chương 12

Số từ: 3891

Dịch giả: Thanh An
Nguồn:NXB Văn học

Những con ma kia vừa nhìn thấy Vương Lôi xuất hiện, đều bòra bên đường tránh vạn đường kim quang trên trán anh, trong chốc látđúng là cảnh bi thảm của địa ngục, bị ốm có, bị thương có, kêu trời gọimẹ có, mất vợ mất con có, cảnh tượng trong bãi tha ma đúng là bi thảmkhông thể tả. Vương Lôi đã trở thành ma vương giết ma, ngay cả Hàn TửNghi cũng rơm rớm nước mắt, nhảy xuống xe kéo Vương Lôi, che cái tráncủa anh lại, không cho anh tiếp tục hành hung.

"Ôi, loài người từ trước đều cho rằng chỉ có ma bắt nạt người, đâubiết ma chúng tôi bị loài người bắt nạt bi thảm thế này. Gặp phải ngườibát tự khác lạ, loài ma chúng tôi không biết đã rơi bao nhiêu nước mắt,tổn thương biết bao nhiêu trái tim, chịu bao nhiêu uất ức, nhưng lạichưa từng có ai giúp chúng tôi ghi lại". Ngải Giai mặt đã đầm đìa nướcmắt, xót xa cho thân phận của loài ma.

Vương Lôi hình như cũng biết mình đã làm một số chuyện không hay, nén cơn giận lại, trán của anh vừa được che lại, thì liền có ma nữ dám đứng ra, đại diện được cử ra chính là ma nữ áo đỏ kia. chỉ thấy cô tiến lênphía trước thành tâm thành ý nói: "Cầu xin đại sư Đường môn hãy cứu vớtcái mạng ma của chúng tôi".

Hạ Thi Đình ngớ ra, bây giờ cô mới hiểu mình đã đến chỗ tập trungnuôi dưỡng những con ma yếu đuối, quen gọi là chỗ ma nhỏ tránh nạn, quasự miêu tả đứt đoạn của ma nữ áo đỏ, cô đã biết những con ma này đều lànhững con ma yếu đuối lương thiện bị những con ác quỷ hoành hành trongthành phố gần đây bắt nạt đuổi đi.

Những con ma này tuy lưu lạc trong nhân gian nhưng chưa từng hạingười, cũng không hiện ra dọa người, chỉ tự đi lại trong thế giới củamình, không chọn cách đầu thai cũng là vì cảm thấy làm người thật vô vị, bây giờ đã không còn xã hội ma như trước đây nữa, rất nhiều ma coi đầuthai là lối thoát duy nhất.

Nhưng vì những con ma này rất lương thiện lại yếu đuối, không làm hại người, cũng không có pháp lực gì, cho nên bị bóp chết bởi một tốp ácquỷ lớn không biết từ đâu chui ra, mới tránh đi. Những con ma này, conthì bị thương, con thì bị tàn phế, con thì bị bệnh, đến cả cái mạng macũng sắp không giữ được nữa, may mà có ma nữ áo đỏ này lấy bãi tha maven quốc lộ ra thu nhận và giúp đỡ họ, nếu không tất cả đều bị ác quỷgiết rồi.

Đang nói, lại nghe thấy tiếng khóc của nhũng con ma nhò đáng thươngkia, chúng nhao nhao nói ra oan tình của mình, không ngờ thế kỉ hai mươi mốt vẫn còn có thế giới ma bi thảm như vậy! vẫn còn lặp lại bi kịch ,đừng nói Chu Bảo Bảo, Hạ Thi Đình, ngay cả Hàn Tử Nghi cũng cầm khăn tay lau nước mắt.

Hạ Thi Đình nghe xong cảm xúc trong lòng sục sôi, lập tức hỏi: "Tôi có thể giúp mọi người làm gì?".

"Làm gì?". Ma nữ áo đỏ kia rất kinh ngạc hỏi ngược lại: "Lẽ nào côkhông biết, trách nhiệm lớn nhất của Đường môn các cô chính là cứu giúpnhững con ma tốt lương thiện phải chịu khổ chịu nạn sao? Các cô là danh y của thế giới ma mà!".

Hạ Thi Đình và Đường Tiểu Uyển đều giống như bị ma đánh cho hôn mê,hiểu nhầm à! Đường Tiểu Uyển nhìn thấy Đường môn đạo thuật toàn tập thìcho rằng Đường môn là phái bắt ma, chẳng trách mấy môn phái bắt ma kiaxem thường mình như vậy, thì ra, Đường môn nói thẳng ra chỉ là nơi hànhnghề y của thế giới ma.

