Chương 3: Rời đi

  • 1236 từ

Lạc Gia Anh cầm tấm giấy da mà nguyên chủ để lại cho mình, rồi lại nhìn cái đồ án đỏ dưới đất.

Không cần nghĩ nhiều cô đã đưa ra lựa chọn rời khỏi nơi này. Bất kể đây là Lạc gia hay tông môn tu tiên mà nguyên chủ gia nhập, chỉ cần có người quen của nguyên chủ thì cô đều phải nhanh nhanh rời đi.

Mấy vị tiên nhân đó nghĩ cô là oan hồn vất vưởng đoạt xá nguyên chủ xong đòi giết cô trả thù thì không không hết nước mắt.

Vấn đề bây giờ là rời đi kiểu gì, cứ thế đi hay để lại lời nhắn?

Cô có nên ngụy trang thành kiểu nguyên chủ đã nghịch ngu, tự chơi mấy cái linh tinh xong không may bỏ mạng không?

"..."

Lạc Gia Anh nhận ra một điều quan trọng, dù cho cô đang ở Lạc gia hay tông mông tu tiên thì hai nơi này đều có đèn bản mạng của nguyên chủ. Trong thế giới tu tiên, đèn bản mạng được dùng để theo dõi tình trạng sống còn của đệ tử trong gia tộc hoặc môn phái. Nếu đèn tắt thì có nghĩa đệ tử đó đã tèo đời.

Nguyên chủ thực sự, Lạc Gia Anh của thế giới tu tiên này không biết đã đi về đâu, đã nhập luân hồi hay thế nào.

Nếu nguyên chủ đã bước vào luân hồi thì đèn bản mạng đại diện đã tắt. Rất nhanh thôi, người ta sẽ chạy tới chỗ này để xem tình hình của nguyên chủ. Lúc đó Lạc Gia Anh chết cứng ngay.

Còn nếu nguyên chủ vẫn sống nhưng không còn trong thân xác này nữa, vậy mọi thứ càng rối tung hơn. Một người ngoài sáng một người trong tối, Lạc Gia Anh không biết nguyên chủ tính bẫy mình thế nào đây.

Nghĩ tới nghĩ lui, Lạc Gia Anh nhanh chóng bước đến lục tung mấy tủ đồ của nguyên chủ xem có tiền vàng trang sức gì không. Cô không giỏi nhận biết mấy cái này, tạm thời thì cứ gom hết đồ lấp lánh dường như có giá trị gói vào tay nải buộc chặt rồi mang trên người.

Chuẩn bị xong tất thảy, Lạc Gia Anh bước ra mở cửa rồi ngó nghiêng xung quanh.

Đây là một phòng ở đơn giản, phía trước là sân vườn trồng đầy hoa cỏ. Cả ngoài sân và trên hành lang đều vắng tanh không một bóng người.

Có lẽ nguyên chủ định nghịch cái đồ án kia nên đuổi hết người đi chăng? Nếu thế thì càng tiện cho cô chuồn khỏi đây.

Dù không biết sẽ chạy được bao xa và đi về đâu, nhưng trong suy nghĩ của Lạc Gia Anh, lúc này ở yên một chỗ còn chết hơn. Giả mà có gì xảy ra, cô sẽ trách bản thân ghê gớm vì không tranh thủ cơ hội.

Bước dọc theo hành lang trống vắng, Lạc Gia Anh dần khẳng định được nơi này chưa phải tông môn tu tiên, nguyên chủ vẫn đang ở Lạc gia.

Đang ở Lạc gia, tức cốt truyện vừa mới khởi động, khả năng nữ chính mới trùng sinh, bản thân nguyên chủ cũng chưa ra nhập môn phái tu tiên.

... Lạc Gia Anh vẫn lấn cấn vụ vì sao nguyên chủ tạo được cái đồ án kia và kéo mình vào. Nếu lúc này đang ở Lạc gia, tức nguyên chủ còn chưa có tu vi nữa kìa.

