Q1 - Chương 198: Sở trường đặc biệt

Số từ: 2212

Quyển 1: Tên Hề
Dịch: Lạc Đinh Đang
Biên: Hân Di

Bùa chú bằng bạc bỗng trở nên lạnh buốt như tinh thể đọng lại từ vô số hoa tuyết.

Klein rùng mình, đầu óc thoáng cái tỉnh táo, cảm giác sợ hãi và hốt hoảng cũng bị đóng băng trong thời gian ngắn.

Hắn vội rót linh tính của mình vào trong bùa chú, đồng thời lấy tay đẩy miếng bạc mỏng ra khỏi túi áo, rơi xuống chân.

Ngọn lửa màu đỏ sậm bùng lên giữa không trung, tiếng nổ nhẹ liên tiếp vang lên.

Cảm giác yên tĩnh, trầm lặng trong nháy mắt tràn ra, bao trùm gần nửa phòng ngủ, bao trùm phu nhân Sharon và Kẻ Không Ngủ Cornley, cũng bao trùm chính Klein!

Bản thân bùa chú Ngủ say là vật không phân biệt địch ta, bình thường khi dùng phải ném ra, quăng về phía kẻ địch.

Làm như vậy, cùng lắm là bản thân chỉ chịu dư âm ảnh hưởng, không đến mức không cưỡng lại được cám dỗ ngủ say.
Nhưng bây giờ, cánh tay Klein đang bị vô số sợi tơ mảnh không nhìn thấy cuốn lấy, không thể ném bùa chú, chỉ có thể dùng giấc ngủ của mình đổi lấy giấc ngủ say của phu nhân Sharon!

Hắn đã tính tới tình huống tương tự thế này và có chuẩn bị, vì nó liên quan đến điểm đặc biệt của bản thân hắn, không giống với đại đa số những người phi phàm ở danh sách thấp khác.

Trong chớp mắt, mí mắt Klein buông xuống, chìm vào giấc ngủ say, bước vào cảnh trong mơ. Phu nhân Sharon và Cornley ngây ngô cũng xuất hiện trạng thái trì trệ và đông cứng.

Trong tình trạng bất thường này, Klein nhanh chóng thấy mình trong mơ và biết rõ mình đang say ngủ.

Chỉ cần liên quan tới việc cưỡng ép xâm nhập cảnh trong mơ và những thứ có hiệu quả như thôi miên, hắn đều có thể suy trì sự tỉnh táo!

Lúc đối mặt với năng lực Ác mộng của Dunn là như vậy, bị Daly thông linh cũng tương tự thế!

Rắc rắc!

Klein cưỡng ép phá vỡ cảnh trong mơ, khi tỉnh lại cảm thấy vô số tơ mỏng trói chặt cánh tay, hai chân và cơ thể mình hơi thả lỏng, không siết chặt nữa. Phu nhân Sharon bên cạnh chiếc gương dài thần sắc mê man, dường như sắp thoát khỏi hiệu quả của Bùa chú ngủ say nhưng chưa chính thức tỉnh lại, Cornley thì co quắp ngã dưới đất, “Chiếc gương của Người Thông Linh” úp ngược bên cạnh, khẩu súng lục ổ quay văng tới cạnh cửa.

Cơ hội!

Klein thừa dịp từng sợi tơ mỏng chùng xuống, rút tay trái ra, búng tay tách một cái thắp sáng ngọn lửa linh tính màu lam nhạt, dùng nó đốt cháy vô số tơ mỏng phía trước.

Cùng lúc đó, tay phải hắn giơ súng lục lên, liên tục bóp cò.

Đoàng! Đoàng!

Hai viên đạn săn ma màu bạc chui khỏi nòng súng, bắn về phía phu nhân Sharon.

Klein không kiểm tra kết quả mà cong gối, dùng lực ở lưng eo, lăn người về phía Cornley, cũng mượn việc này kéo đứt những sợi tơ mỏng quấn quanh người.

Ban nãy hắn nổ súng với mục đích chủ yếu là truyền tin cho đội trưởng bên ngoài, báo cho Dunn Smith bên trong xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đã tiến vào trạng thái chiến đấu, xin nhanh chóng tới đây cứu viện. Đương nhiên, có thể trực tiếp trúng mục tiêu phu nhân Sharon là kết quả tốt nhất, phát triển tuyệt nhất!

Nhưng Klein không cho rằng một người phi phàm có khả năng là danh sách 7, thậm chí danh sách 6 lại dễ giải quyết như vậy.

Phụt một cái, giữa không trung bùng lên từng ngọn lửa màu lam nhạt, những sợi tơ mỏng kia đều bị đốt cháy, mà trong tình cảnh như mộng ảo này, hai viên đạn săn ma màu bạc chuẩn xác ghim trúng mục tiêu cơ thể phu nhân Sharon.

Rắc rắc, rắc rắc!