"Nhưng, tôi chưa bao giờ học y thuật mà!".

"Không thể nào! Cô không phải đã có được quyển sách kia sao?". Ma nữ áo đỏ kia càng tỏ ra ngạc nhiên.

Hạ Thi Đình rất kinh ngạc: "Sao cô có thể biết rõ như vậy!".

"Bên cạnh cô có biết bao nhiêu ma đi qua đi lại, ai có thể không biết chuyện của cô, vừa nghe thấy chuyện Đường môn lại có hậu duệ, chúng tôi không biết vui mừng đến mức nào". Ma nữ áo đỏ kia bây giờ mới hiểu ra,người mời đến lần này thực sự có thể chẳng biết gì.

Hạ Thi Đình lấy cuốn sách kia ra, rồi nói: "Cô xem, trên này viết là đạo thuật mà".

Ma nữ áo đỏ kia vừa nhìn thấy quyển sách liền vui vẻ nói: "Ha ha, thế này à, cô cầm ngược quyển sách này lại, xem từ trang cuối cùng trở vềtrước!".

Hạ Thi Đình cầm ngược cuốn sách lại, mở trang cuối cùng ra, phát hiện những chữ mang một ý nghĩa khác từ từ hiện lên, thì ra đúng là Y thư tế thế cứu ma Đường môn, Hạ Thi Đình bất ngờ trở thành bác sĩ của ma.

Đường Tiểu Uyển nhìn thấy Hạ Thi Đình trợn mắt lừ mình, biết là vì cô vẫn đang giận chuyện cô đã lừa cô ấy mình là đạo cô gì đó, cảm thấyđuối lí, chậm rãi bay ra một bên giả làm y tá nói chuyện với những conma bị thương.

Hạ Thi Đình muốn dừng lại chăm sóc nhóm ma bị thương này, nhung ChuBảo Bảo lại rất lo lắng, mê trận là bày ra để mời người Đường môn giúpđỡ. Nhìn cảnh một đống ma già yếu bệnh tật này không thể không động lòng thông cảm, nhưng, trái tim của người mẹ lại chỉ hướng về con mình,huống hồ Long Long và Phụng Phụng bây giờ vẫn bặt vô âm tín, nếu lại ởđây cứu giúp ma, không biết phải đợi đến khi nào.

Hạ Thi Đình cũng nhận ra, cô nghĩ thầm, những con ma này cũng đã bịthương lâu như vậy rồi, một chốc một lát cũng không chết được. Trái lạiviệc tim hai đứa trẻ Long Long và Phụng Phụng này vô cùng quan trọng, vì hai đứa trẻ này thích nói những lời không kiêng nể kiểu trẻ con, gặpphải người lớn hiểu chuyện như cô thì có thể vô sự, nếu gặp phải một sốngười lớn không hiểu chuyện mà tính khí lại không tốt, có lẽ sẽ bị đánhtàn nhẫn, có khả năng bị đá văng sang một bên, rất nguy hiểm.

Hạ Thi Đình nói lại tình hình với ma nữ áo đỏ kia, hẹn rằng sau khicứu được bọn ữẻ sẽ quay lại cứu mọi người, ngay lập tức nhận được ánhmắt sùng bái của ma nữ áo đò, trong mắt của ma nữ này, người tốt bụngđức độ như vậy đã không nhiều nữa.

Lúc ma nữ áo đỏ đem sự tình nói rõ cho những con ma trong bãi tha mađược biết, tất cả đều tỏ ra ủng hộ, những con ma còn không ngừng cungcấp thông tin tình báo, mới biết những con ma nhàn rỗi này ngày ngày chỉ biết ngó ngó nghiêng nghiêng, chưa từng luyện phép thuật bao giờ nênmới bị người khác bắt nạt, nhung mạng lưới thông tin của họ lại nhanhnhậy khó tả có thể sánh với cục tình báo, hay tổ chức chống khùng bố gìđó của Mĩ. Ti dụ lần cuối cùng nhìn thấy Long Long và Phụng Phụng là lúc đi ra từ trong chỗ dưỡng thì đã bị một nhóm người mặc áo đen bắt đi,không hề bị thương tích gì.

