Chương 11: Hoàng Phi Hồng (Hạ)

Dịch: Hạo Thiên
Nguồn: vipvandan

Đả tự: Mộc Miên | Bachngocsach.com

Chương 11: Hoàng Phi Hồng (Hạ)

Hoắc Nguyên Chân đảo tròn mắt mấy vòng:

- Chữ Hồng này không tốt, giống như tên của nữ hài tử, ta thấy không bằng đổi chữ khác đi.

- Đúng vậy, ta cũng cảm thấy không tốt, nhưng ngày trước mẫu thân ta thích nữ nhi, cho nên mới đặt cho ta cái tên này, ta vẫn muốn đổi tên khác, nhưng không biết đổi tên gì hay.

- Vậy thì được rồi, ngươi cứ đổi thành Hoàng Phi Hồng (chim hồng), phối hợp với chữ Phi là bay, mạnh mẽ hơn chữ Hồng màu đỏ hiện tại rất nhiều.

- Vậy... không biết mẫu thân ta có đồng ý hay không…

- Yên tâm đi, ta sẽ nói với mẫu thân người, bà ấy sẽ đồng ý.

Tiền Đức Lộc có quen biết mẫu thân Hoàng Phi Hồng, thấy dường như Hoắc Nguyên Chân có mục đích gì đó, bèn thuận tiện giúp cho hắn một phen.

Nghe có người nói giúp mình, Hoàng Phi Hồng cũng vô cùng cao hứng, sau này mình sẽ được gọi là Hoàng Phi Hồng rồi.

Hoắc Nguyên Chân tỏ ra hết sức nhiệt tình trong việc đổi tên cho Hoàng Phi Hồng, phải biết sở dĩ Thiếu Lâm nổi danh, ngoại trừ võ công trong thiên hạ có nguồn gốc từ Thiếu Lâm ra, những đệ tử tục gia cũng mang lại danh tiếng cực lớn cho Thiếu Lâm. Mà Hoàng Phi Hồng càng là nhân vật kiệt xuất trong hàng đệ tử tục gia. Mặc dù tên Hoàng Phi Hồng này cũng không phải là vị Hoàng sư phụ đá Vô Ảnh cước rợp trời kia, nhưng ý niệm tự sướng trong lòng Hoắc Nguyên Chân vẫn không hề giảm sút.

Hơn nữa thân thể tiểu Hoàng Phi Hồng này hết sức rắn chắc, có lẽ cũng là tập võ có thành tựu, trải qua mình bồi dưỡng, thành tựu ngày sau chưa chắc đã kém Hoàng Phi Hồng tiền kiếp.

Sau khi nhiều lần hỏi han xác nhận Hoàng Phi Hồng đúng là người tập võ, Hoắc Nguyên Chân mới yên tâm, trong lòng âm thầm tính toán.

Thấy phương trượng trước mắt này chẳng qua dây dưa vấn đề tên cùng võ công của mình, chậm chạp không chịu kể chuyện, Hoàng Phi Hồng có vẻ không nhịn được, không thể làm gì khác hơn là chủ động mở miệng hỏi:

- Phương trượng, theo ngài vì sao Như Lai Phật Tổ lại xấu xa như vậy, cho dù Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung, cũng không đến nỗi đè dưới chân núi năm trăm năm mới phải. Nghĩ đến chuyện này ta cũng cảm thấy sợ hãi, nếu như là ta bị đè năm ngày... không, năm canh giờ ta cũng đã không chịu được.

Tiền Đức Lộc bên cạnh vội vàng xen lời:

- Tiểu Hồng chớ có nói bừa bãi, Như Lai Phật Tổ là đứng đầu vạn Phật, vị trước mắt này càng là phương trượng chùa miếu, ngươi cũng đừng nói xấu Phật tổ.

Hoắc Nguyên Chấn khoát tay áo một cái cười nói:

- Không sao, chẳng qua là lấy sự luận sự, Phật tử từ bị đại độ, ắt sẽ không trách tội.

Những lời này của Hoắc Nguyên Chân càng khiến cho Hoàng Phi Hồng có vài phần hảo cảm với hắn.

Hoắc Nguyên Chân chợt cười nói với Hoàng Phi Hồng:

- Ngươi từng thấy qua tượng Phật chưa?

- Cũng thường thấy tượng Phật tổ, Phật tổ rất mập. Hoàng Phi Hồng cười hắc hắc.

- Đúng vậy, thật ra thì Phật tổ cảm thấy mình mập, một lòng muốn giảm cân.

- Giảm cân!

Hoàng Phi Hồng ngây ngẩn cả người, y là lần đầu nghe nói như vậy.

- Đúng.

Hoắc Nguyên Chấn khẳng định gật đầu một cái, cầm chén trà lên uống một hớp, sau đó nói:

- Phật tổ muốn giảm cân, cho nên mới ăn chay mỗi ngày, ngay cả thịt cũng không dám ăn, nhưng vẫn không thể nào giảm cân. Sau Phật tổ lại phải nghĩ ra một biện pháp, chính là dạo chơi tứ phương, gọi một cách văn hóa là hóa duyên, thật ra chính là mượn cơ hội này vận động một chút, nhưng vẫn không thể giảm béo được chút nào.

- Có chuyện này sao?!

Hoàng Phi Hồng kinh ngạc há to miệng.