Phu nhân Sharon mặc váy ngủ trong suốt, thân hình mờ ảo vỡ tan như mặt trăng đỏ trong hồ. Tấm gương dài bên cạnh bàta cũng nứt toác, phần lớn vỡ thành những mảnh nhỏ hơn móng tay ngón cái, một số ít vẫn dính trên khung gương, cái nào cũng giống bàn tay, bàn tay có hình thù kỳ quái.

Thế thân? Năng lực phi phàm danh sách Ma Nữ? Khóe mắt Klein liếc qua và lăn đến bên cạnh Cornley. Vì tơ mỏng đều bị động tác của hắn kéo đứt nên ngọn lửa màu lam nhạt giữa không trung không hề lan tới đây.

Lúc này, phu nhân Sharon biến mất, Cornley trong “giấc ngủ” thì đưa hai tay mình ra tự bóp cổ, bóp đến trào nước miếng lè lưỡi ra vẫn không chịu buông tay.

Nhưng trong linh thị của Klein, xung quanh không hề có thứ quái dị nào!

Hắn bỗng nghĩ đến một đoạn miêu tả trong tư liệu về vật phong ấn "0271":

Tình huống nguy hiểm nhất là nhìn thấy chính mình!

"Chẳng lẽ vừa rồi Cornley đã thấy vật phong ấn vật “0271” phản chiếu mình thông qua gương dài?" Ý nghĩ trong đầu Klein lóe lên, lập tức lấy một tấm bùa chú bằng bạc ra.

Nó có hình tam giác, là bùa chú An hồn.

"Đỏ rực!"

Klein vừa nói một từ đơn Hermes cổ vừa rót linh tính vào, ném bùa chú ra.

Tiếp đó, tay trái hắn mò tới Chiếc gương của Người Thông Linh.

Khi nãy hắn đã liếc qua xác nhận, mặt trước của vật phong ấn này úp xuống, sẽ không phản chiếu mình.

Bùa chú bằng bạc hình tam giác bùng lên ngọn lửa màu xanh lam, màu đen an bình nhu hòa bao trùm Cornley, cũng ảnh hướng đến chính Klein.

Cảm xúc căng thẳng lo lắng tiêu tan một chút, động tác tự bóp cổ mình của Cornley chậm lại. Klein cũng không căng thẳng giống như đang trên chiến trường nữa, mà cả thể xác lẫn tinh thần đều an yên như đang đứng trước cửa sổ lồi nhìn xuống đường phố đêm khuya vắng người.
Đây chính xác là những gì Klein hi vọng thu được!

Giờ phút này hắn tiến vào một trạng thái cực kỳ an bình, toàn bộ thế giới dường như chỉ còn mình hắn, không còn thứ gì khác tồn tại.

Nhờ cảm giác này, trong đầu hắn bỗng lóe lên trực giác:

Phu nhân Sharon muốn tấn công eo phải mình!

Đây là năng lực báo trước của Tên Hề trong chiến đấu, Klein không chút do dự túm lấy Chiếc gương của Người Thông Linh, lăn người về bên trái.

Hắn vừa di chuyển, một con dao găm hình thành từ ngọn lửa đen kịt im hơi lặng tiếng đâm về phía vị trí hắn đứng vừa rồi, đâm về phía eo phải hắn.

Một lần nữa bóng dáng phu nhân Sharon được vẽ ra.

Trong lúc lăn người, Klein bỗng giơ Chiếc gương của Người Thông Linh lên, chiếu về phía phu nhân Sharon!

Khi nãy hắn tới gần Cornley, ngoài việc giúp đồng bạn, mục đích chủ yếu là nhặt vật phong ấn này lên.

Nếu không, hắn không cho rằng mình có thể thu được kết cục tốt đẹp trong tay phu nhân Sharon cho tới khi đội trưởng đến giúp. Tuy bùa chú Viêm Dương có thể dùng để đối phó người phi phàm nhưng hiệu quả không bằng đối phó với tử linh, hơn nữa bà ta cũng không ngu ngốc đứng im mặc cho mình sử dụng bùa chú.

Nếu thật sự không được, Klein chỉ có thể mạo hiểm dùng “còi đồng Azcot”.

Chuyện giải thích, chờ khi bảo vệ được tính mạng rồi nói!

Nhưng mọi chuyện phát triển tốt hơn Klein dự đoán, phu nhân Sharon chọn ám sát chứ không cắt đứt hắn sử dụng bùa chú An hồn và thử nhặt Chiếc gương của Người Thông Linh.

Vậy là trong nháy mắt Klein nảy ra một kế hoạch đơn giản, không né tránh ảnh hưởng “An hồn” nữa.Hắn dựa vào nó để nâng cao năng lực báo trước của Tên Hề, sau đó nắm lấy cơ hội né tránh công kích, dùng Chiếc gương của Người Thông Linh chiếu vào kẻ địch!

Phu nhân Sharon mặc váy ngủ trong suốt thất bại một đòn, chuẩn bị đuổi theo đối thủ nhanh nhẹn này, bỗng thấy một chiếc gương, một chiếc gương có ba vết rạn không lớn.