Chu Bảo Bảo vừa nghe thấy con mình không bị thương, lòng nhẹ nhõmhẳn. Ma nữ áo đỏ phá dỡ mê trận, lúc này mọi người mới phát hiện trời đã tối, trời tối thế này còn chui vào chỗ dưỡng thi, dường như hơi giốngvới đi vào hang hùm miệng cọp, nhưng nhìn dáng vẻ lo lắng của Chu BảoBảo, Vương Lôi và Hàn Tử Nghi làm thân nam nhi, bất luận thế nào cũngkhông thể tỏ ra nhát gan vào lúc này. Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai đềuđã là ma, đương nhiên không quá sợ hãi nơi dưỡng thi, Hạ Thi Đình càngkhông dễ bỏ cuộc giữa chùng.

Chiếc xe rất nhanh chóng đã đến nơi cần đến, vừa nhìn dãy nhà máibằng kia, Hạ Thi Đình lại nhớ đến lần trước suýt nữa thì chết trong đó,liền nẩp nẩp sau lưng Ngải Giai.

Ngôi nhà vẫn âm u như thế, Vương Lôi đi đầu tiên, vừa đi vừa nói:"Đúng là nhìn chỗ này thật vướng mắt, ngày mai sẽ mua lại, một mồi lửađốt trụi luôn, để khỏi hại người".

"Hay lắm, hay lắm! Nêu không ngày mai chúng ta lại đến phóng hỏa". Hàn Tử Nghi vội gật đầu, lỗ chân lông của anh đã dụng cả lên.

Chu Bảo Bảo xông lên trước nhất vừa gọi to: "Long Long, Phụng Phụng". Vừa tiến vào mở cửa, trên từng dãy từng dãy giường để thi thể kiã lạichẳng còn gì nữa.

Lẽ nào những thi thể này đều đã dưỡng thành thây ma đi khắp nơi hạingười rồi, hay là chỗ này bị lộ cho nên chuyển đi. Nhà xác trống khôngkhiến người ta càng cảm thấy kì lạ, trong lòng bàn tay Chu Bảo Bảo hiệnra một thanh kiếm sáng loáng, cản thận tiến lên phía trước, không ãi dám sơ suất.

Nhưng, quả thực là không tìm thấy thi thể nào, Long Long và PhụngPhụng càng không có tung tích gì. Đúng lúc mọi người chuẩn bị ra ngoàitim, Đường Tiểu Uyển chỉ ra bãi tập của ngôi nhà, đã thấy từng đội từngđội hồn ma đứng rất thẳng hàng.

"Bọn chúng muốn làm gì, lẽ nào đang luyện tập?". Hàn Tử Nghi dè chừng hỏi.

Hạ Thi Đình quan sát rồi nói: "Có cửa sau hoặc có đường thoát thânnhư cửa sổ không, tôi đoán chùng chúng ta không xông ra nổi đâu".

Ngải Giai bay một vòng rồi quay trở lại lắc lắc đầu, nói: "Thiết kế của căn nhà này thật không khoa học".

"Vậy chúng ta còn đang làm gì, mau đóng cửa thôi". Hạ Thi Đình vừanghe lập tức chạy đi đóng cửa, sau đó dùng nước đánh ma vẽ bùa, làm rấtbài bản, khiến Chu Bảo Bảo rất sùng bái.

Chu Bảo Bảo chỉ biết bắt thây ma, bao nhiêu ma như vậy mà chỉ dựa vào chút đạo thuật nghiệp dư của Hạ Thi Đình và Đường Tiểu Uyển chắc chắnkhông **. Vương Lôi và Hàn Tử Nghi thì càng không thể hi vọng gì, tất cả mọi người đều nhìn Ngải Giai.

Ngải Giai đã trở thành người bảo vệ, mặt trời hồng trong lòng nhómngười này, dù sao đến lúc quan trọng Ngải Giai đều có thể phát huy tiềmnăng, dọn sạch những nhân vật nguy hiểm, quả là có tác dụng tốt hơn mặttrời nhỏ của Vương Lôi. Nhưng, Kim Dung tiên sinh cũng từng viết đến lục mạch thần kiếm của Đoàn Dự, cũng chỉ là chuyện lúc linh lúc không, nếuhoàn toàn dựa vào Ngải Giai chỉ phát huy lúc tâm trạng không tốt, vậythì, kết cục của mọi người đương nhiên sẽ rất thảm.

