Q2 - Chương 9: Đơn ủy thác đầu tiên

Số từ: 2124

Quyển 2: Người Không Mặt
Dịch: alreii
Biên: Cún Con Xa Nhà
Nguồn: bachngocsach.com

Leng keng leng keng, chuông bị kéo vang lắc lư không ngừng, truyền âm thanh vào trong phòng khách rộng rãi nhưng khá vắng vẻ.

Klein ngồi trên ghế sofa đọc báo, nghiên cứu mấy cơ hội đầu tư đứng lên, áo sơ mi trắng phối với áo ghi lê đen nhưng không thắt nơ, nhìn khá tùy ý khi ở nhà.

Đơn ủy thác đầu tiên trong kiếp sống thám tử của mình đến rồi? Nhưng mình không thể cứ ở nhà chờ đợi nhiệm vụ tới tận cửa mãi được. Ừm... mình phải treo một quyển sổ góp ý ở trước cửa, thêm một cây bút máy, như vậy thì lúc khách hàng đến có thể viết lại thời gian đến thăm lần sau, để hắn có thể chuẩn bị trước... Nhưng với một thám tử mới vào nghề chưa có danh tiếng gì như hắn, chắc chẳng có lần sau đâu... Haiz, tạm thời đành phải phiền toái hơn chút, mỗi ngày sáng sớm xem bói coi thử hôm đó có ủy thác hay không, trong khoảng thời gian nào để còn biết mà sắp xếp... Tất nhiên, có lẽ sẽ bỏ lỡ nhiệm vụ của mấy người phi phàm mạnh tới ủy thác. Ừm, bỏ qua thì bỏ qua đi, xem được đại khái là đã tốt rồi.

Klein vừa nghĩ vừa đi đến cửa, không cần thông qua mắt mèo, trong đầu đã tự nhiên hiện ra hình ảnh của vị khách bên ngoài:

Một quý bà đội chiếc mũ lông nhung màu đen, phần lưng của bà hơi còng, nếp nhăn trên mặt rất sâu, làn da khô quắt vàng vọt, nhưng trang phục màu đậm rất vừa vặn, nhìn trông rất sạch sẽ.

Tóc mai của bà đã bạc trắng, con ngươi xanh lam khá có thần. Lúc này, bà đang nhìn người trẻ tuổi bên cạnh, ra hiệu anh ta tiếp tục kéo chuông.

Người trẻ tuổi khoảng chừng hơn 20, đôi mắt giống hệt của quý bà. Trong thời tiết lạnh lẽo, anh ta chỉ mặc một chiếc áo lễ phục dài màu đen với hai hàng nút hợp mốt với tầng lớp thân sĩ ở Backlund. Anh đội một chiếc mũ phớt bằng tơ lụa, thắt nơ kiểu tham gia tiệc rượu, dường như bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu vẫn yêu cầu bản thân không được phép được thả lỏng.

Nhờ vào năng lực linh cảm của Tên Hề, trước khi chuông cửa vang lên lần hai, Klein đã vặn tay nắm mở cửa, mỉm cười hỏi: "Chào buổi sáng, phu nhân, quý ngài. Hôm nay là một ngày đẹp trời, đến tận bây giờ, tôi đã nhìn thấy mặt trời được 5 phút."

Hắn dùng cách thức khá khoa trương để nói về thời tiết, đây là lời chào hỏi thịnh hành hơn trăm năm qua ở Backlund.

"Đúng vậy, mọi hôm nó thường thẹn thùng trốn sau những đám mây đen và sương mù, chẳng chịu ra ngoài." Quý bà tán thành gật đầu.

Người trẻ tuổi đó lại hỏi: "Anh là thám tử Sherlock Moriarty?"

"Đúng vậy, hai vị có chuyện gì cần ủy thác à? Xin lỗi, mời vào, chúng ta ngối xuống ghế sofa rồi nói chuyện." Klein nghiêng người nhường đường, chỉ vào khu tiếp khách.

"Không, không cần đâu." Giọng nói của quý bà khá trói tai. "Ta không muốn lãng phí một chút thời gian nào. Brody đáng thương của ta vẫn còn đang chờ ta giải cứu nó!"

"Nó?" Klein chú ý đến đại từ quan trọng nhất, chợt có dự cảm không tốt.

Người trẻ tuổi ăn mặc cực kỳ chính thức nói với vẻ khẳng định: "Brody là một con mèo được bà nội của tôi - phu nhân Doris nuôi, đêm qua nó đã đi lạc mất. Tôi hy vọng anh có thể giúp chúng tôi tìm được nó, chúng tôi sống ở đoạn cuối con đường này. Tôi bằng lòng trả 5 saule thù lao cho chuyện này. Tất nhiên nếu sau đó anh chứng minh được thời gian và tinh lực anh bỏ ra vượt quá mức đó, tôi sẽ đền bù phí ngoài định mức cho anh."