Bên cạnh Tiền Đức Lộc nghe vậy càng trợn mắt há mồm, phương trượng này lại dám đặt chuyện Phật tổ như vậy, trời ơi, tên này còn là hòa thượng sao?

Hoắc Nguyên Chân ngược lại không cố kỵ cái nhìn của bọn họ chút nào, mình chỉ nói đùa mà thôi. Mặc dù làm phương trượng, nhưng thật ra thì hắn không có lòng thành kính gì đối với Phật tổ, ở trước mặt người khác cố nhiên phải làm ra vẻ, nhưng bây giờ chỉ có mấy người ở đây, nói đùa một chút cũng không sao.

Hoắc Nguyên Chân tiếp tục nói, không nói kinh người chẳng chịu thôi:

- Phật tổ nhiều lần giảm cân không có kết quả, rốt cục không chịu đựng nổi, thậm chí cuối cùng nghĩ ra độc chiêu cắt thịt cho chim ưng, kết quả thì sao, vẫn không thể nào giảm cân được.

Hai người bên cạnh kinh ngạc ngây người, sững sờ nhìn Hoắc Nguyên Chân, thì ra điển tích Phật tổ cắt thịt nuôi chim ưng là có thật…

- Phật tổ cắt thịt nuôi chim ưng cũng không thể nào giảm béo, kết quả đột nhiên phát hiện Tôn Ngộ Không ăn uống suốt ngày như lang như hổ, lại còn gầy ốm hơn mình rất nhiều. Cho nên Phật tổ cảm thấy ghen tị với con khỉ kia, dưới cơn nóng giận bèn đè Tôn Ngộ Không dưới chân núi Ngũ Hành năm trăm năm, thầm nhủ ta cho người gầy, lần này không cho người ăn cơm năm trăm năm, cho người được gầy đúng mức.

Hai người bị Hoắc Nguyên Chân hù dọa sửng sốt, bất quá vẫn là Tiền Đức Lộc kịp phản ứng trước, rõ ràng là Hoắc Nguyên Chân đang trêu chọc Hoàng Phi Hồng mà thôi, không khỏi bật cười ha hả.

Hoàng Phi Hồng cũng phản ứng kịp, mặc dù biết Hoắc Nguyên Chân trêu chọc mình, nhưng cũng thay đổi về cái nhìn của Hoắc Nguyên Chân. Y cảm thấy vị phương trượng này thật là thú vị, rất hợp tính mình, cũng nở một nụ cười phóng túng theo.

Hoắc Nguyên Chân đùa giỡn một phen như vậy, không khí bên trong phòng khách hết sức vui vẻ, mọi người chờ đợi Triệu chưởng quỹ cũng không còn nhàm chán.

Thấy Hoắc Nguyên Chân cùng Hoàng Phi Hồng ở bên kia cười cười nói nói, Tiền Đức Lộc bên cạnh cảm khái trong lòng. Tên phương trượng này thật đúng là không đơn giản, không hề câu nệ quan niệm nơi thế tục, thân là phương trượng dám lấy Phật tổ ra đùa giỡn, thật đúng là hết sức khác người.

Lần này chờ đợi không có gì nôn nóng, hai người đến vào gần trưa, chờ cho tới sắc trời dần tối, mắt thấy đã đến lúc lên đèn.

Ban đầu Hoàng Phi Hồng còn phụng bồi, sau đó y bị mẫu thân gọi đi, để lại Hoắc Nguyên Chân cùng Tiền Đức Lộc.

Lúc xế chiều, Tiền Đức Lộc đi ra ngoài mua một ít thức ăn, hai người ăn đơn giản một chút.

Vốn là Hoắc Nguyên Chân muốn dặn Tiền Đức Lộc mua chút thức ăn mặn, nhưng ngại vì thân phận mình là phương trượng Thiếu Lâm xấu hổ không dám nói ra, bất quá hắn hy vọng Tiền Đức Lộc sẽ quên đi chuyện hắn phải ăn chay. Nhưng Tiền Đức Lộc lại là một kẻ hữu tâm, cố ý mua toàn là đồ chay, khiến cho Hoắc Nguyên Chân thầm than dài trong lòng, có khổ mà không nói được

Chẳng những không thể ăn thịt, còn phải giữ vững hình ảnh cao tăng trầm ổn, Hoắc Nguyên Chân một mực nín nhịn chịu đựng, Tiền Đức Lộc bên kia thỉnh thoảng nhìn sang, hắn cũng không thể lộn xộn.

Cứ như vậy mãi cho đến tối, Hoàng Phi Hồng mới xuất hiện.

- Phương trượng Đại sư, Tiền chưởng quỹ, Triệu chưởng quỹ chúng ta mở tiệc mời khách nhân, bảo Tiền chưởng quỹ cùng Đại sư cũng cùng tham dự.

Sắc mặt Tiền Đức Lộc có hơi khó coi, bắt hai người chờ ở chỗ này một ngày, mãi cho đến buổi tối mở tiệc mời người khác, thuận tiện mới mời hai người mình, đây cũng không phải là đạo đãi khách.

Vốn y cho là Hoắc Nguyên Chân sẽ phất tay áo rời đi, nhưng Hoắc Nguyên Chân vẫn mỉm cười không nói, đi theo Hoàng Phi Hồng tiến vào trong hậu đường.