Ngải Giai gần như sắp bị đám ma đông đúc kia làm cho sợ phát khóc,vừa lùi lại phía sau vừa nói: "Cái gì, muốn tôi xông ra dọn sạch ngầnkia ma sao? Cô nghĩ tôi là ai, Đông Phương Bất Bại sao? Chao ôi, mọingười thật độc ác, muốn lấy tôi ra làm mồi nhử, sau đó thì bỏ chạy cóphải không?".

..

Viên đội trưởng thực sự không hiểu nổi việc này, đợi những người kiatiến vào, anh hỏi một tay bảo vệ bên cạnh: "Vừa rồi anh cũng nhìn thấynhóm người áo đen kia vào?".

Tay bảo vệ kia há hốc mồm kinh ngạc gật đầu.

Viên đội trưởng vẫn không yên tâm hỏi lại: "Bây giờ anh nhìn thấy tôi và chính anh".

Tay bảo vệ bị những câu hỏi kì quặc này làm cho hoảng sợ, gật đầu lia lịa, đội trưởng bất ngờ rút súng ra nói: "Mẹ kiếp, coi ta như không khí sao? Lại dám coi ta như không khí hả?".

Một cảnh tượng khác đang diễn ra trong phòng triển lãm, Đường TiểuUyển và Ngải Giai bay lơ lửng trên không trung, ra vẻ đau lòng nhìn bạtngàn châu báu quý giá kia. Còn Vương Lôi, Hạ Thi Đình, Hàn Tử Nghi, Chu Bảo Bảo lại đang không ngừng tìm kiếm quả cam, dù là bất cứ thứ gì có một chút liên quan với quả cam họ đều bới lên tìm.

Còn những người mặc áo đen lại không khách sáo chút nào, tay cầm túivải, cũng không quan tâm tiếng còi báo động, bắt đầu vơ vét châu báu,lại có một thuộc hạ nhắc nhở tên đại ca: "Đại ca xem người ta trộm đồcũng cần phải nghiên cứu, chọn đi chọn lại, chưa có thứ nào lọt vàomắt".

Tên đại ca hơi ngẩng đầu, quả nhiên nhã đầu kia nhìn chung chỉ là xem đi xem lại, mà không hề thò tay lấy thứ gì. Hạ Thi Đình cũng đã nhìnthấy đại ca áo đen, cô ngạc nhiên ngó qua ngó lại nhìn, sau đó nói:"Anh... anh, trông anh rất quen, chúng ta từng gặp nhau ở đâu nhi?".

"Lần trước ta chuản bị cướp của cô, sau đó còn định giết chết cô". Tên đại ca khách sáo trả lời.

Hạ Thi Đình vừa lật cái túi của mấy người kia vừa tìm xem có quả camkhông, sau đó bỗng như tỉnh ngộ thốt lên: "ồ! Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi,bây giờ anh đổi nghề làm ăn trộm?".

"Không dễ sống mà, người tài bây giờ rất nhiều!". Hắn lại bắt đầuthan vãn về cuộc sống, nếu không phải Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai lạiđánh nhau, phân tán sự chú ý của Hạ Thi Đình, đoán chừng hai người nàycó thể cùng nhau luận bàn triết học.

Đường Tiểu Uyển chi vào một chiếc nhẫn ngọc nói: 'Tôi nhớ ra rồi,trước đây tôi đúng là một công chúa xinh đẹp có sức hút. Vừa nhìn thấycái nhẫn này thì tôi đã nhớ ra rồi, có điều lúc tôi còn nhỏ phụ vương đã xem bói giúp tôi, nói tôi mệnh đoản, vì thế đưa tôi đến Đường môn học y thuật chữa bệnh cho ma, muốn tôi tích nhiều âm đức một chút, để không phải tổn mạng quá sớm".

Có thể nhớ lại nhiều hồi ức như vậy, Đường Tiểu Uyển đương nhiên rấtvui, đắc ý lao về phía Hạ Thi Đình gọi: "ò, tôi thực sự không lừa cô,tôi thực sự là người của Đường môn, không có ai quy định làm công chúathì không được làm đạo cô, năm đó Dương Quý Phố cũng được đưa đến đạoquán tu hành! Tôi đã là cái gi?".

Ngải Giai lại không vui: "Ý của chị là, chị là người có sắc đẹp mê hồn?".

"Đúng vậy, lúc còn sống tôi có sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, được người ta gọi là một đóa hoa đạo cô.

Mặt Ngải Giai tối sầm lại: "Ý của chị là, tôi không đẹp bằng chị?".