Tìm mèo? Sở dĩ ủy thác cho mình, là bởi vì ở cùng trên một con đường, cực kỳ thuận tiện... Klein cảm giác nó không giống cuộc sống thám tử như trong tưởng tượng của mình gì cả.

Việc này khiến mình nhìn giống hệt một thằng hề... Được rồi, vụ làm ăn đầu tiên không thể từ chối, đây là quan điểm từ người xem bói... Hắn trầm ngâm mấy giây mới nói: "Có thể miêu tả tỉ mỉ hơn được không?"

Quý bà Doris cướp lời mở miệng trước người trẻ tuổi: "Brody là một con mèo dễ thương, hoạt bát, nó rất khỏe mạnh. Ôi Nữ Thần! Đêm qua nó đã đi ra ngoài, không, nhất định là nó đã lạc đường. Ta bỏ rất nhiều thịt gà trong chén của nó, mà nó cũng chẳng thèm quay về nhìn lấy một cái."

... Khóe miệng Klein nhếch lên: "Tôi rất hài lòng với miêu tả của bà, phu nhân Doris."

"Tôi tiếp nhận ủy thác này. Được rồi! Bây giờ, chúng ta trở về nhà của hai vị, tôi cần manh mối, phát hiện vết tích. Chắc hai vị hiểu rõ, mấu chốt của suy luận nằm ở chi tiết."

Phu nhân Doris không thèm trưng cầu ý kiến của cháu trai đã lập tức gật đầu: "Cậu là thám tử hành động nhanh chất ta từng thấy, thành giao!"

Klein mặc áo khoác, đội mũ, cầm gậy batoong. Sau đó hắn đi theo phu nhân Doris và cháu trai của bà.

Khác với Tingen, đường đi của rất nhiều quận ở Backlund đều được trải bằng xi măng hoặc nhựa đường, cho dù gặp phải trời mưa, cũng không quá lầy lội.

Nhân cơ hội quý bà bước nhanh dẫn đường ở phía trước, cháu trai của bà xích lại gần Klein, nhỏ giọng nói: "Tôi hy vọng anh có thể cố gắng hết sức tìm được Brody."

"Từ sau khi ông nội và cha mẹ tôi lần lượt qua đời. Nó liền trở thành động lực cho cuộc sống của bà nội tôi."

"Sau khi Brody lạc mất, tinh thần của bà nội tôi đã xuất hiện vấn đề, thậm chí còn xuất hiện nghe nhầm. Bà cứ luôn mồm nói với tôi, bà nghe được tiếng kêu thảm thiết của Brody đáng thương."

Klein trịnh trọng gật đầu: "Tôi sẽ cố gắng hết sức. Đúng rồi, vẫn chưa biết tên của anh là gì?"

"Jurgen, Jurgen Cooper. Một vị luật sư sự vụ cấp cao." Người trẻ tuổi trả lời.

Chi chốc lát sau bọn họ nhanh chóng đến được số 58 đường Minsk, tiến vào căn nhà có sắc thái ảm đạm.

"Đây chính là chén của Brody, đây chính là cái rương nó thích nhất, nó vẫn luôn ngủ ở trong đó." Khuôn mặt toàn nếp nhăn của Doris tràn ngập hai loại cảm xúc lo âu và chờ mong.

Klein ngồi xổm xuống, tìm mấy sợi lông mèo màu đen ở bên trong rương.

Hắn đứng thẳng dậy, một tay cầm sợi lông mèo một tay nắm chặt gậy batoong nạm bạc.

Con ngươi Klein chuyển qua màu đậm, làm bộ quan sát xung quanh, trong miệng thì lẩm bẩm đọc lời xem bói.

Tay của hắn lặng lẽ rời khỏi gậy batoong nhưng không rời hẳn, để cho Jurgen và Doris đều không chú ý tới batoong đang tự đứng thẳng được.

Tiếp đó, cây gậy batoong nạm bạc màu đen nghiêng về phía trước, tốc độ nghiêng rất chậm, biên độ rất nhỏ.

Klein lại nắm lấy đầu batoong, nhìn phương hướng, cẩn thận quan sát mười mấy giây.

Sau đó hắn cất bước, đi đến một tủ bát cổ.

"Có phát hiện vết tích Brody ra ngoài không?" Jurgen quan tâm hỏi một câu, quý bà Doris cũng đang chờ đợi đáp án.

Klein không trả lời, hơi ngồi xổm xuống, kéo mở cửa ở tầng thấp nhất tủ bát.

Grừừừ!

Một con mèo đen nhảy xộc từ bên trong ra, nhếch cao đuôi chạy về phía chén của nó.

"Brody... Mày vào trong tủ bát lúc nào vậy? Sao mày lại bị nhốt trong tủ bát?" Phu nhân Doris vừa vui mừng lại vừa khó hiểu hét lên.