Kể cả nguyên chủ luân hồi nhiều lần, trí nhớ lặp đi lặp lại, thì cũng cần thời gian để tu luyện tạo đồ án chứ. Mặc dù Lạc Gia Anh không thuộc thế giới tu tiên này nhưng thân là một trong những tác giả đồng sáng tao, cô vẫn biết nguyên lý cơ bản. Để nguyên chủ có thể kéo được người từ thế giới khác như cô bước vào, chắc chắn sẽ đụng phải vật cản cực lớn. Ngoài ra, đồ án kia cũng tiêu hao năng lượng khủng khiếp.

Sức của nguyên chủ làm sao chống được?

Chẳng lẽ có người giúp?

Đồng tử Lạc Gia Anh co lại, càng nghĩ càng thấy chuyện này không đơn giản. Kẻ ra tay giúp đỡ kia còn ở đây không, hay đã rời đi rồi?

Nếu kẻ kia giúp, vậy thì ngoại trừ nguyên chủ, trong thế giới này vẫn còn người biết cô là một linh hồn ngoại lai. Kẻ này sẽ là uy hiếp lớn với cô.

“Tiểu thư muốn ra ngoài ạ?”

Một giọng nói bất ngờ vang lên. Lạc Gia Anh quay lại, thấy một tỳ nữ xách giỏ bước tới cười với cô. Có vẻ như tỳ nữ này định đi ra ngoài mua đồ.

“Ừm.”

Tất cả những gì Lạc Gia Anh biết về tính cách của nguyên chủ là siêu chảnh, cực kiêu. Những trường hợp kiểu thế này, chị ta sẽ chẳng nhiều lời đâu. Mà càng ít lời thì càng giúp cô không bại lộ thân phận.

Người tỳ nữ kia cũng không lộ ra biểu cảm bất thường nào. Nàng ấy gật đầu lễ phép với Lạc Gia Anh, báo mình xin đi trước vì phòng bếp đang vội.

Đương nhiên có một người dẫn đường miễn phí thế này, Lạc Gia Anh cũng tranh thủ bám theo luôn. Nhọc cho cô còn đang tìm cửa ra của Lạc phủ, thậm chí tính luôn tới chuyện trèo tường rồi kìa.

Lạc Gia Anh không đi quá gần tì nữ xa lạ kia, từ đầu tới cuối luôn duy trì một khoảng cách nhất định đủ để nhớ đường rồi bám đuôi.

Dọc đường đi này cô gặp thêm vài người, Lạc Gia Anh cũng rất biết giả trang mà trưng cái bản mặt kênh kiệu như muốn hất ngược lên trời của nguyên chủ, bình an bước khỏi phủ.

Đợi khi bóng người Lạc Gia Anh khuất sau khu rừng phía xa, trên không trung Lạc phủ xuất hiện một bóng người, cảm giác như thể hắn mới bước từ hư không đi ra.

Nam nhân đó mặc một chiếc áo choàng đen với hoa văn tinh xảo, nhìn qua đã thấy cao quý bất phàm. Gương mặt hắn như bị một lực lượng nào đó che phủ khiến người ta không sao nhìn rõ được.

Ánh mắt hắn nhìn về phía người con gái kia, ấy vậy mà khóe miệng hơi nhếch lên, ngay cả ánh mắt cũng chứa độ cong cực nhỏ.

“Đã quyết định chạy luôn rồi? Nhưng mà tốc độ hơi chậm.” Dừng một chút, hắn hơi thở dài: “Cũng hơi vụng nữa.”

Châm chước cho việc người kia vừa mới bước vào thế giới này, vẫn còn ngây ngô chứ chưa đạt tới cấp độ ranh ma, thế là người nào đó phất tay một cái.

Từ ống tay áo của hắn có luồng ánh sáng bay qua, vờn quanh Lạc phủ một vòng rồi bám theo phương hướng ban nãy của Lạc Gia Anh.

Ánh sáng này sẽ giúp Lạc Gia Anh ngăn chặn thần thức truy đuổi của người Lạc phủ, tạm bảo vệ cô trong giai đoạn đầu này. Còn việc có sống được không và sẽ gặp những nguy hiểm gì phải tùy vào năng lực cô.