"Đương nhiên lồi". Một câu nói sơ ý của Đường Tiểu Uyển lại khiến cho lòng đố kị hừng hực của Ngải Giai thích hư vinh bùng lên thành ngọnlửa. Hai con ma nữ lại bắt đầu lao vào đánh nhau, xoắn chặt lấy nhau.Lúc Hạ Thi Đình ngẳng đầu lên thì họ đã đánh nhau rất hăng, đành nói với Vương Lôi: "Anh lấy trán chiếu một cái, bọn họ thật phiền phức".

Ánh vàng trên cái trán như mặt trời nhỏ của Vương Lôi đánh hai ma nữvì hư danh vạn người mê này mà đánh nhau bắn vào góc tường. Hàn Tử Nghivừa nhìn thấy cảnh này, biết là chuyện tìm quả cam lại bị phá hỏng, lầmbảm trong mồm: "Chuyện cần các cô nhớ, các cô nhớ không ra, còn chuyệnkhông cần nhớ thì các cô nhớ rất rõ. Làm thế nào để có quả cam?".

Nghe thấy câu nói này, Chu Bảo Bảo đầu đẫm mồ hôi dừng lại, tronglòng buồn đau, không biết làm thế nào mới phải, tìm không thấy quả camthì không cứu nổi bọn trẻ bảo bối của mình. Nước mắt Chu Bảo Bảo lại bất ngờ tuôn trào, cô ôm mặt khóc nức nở, cả đám Hạ Thi Đình không biết an ùi cô thế nào, chi biết vây quanh cô, đưa mắt nhìn nhau.

Đúng vào lúc này, đột nhiên có tiếng chuông điện thoại, là của ChuBảo Bảo, cô cầm điện thoại lên nghe, hét lên: "ông xã, ông xã, anh ởđâu? Mau đến cứu con chúng ta".

Chỉ thấy mặt Chu Bảo Bảo đang méo mó đã từ từ bình tĩnh lại, xúc động nói: "Anh đã cứu được các con rồi, anh có sao không, có bị thươngkhông? Cục cưng ở đâu?". Một sự quan tâm thái quá với những lời lẽ mùimẫn như cải lương.

Trong điện thoại đột nhiên vọng lại tiếng trẻ con lanh lảnh: "Mẹ,chúng con và bố đang ăn cơm, mẹ cũng đến đi! Bố mang về cho chúng conrất nhiều quà".

Chu Bảo Bảo lập tức thể hiện tình mẫu từ với muôn vàn yêu thương:"Cục cưng, đều là mẹ không tốt, không chịu khó luyện công, không cứuđược các con, khiến các con phải chịu khổ. Đúng vậy, may mà các con cóngười bố vĩ đại nhất trần gian, mẹ về nhà ngay đây".

Tất cả mọi người nghe vậy sởn hết da gà, thực sự quá buồn nôn, thì ra cả nhà Chu Bảo Bảo đều như vậy.

Chu Bảo Bảo vừa nghe ông xã nói đã cứu được các con, chẳng mảy mayquan tâm đến chuyện quả cam kiã nữa, ba chân bốn cẳng chạy về nhà, mấyngười Hạ Thi Đình cũng đi theo. Còn mấy người áo đen đang vơ vét châubáu rất thoải mái kiã, nhìn nhóm người này lại vội vã lao đi, liền nóivới tên cầm đầu: "Bọn họ đi rồi, chúng ta cũng nên đi thôi!".

'Trộm thêm một chút, mặc dù nói từ góc độ đạo đức, chúng ta không nên quá tham lam, nhung leo cầu thang bộ lâu như thế, quả thực vẫn khôngđáng, thêm một chút nữa!". Tên đầu sỏ vẫy vẫy tay, lại tiếp tục lấy.

Lúc Vương Lôi đi ra khỏi phòng triển lãm, đội trưởng cần trọng hỏi:"Thiếu gia, nhóm người áo đen bên trong kia có phải là bạn cậu?".

"Không phải". Vương Lôi không quay đầu lại trả lời.

Được, nhìn cửa thang máy của nhóm người Vương Lôi từ từ đóng lại, nụcười nịnh bợ của đội trưởng đội bảo vệ kia từ từ biến thành nụ cười độcác. Người đội trưởng chậm rãi quay đầu, đưa mắt ra hiệu với một đội bảovệ đang chờ sẵn trong chỗ tối, nghiến răng nghiến lợi nói với mấy ngườiáo đen như đang tham gia buổi tiệc đứng vẫn đang tới tấp lấy đồ: "Coitao là không khí hả? Coi tao là không khí bọn tao sẽ cho lũ bay biết thế nào là thiếu ôxy?".