Jurgen ngạc nhiên nghiêng đầu nhìn Klein: "Làm sao anh biết nó đang ở trong tủ bát?"

Klein mỉm cười, giọng trầm thấp trả lời: "Đây chính là suy luận."

...

Nhận được sự hữu nghị của phu nhân Doris và luật sư Jurgen. Klein nhận 5 saule tiền thù lao, trở về căn nhà thuê số 15 đường Minsk của mình dưới sắc trời u ám.

Còn chưa đến gần nhà, hắn đã nhìn thấy một bóng người đang bồi hồi trước cửa nhà mình.

Lại có khách hàng mới? Klein nhìn qua, chỉ thấy vị khách mặc một chiếc áo khoác cũ lớn không hợp với độ tuổi, đội một chiếc mũ tròn, là một cậu nhóc cỡ 15 16 tuổi.

Cậu ta? Klein nhận ra đối phương là thằng nhóc bị người đuổi theo trên tàu hơi nước vào cái ngày mà hắn vừa đến Backlund.

Lúc đó sự thành thục và bình tĩnh cậu ta biểu hiện ra khiến Klein có ấn tượng sâu sắc.

Ủy thác chuyện gì đây... Klein lẩm bẩm một câu, đi qua mỉm cười hỏi: "Xin hỏi, cậu tới để tìm tôi à?"

Cậu trai bị dọa giật mình, vội vàng xoay người, trong đôi mắt đỏ tươi là sự sợ hãi không che giấu được.

Cậu ta bình tĩnh lại, do dự mở miệng: "Anh là thám tử Sherlock Moriarty?"

"Đúng vậy." Klein nhìn xung quanh, "Có chuyện gì chúng ta vào nhà hẵng nói."

"Được." Cậu nhóc không từ chối.

Vào nhà, Klein không cởi áo khoác, chỉ lấy mũ xuống, cất gậy batoong.

Hắn dẫn cậu nhóc đi vào khu tiếp khách, chỉ ghế sofa dài nói: "Mời ngồi, tôi nên xưng hô cậu thế nào? Cậu có chuyện gì muốn ủy thác?"

"Anh có thể gọi tôi là Ian." Cậu nhóc nhìn khắp nơi một lượt, trầm mặc mấy giây, nói: "Lúc trước tôi làm thuê cho một vị thám tử khác, ngài Zarel Victor Lee. Tôi giúp ông ta thu thập một ít tin tức và tình báo."

Klein ngồi xuống, đan hai tay vào nhau: "Ủy thác của cậu có liên quan tới chủ cũ của cậu?"

"Vâng." Ian trịnh trọng gật đầu, "Mấy ngày trước tôi đột nhiên phát hiện mình bị người theo dõi, mà mấy người theo dõi này cũng không hề mang theo chút ý tốt nào. Thế nên tôi bèn nghĩ cách bỏ rơi bọn chúng. À... Tôi nghĩ anh Moriarty chắc đã nhìn thấy được màn đó, vừa nhìn thấy anh thì tôi liền nhận ra anh là người ngày đó đã nhìn thấy tôi trên tàu hơi nước."

... Sức quan sát này, không kém mấy so với Khán Giả... Chẳng lẽ thuộc về loại đặc thù trời sinh đã có? Hoặc cậu ta là người phi phàm? Klein mở linh thị, nhìn Ian vài lần, không phát hiện nơi nào cổ quái.

Hắn gật đầu, thản nhiên trả lời: "Cách xử lý của cậu khiến tôi thật khắc sâu ấn tượng."

Ian chẳng dây dưa chuyện này, nói tiếp: "Tôi nghi ngờ cảnh ngộ tôi đang gặp có liên quan đến ngài Zarel. Thế nên tôi đã đến nơi ở của ông ấy để thăm hỏi, cũng phát hiện chỗ đó nhìn như bình thường, nhưng rất nhiều cơ quan nhỏ ở chỗ bí mật nhắc nhở có người xâm nhập đều đã được khởi động."

"Tôi đã thử báo cảnh sát, nhưng số ngày ông ấy mất tích còn chưa đạt đến yêu cầu. Tôi thử xin sự giúp đỡ từ những thám tử quen biết khác, nhưng bọn họ đều từ chối tôi, lý do là bọn họ vừa gặp ngài Zarel ở một cuộc tụ hội."

"Điều này khiến tôi rất kinh ngạc, bởi vì tôi đã dùng cách được giao hẹn từ trước để liên hệ với ngài Zarel nhưng không hề nhận được sự đáp lại nào."

"Tôi vẫn kiên trì với phán đoán của mình, tính mời thám tử không quen biết ngài Zarel giúp đỡ. Ừm, nghĩ như vậy tôi mới nhận ra không biết nên tìm ai. Tôi đành phải thông qua bảng tin trên báo chí, thế là tìm được anh, anh Sherlock Moriarty."