Q1 - Chương 102: Thương nhân vải vóc

Số từ: 1918

Quyển 1: Tên Hề
Dịch: nhockd255

Klein càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng này, không thì ai sẽ chẳng có việc gì lại mượn mấy cuốn tập san kia:

"Ừm, một lĩnh vực nghiên cứu di tích lịch sử cổ đại trên đỉnh Hornaces ít được quan tâm như vậy, ngoài các giảng viên với phó giáo sư chuyên ngành ra, những kẻ yêu thích bình thường có khi còn chẳng nghe nói tới nó bao giờ, ngay cả sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành Lịch Sử như nguyên chủ cũng biết được nó từ cuốn bút ký gia tộc Antigenous... Thành phố Tingen dù là thành phố đại học, nhưng không có nhiều người thấy hứng thú với ngọn núi này... Mà dù có thì cũng quá nửa là ở trong khuôn viên đại học, không cần phải tới tận thư viện Deville để mượn đọc...

Quan trọng nhất là mới mượn thời gian gần đây... Phân tích như vậy quả thật có vấn đề. Lúc ấy mình không đủ sâu sắc, nào ngờ... Haiz, xem ra mình không có thiên phú làm thám tử, đóng vai Sherlock Holmes rồi..."

Trong lúc hắn mải mê suy nghĩ, ông chủ quan bar Ác Long là Swain nghi ngờ nói: "Có vấn đề gì à?"

Bởi vì có khách và nhân viên phục vụ nên ông ta chỉ có thể hỏi mịt mờ như vậy.

"Không có gì, tôi đang nghĩ xem nên điều tra người này như nào. Ông biết đó, Hanas Fansent chết ở nhà." Klein đã chuẩn bị lý do sẵn từ trước, bởi hắn không muốn đội Kẻ Trừng Phạt cũng hứng thú với di tích cổ đại trên đỉnh núi cao nhất dãy Hornaces.

"Fansent có vẻ là một người xem bói nổi tiếng ở Tingen này, ông ta thường xuyên tới chỗ tôi." Quả nhiên Swain bị hắn qua quít, ông ta hồi tưởng: "Nhớ lại thì người trên bức tranh này đúng là tới đây cùng Fansent..."

"Đây là điều tôi muốn biết, ông có nhớ tên của ông ta không?" Klein bèn hỏi.

Swain cười ha ha, lắc đầu đáp: "Tôi không hỏi tên tuổi của khách hàng, trừ phi là quen biết từ đầu như lão Neil."

"Vâng." Klein cố ý tỏ ra uể oải.

Với hắn thì Swain có biết người này hay không đã không còn quan trọng, bởi vì hắn có thể tới thư viện Deville để điều tra. Mượn đọc sách báo ở thư viện do tư nhân quyên tặng tất nhiên sẽ để lại thông tin cá nhân, hơn nữa còn là những thông tin đầy đủ và đáng tin! Nên biết rằng lúc trước Klein phải dựa vào giấy giới thiệu có đóng dấu của phó giáo sư thâm niên mới làm được chứng nhận.

Cho dù ông ta có ngụy tạo thông tin thì vẫn có khả năng để lại đầu mối rất cao, giúp cho việc xem bói của mình... Klein dõi mắt nhìn Swain đi tới quầy bar, sau đó hắn tiến vào phòng bóng bàn.

Hắn không vội tới thư viện Deville điều tra làm gì, mà định mua đồ trước. Dù sao không ai biết rõ sau đó liệu có gặp được nguy hiểm gì không, có phải sử dụng đến nghi thức ma pháp không.

Klein đi qua mấy căn phòng rồi tiến vào chợ đen. Lúc này nơi đây rất ít quầy hàng và khách mua đồ, hiển nhiên chưa tới lúc cao điểm.

Hắn vừa đi được một bước, bỗng thấy Quái Vật Admisol, kẻ lúc trước đã nói hắn có mùi cái chết, đang đứng trong một góc. Thanh niên có sắc mặt tái nhợt và ánh mắt tan rã ánh lên sự điên cuồng đáng sợ này phát hiện có người nhìn mình, bèn nhìn lại.

