Quyển 10 - Chương 9: Tự Tin

Số từ: 1419

Dịch: Tuyệt Hàn
Quyển 10: The Game

Lần này Vương Hủ vẫn ném được mười hai điểm. Đồng thời, trong khối thuỷ tinh hình trăng lưỡi liềm hiện ra nguyền rủa, kỵ sĩ thiết giáp đứng sau một khẩu pháo, bắn một phát đạn về phía con dơi màu đỏ.

Ánh mắt Vương Hủ luôn luôn quan sát kỹ cảnh tượng đó. Trong phút chốc, hắn lại sinh ra cảm giác chìm vào ảo cảnh kỳ lạ, cảnh tượng con dơi bị bắn trúng trong khối thuỷ tinh càng ngày càng phóng đại, cuối cùng giống như phát đạn đó đang bắn thẳng về phía hắn vậy.

Một cảm giác đau đớn truyền đến, Vương Hủ giống như bị pháo bắn trúng vậy, liền sau đó là cảm giác như thoát ly khỏi thế giới hiện thực vậy. Chờ tới khi hắn phục hồi tinh thần, đã thấy mình đứng trên boong của một du thuyền.

Bốn phía đều là biển rộng vô tận, bầu trời rất nhiều khói mù. Trên boong thuyền rộng lớn có hai bóng người đang đứng.

Mộng Ma mặc một bộ quần áo trắng, khuôn mặt bình tĩnh, tay cầm Tam Xoa Kích của hắn.

Cao Tấn mặc áo bào tím, miệng cười nhạt, bên hông đeo một thanh trường kiếm.

Thật ra Vương Hủ cũng dự liệu được mọi chuyện sắp phát sinh, thời điểm người sói Hà Gia Mục nói tới từ "một trong" hắn cũng đã đoán ra đại khái.

Khi cùng Mộng Ma đánh một trận, Vương Hủ đã từng đọc được trí nhớ của hai người này. Xem ra, Mộng Ma chính là cao thủ, Cao Tấn thì phải gọi là tuyệt đỉnh cao thủ.

Khi đó Vương Hủ đã từng có ý nghĩ "Miêu Gia đánh cùng những người mạnh như vậy?"

Hôm nay lại phải đụng độ với cả hai người, chuyện này trở nên khó nhằn rồi đây...

"Ngươi có phải đang có suy nghĩ, nếu thua thì thế nào?" Cao Tấn cười lạnh.

Mộng Ma cũng lên tiếng: "Không cần nghi ngờ, chúng ta là những nỗi sợ hãi trong nội tâm ngươi, tất nhiên đều có thể hiểu ngươi đang muốn suy nghĩ gì."

Vương Hủ nói: "Ta thấy... Trừ cái chết, chắc hẳn sẽ không có kết quả thứ hai phải không."

Mộng Ma hừ một tiếng: "Biết là tốt."

Vương Hủ lại nói: "Ta còn có một vấn đề."

"Liên quan tới Nỗ Pháo phải không?"

Cao Tấn cười, trong nụ cười kia cũng toát ra khí tức cực kỳ nguy hiểm: "Chúng ta chẳng qua chỉ là nỗi sợ của bản thân ngươi, làm sao biết được chuyện đó."

Vương Hủ thấy không hỏi ra được gì, cũng ngậm miệng không nói. Hắc Viêm Kiếm đã cháy lên bừng bừng trong tay hắn.

Hắn cảm thấy tồn tại của thanh kiếm này là độc nhất vô nhị, lực lượng trong nó sau khi tiếp xúc với Derek thì đã tăng lên mạnh mẽ. Nhưng Vương Hủ lại có chút nghi ngờ, tại sao sau khi thanh kiếm này nhỏ đi thì lực lượng trong đó lại tăng thêm một chút?

Một tay Mộng Ma cầm tam xoa kích tiến đánh, trên đầu kích ngưng tụ ánh sáng. Chiêu Quỷ Khiếu này xem ra càng mạnh mẽ hơn so với hiện thực, chỉ từ cảm giác của linh lực, gần như có thể so với Quỷ Khiếu Pháo của Quách Tịnh Thiên .

Cao Tấn vẫn đứng nguyên tại chỗ, không ngừng cười lạnh, tựa như không có ý định xuất thủ. Nhưng Vương Hủ cũng không hề dám khinh thường, hắn tính toán tất cả các khả năng có thể xảy ra.

Nếu tránh chiêu Quỷ Khiếu sẽ để lộ sợ hở, có thể là ở hai bên hoặc sau lưng. Không thể bảo đảm Cao Tấn sẽ không đột nhiên tập kích. Cộng thêm không cách nào được biết biến số do Nỗ Pháo gây ra...

Phương pháp tác chiến thành công duy nhất chỉ có một.

Tiếng ông ông khiến người ta dựng cả tóc gáy chợt vang lên, mãi cho tới khi trở thành thanh âm gào thét khiến người ta cảm thấy chói ta. Luồng sáng trắng sau đó bắn tới, linh năng nóng bỏng đã tạo thành một rãnh dài trên sàn boong thuyền.

