Chương 20: Cẩm y nhân (Thượng)

Số từ: 1502

Dịch: Hạo Thiên
Nguồn: vipvandan

Đả tự: Mộc Miên | Bachngocsach.com

Chương 20: Cẩm y nhân (Thượng)

Vốn bọn chúng cũng đã định rút lui êm đẹp, nhưng thình lình có vài người tới rỉ tại với chúng ít lời, hơn nữa còn hứa hẹn cho chúng ích lợi, để chúng tiếp tục tiến hành kế hoạch ban đầu.

Ngưu Nhị không dám đắc tội với người này, vốn đã định nhắm mắt đưa chân làm liều một chuyến, không ngờ rằng phương trượng trẻ tuổi kia lại giở ra chiêu này.

Trong nháy mắt Ngưu Nhị cũng cảm thấy không tốt, cũng bất chấp ích lợi, đang định dẫn người của mình chuồn êm. Lúc này chợt thấy Hoắc Nguyên Chân đứng trên Phật tháp thình lình chỉ về phía mình, lớn tiếng nói:

- Kia, chính là bọn chúng, đám lưu manh vô lại của Đăng Phong huyện. Mặc dù ngã Phật từ bi, nhưng dạy dỗ ác nhân cũng là thiện niệm, mọi người không cần khách sáo, cứ việc ra tay.

Thấy đám người đông nghịt kéo tới, Ngưu Nhị không khỏi tê dại da đầu, hú lên quái dị, mang theo thủ hạ xông ra bên ngoài.

Sau khi bọn Ngưu Nhị đứng dựa vào nhau, đám lưu manh này toàn là hạng người thân thể cường tráng, theo lý thuyết là có thể xông ra ngoài.

Nhưng không biết người ở đâu quá nhiều, những dân chúng này đều có người già phụ nữ và trẻ con, mặc dù không có kinh nghiệm gì đối phó với đám lưu manh, nhưng mỗi người tát một cái, đá một cước cũng đã đủ.

Đến khi Ngưu Nhị xông ra được bên ngoài, bề ngoài y cũng đã trở thành ăn mày, y phục rách rưới, mặt mũi đầy vết máu, giày cũng văng mất. Y lồm cồm lăn ra khỏi chùa, mang theo mấy tên thủ hạ còn có thể hành động được vắt giò lên cổ bỏ chạy, cũng không dám để lại một câu nói hằn học nào.

Mọi người thắng lợi nhảy cẫng hò reo, nhưng Hoắc Nguyên Chân cho rằng chuyện này không thể kết thúc đơn giản như vậy.

Mình đi theo lộ tuyến quần chúng là đúng, chẳng những có thể giấu giếm thực lực của mình, hơn nữa sau này còn có quần chúng làm cơ sở, ngày sau Thiếu Lâm chiêu thu đệ tử cũng thuận tiện.

Nhưng những người này đi một ngày đàng học một sàng không hẳn là sau này sẽ tìm đến mình gây phiền phức nữa, nói không chừng sẽ chọn ban đêm mà tới, không thể không phòng.

Còn đang âm thầm suy tính, đột nhiên Hoắc Nguyên Chân thấy trong đám người có một đám người áo xanh bảo vệ một trung niên nam tử mặc cảm y, phòng ngừa bị đám người đông đúc chen lấn xô đẩy.

Hoắc Nguyên Chân kinh hãi trong lòng, dường như cẩm y nhân này... không phải là người bình thường.

Đồng thời Hoắc Nguyên Chân nhìn thấy cẩm y nhân, người kia cũng nhìn thấy hắn.

Người này ánh mắt sắc bén, thấy Hoắc Nguyên Chân đang nhìn mình, khóe miệng chợt nở một nụ cười.

Hoắc Nguyên Chân vô cùng kinh hãi trong lòng.

Người này tuyệt đối là cao thủ.

Trên giang hồ cũng có phân chia rõ ràng đối với thực lực, bình thường chia làm cao thủ Hậu Thiên cùng cao thủ Tiên Thiên.

Hậu Thiên chia làm Hậu Thiên sơ kỳ, Hậu Thiên trung kỳ, Hậu Thiên hậu kỳ cùng Hậu Thiên đại viên mãn.

Phân chia cảnh giới như vậy cũng không phải là chỉ người nào đó luyện tập một môn võ học tới trình độ nào, mà là chỉ nội lực của người đó.

Bởi vì người tập võ chú trọng nội lực, không có nội lực duy trì, hết thảy võ nghệ chỉ là bình hoa trang trí, không có uy lực.

Hậu Thiên sơ kỳ là chỉ tu luyện một môn nội lực, hơn nữa đã cảm nhận được khí cảm, coi như tiến vào cảnh giới Hậu Thiên.

Hậu Thiên trung kỳ là chỉ tu luyện nội lực có thành tựu nhất định, đạt tới trình ở độ có thể vận chuyển nội lực trong kinh mạch, hơn nữa đi khắp toàn thân. Lúc này sử dụng bất kỳ bộ vị nào công kích, được nội lực duy trì cũng có thể gây ra sát thương rất lớn.