Mấy tháng sau, trong một phòng giam nào đó, có mấy thằng cha xúm lại, đang to nhỏ chuyện gì đó.

Một người đẩy một người khác: "Tránh ra! Đừng chiếm chỗ cửa sổ này, tao sẽ chết ngạt mất".

"Đúng, đại ca, có điều, bây giờ em cũng chưa hiểu rõ, vì sao nhómngười kia thì được trộm đồ, chúng ta lại không được, lẽ nào là vì chúngta quá đẹp trai, ăn mặc quá phong độ?". Chính là mấy tay sát thù áo đentrộm đồ đã bị tống vào tù tranh luận.

"Chao ôi, đúng là ông trời không công bằng, được rồi, chúng ta khôngcần nghĩ nhiều như vậy nữa, gã đội trưởng đội bảo vệ kia thật đáng sợ,nghĩ lại tao vẫn còn mơ thấy ác mộng". Tên đại ca than thở, lúc bọn họthoát chết khỏi tay nhóm bảo vệ kia đã nhìn thấy cảnh sát.

Đúng là nhân dân vùng bị nạn mong chờ gặp mặt trời hồng, họ ôm lấycảnh sát khóc lóc thảm thiết, cam tâm tình nguyện cho tay vào còng.

Một thuộc hạ cầm đầu bàn chải răng chậm rãi đào đất ở góc tường nói:"Đại ca, chúng ta đào như vậy thực sự có thể thoát ra ngoài, vậy cũngquá tài rồi nha! Anh có xem bộ phim Vượt ngục của Mĩ không, những ngườianh em đó muốn chạy ra ngoài, phải hao tổn rất nhiều công sức".

"Đó là vì người Mĩ không có trí tuệ như người Trung Quốc chúng ta". Tên đầu sỏ cố làm ra vẻ thần bí nói.

'Trí tuệ gì?". Mọi người đều quây lại.

"Cuộc chiến địa đạo đó thôi! Lúc chúng ta đánh nước Nhật đã biết dùng cái đĩa rồi, nhà lao kia của Mĩ nếu cho chúng ta đào như vậy, có thểcũng chui ra được".

"ồ". Mọi người đều đồng thanh tán thưởng: "Cho nên nói người Mĩ thật ngốc!".

Vương Lôi chở mọi người chạy thẳng về nhà mình. Cả xe đều đang nhớlại cảnh tượng vừa nhìn thấy, Chu Bảo Bảo nhìn thấy ông xã mình xách túi dẫn theo bọn trẻ, đứng ở cửa đợi cô về, trông bộ dạng cả nhà bơ phờ như đi chạy nạn.

Cứ tưởng Chu Bảo Bảo xinh đẹp như vậy nhất định có một ông xã đẹptrai, nhưng, ông xã của cô ấy lại vừa béo vừa lùn vừa hói đầu, nhìn từxa trông giống như quả bí đao ngoại cỡ đang chuẩn bị tham gia triển lãmrau cù quả siêu to.

Long Long và Phụng Phụng vẫn nghịch ngợm như vậy, nhìn không có vẻ gì là đã phải chịu khổ, còn quả bí đao ngoại cỡ kia có khả năng cướp lạibọn trẻ, có thể thấy công lực cao siêu như thế nào.

Nhưng người ta vừa nhìn thấy bà xã liền lập tức xách túi chuản bị đưa cả nhà đi, lúc lên xe còn khuyên nhủ đám Hạ Thi Đình: "Theo tôi mọingười tốt nhất hãy đi đi! Những người bắt ma ở thành phố này đều đã chạy gần hết rồi, chính vì chuyện quả cam kiã, thế lực hắc ám không biết từđâu đến, có tiền, lại có khả năng thao túng ma quỷ, chúng ta đấu khôngnổi đâu. Tất cả đều đang chia nhau chạy ra nước ngoài, tuy nói trừ yêudiệt ma là trách nhiệm của thế hệ chúng ta, nhưng cũng là trách nhiệmcủa tổ tiên, bắt thây ma chi là sở thích nghiệp dư của tôi. Tôi còn cócông ti ở nước ngoài, chúng tôi không cần thiết phải liều mạng. Tới lúctạm biệt rồi, có duyên sẽ gặp lại".