuộc hôn nhân của chúng tôi khiến nó mục rỗng, lung lay rồi sụp đổ thật sự vào một buổi chiều mưa như thế.

Tôi chợt nhận ra rằng, không có gì là vĩnh cửu, người đàn ông mới hôm qua còn là của tôi nhưng hôm nay và ngày mai có thể sẽ là của một người khác, cuộc sống này, ai cũng có thể học được hai mươi bốn chữ cái, chỉ có chữ "ngờ" là không thể học được. Người đàn ông cùng bước với tôi hôm trước có thể rẽ hướng không đi cùng tôi nữa, chỉ có sự nghiệp, trí tuệ và sự tĩnh tại trong tâm khảm mới theo tôi đi suốt một chặng đường dài ở phía trước. Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, vết thương nào cũng cần thời gian để dịu lành

Ngày mai bình minh sẽ lại hé sáng, và ngày mai tôi muốn nhìn thấy tôi trong gương là một người phụ nữ đẹp, môi thắm hồng, ánh mắt yêu đời và luôn hướng về những hoài bão ở phía trước dù rằng có đôi lúc tôi cũng sẽ ngoái nhìn lại những hoài niệm cũ đã qua như một cách để trân trọng hơn những điều tốt đẹp mà tôi đã và sẽ có

P/S: Anh đã nhắn cho tôi rằng "Đánh mất em là điều làm anh hối tiếc nhất trong cuộc đời này".

Có lẽ khi mất thật sự một điều gì đó đã từng thuộc về mình, con người ta mới bắt đầu cảm thấy hối tiếc. và đó luôn là sự hối tiếc trong muộn màng.

Dù ngọt ngào hay cay đắng, cũng qua rồi, tất cả cũng đã qua rồi!