Tầm mắt chạm nhau, Admisol lập tức giơ tay che mặt, kinh hãi dựa sát vào tường rồi di chuyển từng bước một. Gã nhanh chóng dịch chuyển tới cửa hông, rồi lảo đảo chạy ra ngoài.

"Có cần phải vậy không? Không phải lần trước cậu suýt thì mù à... Nhưng tôi có làm gì đâu... Thật là, làm như tôi là đại ác ma ấy." Khuôn mặt Klein cứng ngắc.

Hắn lắc đầu cười, không nghĩ về Quái Vật nữa mà đi tới những quầy hàng đã bày sẵn, bắt đầu lựa chọn và mua sắm.

Nửa giờ sau, Klein tiêu chừng vài bảng, một con số khá nhiều trong tiền riêng của hắn. Đếm số tiền giấy còn 3 bảng 17 saule trên người, hắn vừa tiếc của vừa thỏa mãn vuốt ve những chai lọ kim loại trong đám túi nhỏ bên trong áo gió màu đen.

"Đây là nước cất 'Amanda' mà Daly đã từng sử dụng. Đây là bột của vỏ và lá cây Vân Rồng. Tinh dầu chiết xuất từ hoa Thâm Miên. Cánh hoa cúc La Mã khô. Đây là 'bột Thánh Dạ' mà mình vừa dùng vật liệu điều chế ra..."

Klein ghi nhớ lại những đồ vật ở trong các túi bên trong áo, tránh cho lúc nguy cấp lại luống cuống không tìm ra được vật liệu mình cần.

Dựa vào sự đặc thù của lĩnh vực thần bí, hắn nhanh chóng ghi nhớ rõ, sau đó hắn cất bước đi tới đường ra. Bỗng hắn thấy một bóng người có vẻ khá quen thuộc. Đó là một cô gái trẻ tuổi mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt. Mái tóc đen của cô bóng mượt, khuôn mặt cô tròn và đôi mắt dài và nhỏ, trông cô khá ngọt ngào với khí chất tao nhã. Là cô gái lúc trước cứ run rẩy bất thường kia à? Thoạt trông cô ta không bị sao cả... Không ngờ cô ta cũng là kẻ yêu thích thần bí học... Klein bước chậm dần, suy nghĩ vài giây rồi mới nhớ cô gái đó là ai.

Hắn phải thừa nhận rằng ngoài "Chính Nghĩa" mà hiện tại hắn chưa nhìn rõ mặt, cô gái trẻ tuổi này là người xinh đẹp nhất trong những cô gái hắn gặp khi xuyên việt tới nơi này.

Cô gái ngọt ngào tao nhã ấy đứng trước một quầy sách báo thần bí học, ngồi xổm trông khá bất lịch sự, giơ ngón tay vuốt ve một cuốn sách cổ.

"Bên trong có ghi lại pháp thuật đen của phù thủy, tuy tôi không dám thử nhưng có người từng làm rồi, đúng là có tác dụng thật." Chủ quầy hàng lập tức chào hàng.

Cô gái tao nhã ngọt ngào trầm ngâm vài giây rồi nói: "Theo anh thì phù thủy là gì?"

"Phù thủy hả? Những con mụ ác độc chuyên gieo rắc tai họa, bệnh tật và đau khổ." Chủ quầy suy nghĩ rồi đáp.

Klein không nghe thấy cuộc nói chuyện giữa bọn họ, bởi hắn đã bước nhanh ra ngoài, vì hắn vội tới thư viện Deville, làm xong tất cả còn về nấu bữa tối với món canh đuôi trâu cà chua cho Benson và Melissa.

...

Trường đua ngựa Vương Miện ở Backlund.

Audrey Hall đang đứng trong khu ghế vip nhìn lũ ngựa phi nước đại trong sân đua. Cô mặc một chiếc váy dài có tay áo đùi dê, mép lá sen và ren trắng trước ngực, đội một chiếc mũ sa có gắn ruy băng màu lam và hoa làm từ tơ lụa, đeo găng tay voan mỏng sáng màu, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng và xa cách như không thể hòa nhập vào bầu không khí náo nhiệt ở nơi đây.