Mà Hậu Thiên hậu kỳ là đã có thể phát nội lực ra bên ngoài cơ thể, để cho người ta cảm nhận được rõ ràng. Đạt tới trình độ này nội lực có rất nhiều diệu dụng, tỷ như quán chú nội lực vào hai mắt là có thể khiến cho người ta không dám nhìn thẳng vào mắt mình. Tỷ như huy động ống tay áo là có thể đánh ra kinh phong, tỷ như quán chú nội lực vào bảo kiếm, lúc múa may sẽ xuất hiện kiếm khí.

Hậu Thiên viên mãn là chỉ thành tựu nội công đã đạt đến cảnh giới tiểu thành, lúc này nội lực có thể nội liêm, đạt tới cảnh giới Phản Phác Quy Chân.

Khác biệt lớn nhất giữa cao thủ Tiên Thiên cùng cao thủ Hậu Thiên chính là đã đả thông hai mạch Nhậm Đốc, nội lực sanh ra không ngừng. Chẳng những sức chiến đấu cường hãn hơn, hơn nữa nội lực cũng duy trì lâu dài, có khác biệt về chất cùng Hậu Thiên.

Tiên Thiên trung kỳ, luyện thành cảnh giới Thai Tức, khác hẳn với Tiên Thiên sơ kỳ, Tiên Thiên sơ kỳ là phải dựa vào lực lượng bên ngoài mới có thể khiến cho nội lực trong cơ thể mình hình thành tuần hoàn. Mà Tiên Thiên trung kỳ là hoàn toàn dựa vào bản thân, trong bất kỳ hoàn cảnh ác liệt nào cũng có thể sinh ra nội lực, chỉ cần không phải tiêu hao cực lớn không ngừng là có thể bảo đảm nội lực sẽ không khô kiệt.

Tiên Thiên hậu kỳ, là chỉ nội lực đã xông phá sinh tử huyền quan, nội công đạt tới cảnh giới đại thành, đến cảnh giới này, tuổi thọ sẽ gia tăng rất nhiều. Cho dù là chỉ cần tu luyện nội lực có thành tựu sẽ có thể kéo dài tuổi thọ, nhưng chỉ có công phá sinh tử huyền quan mới thật sự là trường thọ, nghe nói thậm chí có một ít lão quái vật giang hồ đã sống hai ba trăm năm.

Tiên Thiên đại viên mãn, giang hồ tuyệt đỉnh chân chính, trăm năm trước giáo chủ Ma giáo Bạch Phát Huyết Ma Đinh Bất Nhị đã từng đạt tới Tiên Thiên đại viên mãn, một mình độc chiến mười đại cao thủ phe Chính đạo đạt được toàn thắng. Danh tiếng Ma giáo nhất thời đại thịnh, phe Chính đạo ai nấy lâm nguy. Nhưng sau đó không hiểu vì sao Đinh Bất Nhị biệt tích trên chốn giang hồ, tuy rằng mọi người biết có cảnh giới như vậy, nhưng cũng chưa có ai từng đạt tới.

Mà người không có tu luyện nội lực cũng chỉ có thể coi như nhãi nhép giang hồ, tối đa cũng chỉ có thành tựu về phương diện quyền thuật ngoại gia mà thôi, không thể trở thành cao thủ.

Nhưng không phải là nhất định người có nội lực cao sẽ chiến thắng người có nội lực thấp, chiêu thức tinh diệu cũng chiếm phần rất quan trọng. Nhưng xét về tổng thể, bởi vì tu luyện nội lực là một quá trình khá dài, cho nên thông thường người nội lực cao, kỹ xảo chiến đấu thường là cũng tương đối cường hãn.

Giống như Hoắc Nguyên Chân cảm được khí thời gian không bao lâu, thật ra thì cũng có thể coi là Hậu Thiên sơ kỳ.

Nhưng nếu bàn về sức chiến đấu thực tế, có lẽ Hoắc Nguyên Chân còn không bằng người không có tu luyện qua nội công như Nhất Tịnh hoặc là Hoàng Phi Hồng, chỉ bất quá tình huống của Hoắc Nguyên Chân có hơi đặc biệt, không thể nói rõ cái gì.

Nhưng bây giờ trung niên cầm y xuất hiện ở trước mắt Hoắc Nguyên Chân này, ánh mắt như điện, có uy thế chấn nhiếp lòng người. Hoắc Nguyên Chân cũng biết người biết của, trung niên cầm y này ít nhất cũng là một đại cao thủ Hậu Thiên hậu kỳ.

Hậu Thiên hậu kỳ quả thật có thể xưng là cao thủ, cao thủ Tiên Thiên cũng không phải là đâu đâu cũng thấy, tùy tiện là có thể gặp được. Cho dù là Tung Sơn đệ nhất cao thủ Ảo Diệu chân nhân Trung Nhạc phái, cũng bất quá chỉ mới tiến nhập Hậu Thiên hậu kỳ không bao lâu.