Nhưng Vương Hủ chỉ đứng im tại chỗ không nhúc nhích, Hắc Viêm Kiếm của hắn chắn trước người, lại chia luồng sáng của Quỷ Khiếu thành hai nửa. Hai luồng linh năng bắn về hai phía, phần áo hai vai Vương Hủ cũng bị biến mất như bụi phấn.

Từ khi bắt đầu công kích thì Vương Hủ đã có suy nghĩ — hắn phải tốc chiến tốc thắng, bởi vì bọn họ còn mạnh hơn trong thực tế!

"Hừ! Không có biện pháp đâu."

Vương Hủ đột nhiên cười, như là đã hạ quyết tâm vậy. Hắn đưa Hắc Viêm Kiếm về phía trước, toàn thân dần xoay tròn, hắc viêm trong nháy mắt tạo thành một cái cột lửa màu đen ngất trời, bao lấy hắn.

Vương Hủ huơi kiếm, cột lửa giống như một cái roi đánh xuống, còn mang theo lực xoáy rất mạnh. Boong thuyền lập tức bị xẻ thành hai nửa, nước biển cũng nhanh chóng làm xong phần việc của mình, nuốt trọn cả cái du thuyền.

"Chúng ta đều là quỷ, lúc cần có thể phi hành, có điểm đặt chân hay không đều như nhau."

Cao Tấn đứng ở đầu mũi thuyền chưa chìm hẳn, lên tiếng nói.

Vương Hủ đáp lại: "Nhưng ở trong không trung phi hành sẽ không đủ nhanh..."

Hắn ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn Mộng Ma đang lơ lửng trong không trung: "Nếu đã tới một thế giới khác, thì không nên tuỳ tiện trước mặt lão tử!"

Hắn chỉ Hắc Viêm Kiếm về phía Mộng Ma, không trung lại xuất hiện thêm những vòng lửa khổng lồ. Thân thể Mộng Ma cũng đã bị xuyên thấu, chưa tới ba giây sau, ngọn lửa màu đen cũng nuốt trọn lấy thân thể Mộng Ma, nhưng cột lửa kia cũng chìm vào trong nước.

"Quả nhiên dù bất kể là tốc độ, lực lượng, linh lực, Mộng Ma đã không xứng làm đối thủ của ngươi, khà khà..."

Cao Tấn cười quái dị, giơ kiếm lên: "So với hắn, ngươi càng sợ hãi... Là ta phải không?"

Vương Hủ không nói một lời, xoay người thúc cùi trỏ về phía sau. Một bóng người bỗng nhiên xuất hiện sau lưng Vương Hủ, mủi chân chỉ xuống đất, rồi lại nhanh chóng nhảy lùi lại về phía thành thuyền. Bóng người kia cũng chính là Cao Tấn.

"Nhìn ra rồi sao? Khà khà khà, có ý tứ." Cao Tấn cười nói.

"Huyễn Quỷ Cao Tấn, bất kể thời khắc này ngươi là chân thực hay là thứ gì khác, ngươi cũng phải biết..."

Vương Hủ chỉ chỉ nửa phần con thuyền phía sau lưng Cao Tấn: "Năng lực hệ ảo thuật, vô hiệu đối với ta."

"Hắc... Thú vị."

Cao Tấn giải trừ ảo ảnh: "Nếu ngươi đã nhìn thấu năng lực của ta, vậy cũng hẳn rõ ràng tại sao ta dựa vào thứ gì mà lại có vị trí số 5 trong Thiên Tiếu Côn Luân."

Vương Hủ cũng cười lạnh: "Cũng bởi vì ta hiểu rõ kiếm thuật của Cao Tấn đáng sợ, mới sinh ra nỗi sợ là ngươi... Nhưng, cũng chỉ là “đã từng” sợ hãi mà thôi."

Hắn xoay mình nhảy một cái, nhảy tới mũi thuyền.

Một vài tia sáng từ ánh trăng chiếu xuống, sóng vỗ ì ầm trên mặt biển, du thuyền gần như đã chìm xuống toàn bộ. Ở trên mặt nước chỉ còn hai điểm cao nhất, đều có hai bóng đen đang đứng.

Vương Hủ triệu hồi Hắc Viêm Kiếm, lửa phía trên cũng đã tắt. Hiện giờ toàn bộ thân kiếm là một màu đen như tinh phách.

Hắn bày ra một tư thế, tự cho rằng đó là tư thế của tuyệt đỉnh cao thủ cool ngầu tiêu sái trác tuyệt: "Đừng có bảo lão tử khi dễ ngươi, ta sẽ dùng ngươi kiếm thuật ngươi am hiểu nhất để quyết định thắng bại."

"Khà khà... Tự cao tự đại thì có thể che dấu nỗi sợ sao?"

Vương Hủ lạnh lùng nói: "Chớ dài dòng, trước khi thuyền chìm hẳn, ta phải chơi chết ngươi trước."