Ngay khi những chú ngựa đang lao tới đích, Tử tước Grilint, bạn của cô đi tới, hạ nhỏ giọng nói: "Audrey, lần này gặp nhau trông cô vẫn luôn xinh đẹp một cách khác lạ."

"Có chuyện gì không?" Có lẽ lúc trước Audrey sẽ chìm đắm trong lời ca ngợi của đối phương, nhưng lúc này cô có thể nhìn ra từ trong từ ngữ và vẻ mặt Grilint rằng người bạn của mình có mục đích khác.

Grilint là một thanh niên trông có vẻ gầy yếu, vì cha mất sớm nên vừa tròn hai mươi tuổi anh ta đã thừa kế tước vị. Anh ta liếc xung quanh một cái rồi khẽ cười nói: "Audrey, tôi biết một người phi phàm chân chính, là người phi phàm không thuộc về hoàng gia."

Lần nào anh cũng nói vậy, và lần nào cũng khiến người ta phải thất vọng... Audrey nhìn thẳng, cười tao nhã và đáp: "Thật chăng?"

"Tôi xin cam đoan bằng danh dự của cha tôi là tôi đã thấy sức mạnh siêu phàm của người đó rồi." Grilint nhỏ giọng đáp.

Audrey không còn cảm thấy kích động về chuyện này như trước, bởi bản thân cô đã là một người phi phàm rồi. Nhưng lo Grilint sẽ nghi ngờ nên cô vẫn mở to mắt, cố khiến bản thân nặn ra một nụ cười vui mừng, run run nói: "Khi nào tôi có thể gặp được người đó?"

Hừm, gặp một người phi phàm khác cũng tốt, không thể chuyện nhỏ nhặt gì cũng phải nhờ hội Tarot giải quyết cho... Hơn nữa mình cũng phải có tài nguyên của bản thân để có thể mang ra trao đổi với ngài Kẻ Khờ và Người Treo Ngược... Không phải bất cứ chuyện gì cũng có thể dùng tiền để giải uyết... Phù, sao khi gửi 1.000 bảng kia xong, mình phải tiết kiệm hơn mới được...

Grilint rất hài lòng với phản ứng của Audrey, anh ta nhìn ra sân đua: "Chiều mai nhà tôi sẽ có một salon văn học và âm nhạc."

...

Trong thư viện Deville, Klein lấy giấy chứng nhận và huy hiệu ra khỏi túi áo rồi đặt trước mặt mấy nhân viên quản lý.

"Tôi là đốc sát tập sự của Bộ phận Hành động Đặc biệt sở Cảnh sát quận Akhova, tôi có chuyện cần các anh phối hợp điều tra." Hắn nhớ lại những bộ phim cảnh sát được xem trong quá khứ, trầm giọng nói.

Mấy tên nhân viên quản lý xem xét giấy chứng nhận và huy hiệu rồi nhìn nhau, sau đó gật đầu nói: "Có gì anh cứ hỏi đi sĩ quan cảnh sát."

Klein đọc tên những tập san như "Tân Khảo Cổ", rồi nói: "Tôi muốn phần ghi chép về việc mượn đọc những cuốn tập san này trong hai tháng gần đây."

Hắn phát hiện một nhân viên thư viện đã tiếp đón mình lần trước, nhưng hiển nhiên anh ta không nhận ra hắn.

"Vâng, xin anh đợi một lát." Mấy vị nhân viên bắt đầu bận rộn tìm kiếm bản ghi chép về việc mượn đọc gần đây nhất.

Klein nghiêm túc lật xem, tìm kiếm những người cũng mượn đọc mấy tập san giống mình. Những cái tên như vậy không nhiều lắm, chỉ có duy nhất một người. Ông ta tới mượn vài làn, một phần trong số đó là những tập san mà Klein biết. Ghi chép mượn đọc lần đầu tiên là vào cuối tháng năm, mà lần gần đây nhất là thứ Bảy tuần trước, một ngày trước khi Hanas Fansent tử vong.

Klein dùng ngón tay vuốt ve thông tin về người mượn sách, ghi nhớ thật kỹ trong đầu: "Sirius Aripis, thương nhân vải vóc, số nhà 19 phố Holls..."