Trong gương sóng nước rung động, hiện ra một bóng dáng cô gái. Tóc cô ta đen dài, buông xõa xuống, che lấp gương mặt.

Tay trái Klein lắc một cái, Chiếc gương của Người Thông Linh trượt về phía trước vài chục centimet dọc theo thảm, mặt trước hướng lên trên.

Một cánh tay tái nhợt vươn ra khỏi mặt gương, một cô gái mặc váy áo màu trắng như ga trải giường nhanh chóng bò ra từ trong gương, nhào về phía phu nhân Sharon.

Vẻ mặt phu nhân Sharon thoáng trở nên u ám, đôi mắt màu nâu trong sáng nhiễm một tầng tối tăm.

Cùng lúc đó, xung quanh bà ta bùng lên bảy ngọn lửa màu đen.

Vù một tiếng, một ngọn lửa màu đen bay ra, nhắm trúng cô gái váy trắng có tóc dài che khuất khuôn mặt.

A!

Cô gái kia bắt đầu bốc cháy rừng rực, trong miệng rên rỉ đau đớn, nhanh chóng biến mất.

Vù, vù, vù!

Từng ngọn lửa màu đen như viên đạn, nối đuôi bắn về phía Klein.

Con người Klein co lại, vội lăn người không dám dừng lại chút nào.

Nhưng động tác lăn người của hắn dần chậm lại, từng sợi dây nhỏ gần như vô hình quấn tới, làm chậm tốc độ, ảnh hưởng đến động tác của hắn.

Đây quả thực là khắc tinh của năng lực chiến đấu Tên Hề!

Một ngọn lửa màu đen bay tới sát mặt Klein, rơi xuống chiếc giường lớn của phu nhân Sharon, nhưng nó không hề bùng cháy, dường như nó chỉ ảnh hưởng tới sự vật có sinh mệnh hoặc linh tính.

Klein chưa kịp may mắn vì mình thoát khỏi một đòn vừa rồi, trong đầu bỗng lóe lên dự cảm.

Vậy là, hắn đột nhiên cong xương sống, đổi tư thế nhào về trước thành lăn qua bên cạnh.

Một cây giáo dài bằng băng trong suốt hiện ra, đâm xuống mặt thảm, đâm xuống vị trí Klein vốn định lao tới.

Sương băng màu trắng lan tới, ảnh hưởng đến Klein đang bị tơ mảnh làm chậm động tác.

Hắn bỗng lạnh run, cơ thể trở nên cứng đơ, dù vẫn hành động được nhưng lại khá chậm chạp.

Thấy bên người phu nhân Sharon lại hiện lên ngọn lửa mới màu đen, trong tay thì ngưng tụ ra giáo dài bằng sương băng trong suốt, Klein không do dự nữa, thò tay vào túi áo cầm còi đồng Azcot.

Khà, khà, khà.

Đúng lúc này, Cornley thoát khỏi ảnh hưởng của "An hồn" và "Ngủ say". Anh ta bò dậy, ánh mắt vô hồn nhìn về phía phu nhân Sharon.

Dường như trên khuôn mặt của anh ta phủ một bóng mờ, lặng im và quỷ dị.

Bịch bịch bịch, "Cornley" nhào về phía phu nhân Sharon cách anh ta gần nhất.

Phu nhân Sharon híp mắt lại, bắn ra từng ngọn lửa màu đen lượn lờ quanh người, lao tới người "Cornley".

Phù, phù, phù, từng ngọn lửa màu đen biến mất như bông tuyết, không tạo thành bất kỳ hiệu quả nào.

Thoạt đầu Klein khẽ giật mình, sau đó chợt nâng tay phải lên, bắn một phát súng về phía phu nhân Sharon trước mắt.

Đoàng!

Phu nhân Sharon đã né trước và ném ra cây giáo dài bằng sương băng, nhưng nó chỉ đâm trúng "Cornley", đâm xuyên quần áo anh ta chứ không hề xuyên qua làn da, không thể đóng băng.

Đoàng! Klein lại bắn một phát súng, phu nhân Sharon lao đến bên cạnh tấm gương dài vỡ vụn, nhặt một mảnh vỡ to khoảng bàn tay.

Động tác cô nhanh nhẹn tiếp tục chạy, tránh đạn, đồng thời dùng mảnh vỡ bất quy tắc kia lần nữa chiếu về phía "Cornley", phản chiếu bóng dáng anh ta trong gương.

Ngay sau đó, phu nhân Sharon vừa né tránh vừa dùng bàn tay bao trùm ngọn lửa màu đen bôi lên mặt gương.

Lúc này, Klein đã bắn hết đạn, đành phải vứt ổ quay, vỏ đạn và súng ngắn hơi hết xuống thảm.

Hắn lộn người nhặt khẩu súng lục của Cornley, bất chợt nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của đồng đội.

"Cornley" dừng lại, xoay người bắt đầu nôn mửa, phun ra dịch mật, phun ra trái tim màu đỏ tươi, phun ra phổi và dạ dày đang bị ngọn lửa màu đen thiêu đốt.